Polaroid
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327705

Bình chọn: 7.00/10/770 lượt.

hà, Thím Vương liền tới đón.

"Thiếu phu nhân, thế nào rồi? Thiếnhà họ Âu rất vui phải không? Làm sao cô không ở đó lâu hơn?"

"Thím Vương, tôi không có đi."

Nghĩ tới đây, Phương Thê lại oán

Tại sao cô lại xui xẻo như vậy lại đụng phải con người kia.

"Làm sao lại không tới đó?"

Thím Vương tới bên người Phương Thê hỏi.

"Đồ ăn đã bị đổ."

Phương Thê cũng không nói đến người kia cho Thím Vương biết.

"Không sao, lần sau khiến lão Vương chở cô đi."

Thím Vương vội vàng an ủi.

"Vâng."

Phương Thê gật đầu một cái nghĩ, ngày mai lại đi vậy.

Chỉ là những lời đó, tối nay cô muốn nói cho Doãn Văn Trụ biết.

Nghĩ tới đây, cô cảm thấy thật hạnh phúc.

Lúc này, điện thoại đặt ở trong túi chợt vang lên.

Bây giờ Doãn Văn Trụ có rãnh sẽ gọi điện thoại cho cô, cho nên cô không kịp chờ đợi lấy điện thoại di động ra.

Nhưng cô thất vọng rồi vì đó không phải là cuộc gọi của Doãn Văn Trụ, mà là một số xa lạ.

Do dự một chút, cô nhấn nút trả lời.

"Thê Thê."

Trong điện thoại di động truyền đến một giọng nói quen thuộc.

Phương Thê nghi ngờ hỏi lại.

Chẳng qua là sau lần đó, Tần Tiêu Nhiên đã rất lâu không còn liên lạc với cô nữa, làm sao giờ lại đột nhiên gọi điện cho cô?

"Thê Thê, em ra ngoài một lát được không?"

Tiếng Tần Tiêu Nhiên truyền tới trong tai Phương Thê, đã có chút mơ hồ.

"Tiêu Nhiên, em không rãnh, có chuyện gì anh có thể nói trong điện thoại."

Cô không muốn có quan hệ gì tới Tần Tiêu Nhiên nữa.

Cô không phải thánh mẫu, mặc dù lúc đầu là cam tâm tình nguyện, nhưng nhớ đến cô vẫn sẽ oán giận.

Hơn nữa từ đầu tới đuôi cũng chỉ là sai lầm.

"Thê Thê, em ra ngoài một tý, anh muốn gặp em."

Tần Tiêu Nhiên lại lặp lại lời nói.

"Tiêu Nhiên, giữa chúng ta đừng gặp nhau nữa"

Nếu buông, như vậy liền triệt để buông, cô không muốn dây dưa không rõ nữa.

Phương Thê sau khi nói xong liền cúp điện thoại.

Dường như cô cũng là một người vô tình.

Lúc thích có thể vì anh làm bất cứ chuyện gì, nhưng lúc này không còn thích nữa cho nên một yêu cầu gì cũng không cho.

C người đều ích kỷ , cô cũng chỉ là người bình thường mà thôi.

Chẳng qua là cô lại không nghĩ tới, mình sẽ thích một người nữa, hơn nữa thích đến không thể chống lại.

Rõ ràng lý trí cố gắng đi phòng bị.

Điện thoại di động rất nhanh lại vang lên.

Vẫn là số của Tần Tiêu Nhiên.

Phương Thê không muốn nhận.

"Thiếu phu nhân, không nhận điện thoại sao?"

Thím Vương từ trong phòng bếp đi ra nhìn thấy Phương Thê cầm điện thoại ngẩn người, nên hỏi.

Phương Thê dừng tý, cuối cùng vẫn tiếp điện thoại.

"Thê Thê, ra đây một tý? Hãy giúp anh một chút."

Tiếng Tần Tiêu Nhiên càng nhỏ dần, mang theo vài phần khàn khàn.

Phương Thê không nói, chỉ lẳng lặng nghe.

Cô chợt nghĩ tới ban đầu, mình cũng từng nhờ anh giúp đỡ qua.

Khi đó, có lẽ là lúc anh ghét cô nhất.

Lúc đi học, sau khi trực đêm trở về, xe điện gián đoạn, mà trời lại mưa to.

Xe buýt đã sớm không còn, xe taxi cũng không gọi được.

Trong đám bạn học cũng chỉ có anh có xe, cô gọi điện thoại muốn anh giúp cô một lần.

Thế nhưng anh lại không chút do d từ chối.

Lại nói, cô gọi cho anh thật ra thì không nhiều.

Cầu xin anh giúp lại càng ít, nhưng chỉ có như vậy, anh ta còn không có lần nào đồng ý.

Bởi vì ghét, anh thậm chí còn chế nhạo qua cô.

Tính tình lúc đó, nếu như không phải là bởi vì anh đã từng cứu cô, có lẽ sẽ xù lông rồi.

Nói cho cùng, cũng bởi vì cho rằng anh cứu cô, cho nên mới có cảm tình với anh, nhịn tất cả sự xấc xược của anh.

Nhưng sau khi biết không phải là anh.

"Thê Thê, xem như là bạn học, anh cầu xin em giúp anh một lần được không?"

Giọng nói của Tần Tiêu Nhiên lần nữa truyền đến, phá vỡ dòng suy nghĩ của Phương Thê.

"Được rồi."

Phương Thê cuối cùng vẫn đồng ý.

Mặc kệ lúc đầu vì nguyên nhân gì, dù sao cô thật sự thích qua anh.

Hơn nữa không cách nào từ chối yêu cầu của anh có lẽ đã thành thói quen.

Nhưng thật sự là một lần cuối cùng.

Cô sẽ cùng anh nói rõ ràng.

Buông điện thoại xuống, Phương Thê nói với Thím Vương: "Thím Vương, tôi đi ra ngoài một lát, rất nhanh sẽ về .”

"Thiếu phu nhân, thân thể của cô mới khỏe ——"

Lời nói quan tâm của Thím Vương.

"Yên tâm đi, tôi rất nhanh sẽ trở về."

Phương Thê nghĩ, mình sẽ không trì hoãn quá lâu.

"Thiếu phu nhân, tôi giúp cô gọi xe."

Phương Thê còn chưa nói xong, Thím Vương đã gọi điện thoại.

Chờ lúc Phương Thê ra, một chiếc xe taxi đã dừng trước cửa.

Chờ lên xe, lúc này Phương Thê mới nhớ tới mình quên hỏi Tần Tiêu Nhiên đang ở chỗ nào.

Vì vậy liền gọi lại, nhưng Tần Tiêu Nhiên lại không nhận điện thoại.

Mà là một giọng nam xa lạ.

"Cô là bạn của vị tiên sinh này phải không? Anh ấy đã say khướt ở chỗ này."

Người nọ tiếp đó lại nói địa chỉ.

Phương Thê im lặng, nhưng cuối cùng vẫn nói với tài xế taxi nơi đến.

Đợi lát nữa trực tiếp đưa anh lên xe taxi, cũng không coi là thật xin lỗi anh đi.

Chờ Phương Thê chạy tới nơi đó, Tần Tiêu Nhiên đã tỉnh lại, đang tựa trên quầy bar.

Vừa nhìn thấy cô đi vào, Tần Tiêu Nhiên cười vẫy

vẫy tay về phía cô, lớn tiếng nói: "Thê Thê, ta biết em sẽ đến, em sẽ

không bỏ lại anh."

Những người