huận ở chung đi."
Doãn Văn Trụ chăm chú Phương Thê, nghiêm túc nói.
Anh sẽ đau lòng cô, cũng sẽ bị cô làm ảnh hưởng,
mặc dù lúc này không cách nào hiểu đây rốt cuộc là loại tình cảm nào,
nhưng nếu như hòa thuận ở chung, anh sẽ biết rõ.
Rốt cuộc là thật sự thích cô, hay chỉ vì Hạ Sơ.
Chỉ là trong khoảng thời gian này, anh mới biết thời gian nhớ đến Hạ Sơ dường như ít đi.
Có đôi khi ngược lại ở rối rắm chuyện của cô.
Phương Thê không nghĩ tới anh sẽ nói như vậy.
Trước khi bị thương, cô đã quyết định muốn rời khỏi anh.
"Được không?"
Doãn Văn Trụ thấy cô không nói gì, cúi đầu lại hỏi.
iọng nói càng tản ra lười biếng, mang theo vô tận hấp dẫn.
Phương Thê vô ý thức liền gật đầu một cái.
Đợi đến lúc kịp phản ứng, cũng đã chậm.
Mình dễ dàng như vậy liền bị anh đầu độc rồi.
Người đàn ông này thật sự là yêu nghiệt, làm cho người ta không tự chủ liền trầm luân vào.
Đối mặt người như vậy, nên cách xa.
Nhưng lúc này chính mình không thể làm gì.
Thôi, chờ vết thương lành lại rồi nói.
Đợi đến vết thương lành, vẫn là rời đi, nếu không không biết về sau sẽ ra sao.
Lời của anh rất hấp dẫn, nhưng cô lại không chịu nổi.
Hòa thuận ở chung?
Như vậy sống chung bao lâu?
Như vậy thời hạn hợp đồng lại bao lâu?
Cô không chơi nổi, cô sợ mình rơi vào, cho nên cách tốt nhất vẫn là cách xa.
Cô không có quên anh có người thích.
Cô cũng không quên Doãn Văn Thận đã nói.
"Ngoan."
Doãn Văn Trụ dĩ nhiên không biết Phương Thê đang
đăm chiêu suy nghĩ, thấy sau khi cô gật đầu, liền nở nụ cười, lại cúi
đầu hôn lên trán cô, lúc này mới đứng
=====
Thời gian tiếp theo, Doãn Văn Trụ đi công ty, nhưng mỗi ngày anh sẽ tới bệnh viện qua đêm.
Phương Thê nói qua mấy lần muốn anh trở về ngủ, nhưng kết quả mỗi lần đều là bị anh hôn không thở nổi.
Cho nên cô cũng không dám có ý kiến gì khác nữa, chỉ có thể nhận sự chăm sóc của anh.
Thật sự mà nói, Doãn Văn Trụ không biết chăm sóc
người, nhưng nhìn bộ dáng nghiêm túc của anh, Phương Thê cũng không còn
cách nào nói anh không tốt.
Vì vậy cũng chỉ có thể học thói quen.
Nhưng anh có lẽ có hỏi người khác đi, có một số
việc, lần đầu tiên sai lầm rồi, lần thứ hai làm tiếp sẽ so với lần đầu
tiên tốt hơn rất nhiều.
Nhìn ra được, anh rất dụng tâm.
Anh là thật sự dụng tâm đang cùng ở chung tốt với cô.
Ngay cả chuyện nên làm của một người chồng.
Cuộc sống như thế, mang theo một chút ấm áp, cũng mang theo một ít lo lắng.
Phương Thê nhìn xuống điện thoại di động, bây giờ đã là sáu giờ rồi, Doãn Văn Trụ luôn luôn tới đúng lúc lại chưa tới.
Mà cô cũng phát hiện chính mình đã nhìn ra cửa sổ rất nhiều lần.
Chẳng lẽ mấy ngày nay, cô đã thành thói quen với sự tồn tại của anh sao?
T càng làm cho cô cảm thấy sợ.
Cố ý nhắc nhở mình không đi để ý, tuy nhiên nó vẫn nhịn không được.
Có phải mình quá thiếu hụt ấm áp không?
Ở Phương Thê nhìn quanh mấy lần, lúc sáu giờ rưỡi, Doãn Văn Trụ tới, trong tay còn mang theo chút tư liệu.
Anh buông tư liệu xuống, tới trước giường, hôn lên trán Phương Thê, "Hôm nay có chút việc đã tới trễ, nhớ anh không?"
Trong tươi cười có mấy phần mê người, mấy phần lười nhác, còn mang theo vài phần giảo hoạt.
"Không nhớ."
Phương Thê thấy được sự giảo hoạt trong mắt anh, lại nghĩ đến mới vừa rồi lòng của mình, nên không có nói lời ngon ngọt.
Có lẽ là bởi vì mấy ngày nay anh dung túng, Phương Thê cảm giác tính tình bản thân lớn hơn.
Cũng có lẽ chẳng qua là đem bản tính lộ ra thôi, không hề tỏ vẻ bình tĩnh nữa.
Nhưng đây là một hiện tượng tốt sao?
"Thật không nhớ?"
Doãn Văn Trụ lại gần hơn, chóp mũi chĩa vào chóp mũi của cô, mang theo ý uy hiếp.
Phương Thê đã đoán được tiếp theo anh muốn làm gì.
Chẳng qua là dù cô theo ý anh, anh vẫn sẽ làm.
Một khi đã như vậy, Cô cũng không muốn nói.
"Không nhớ sẽ không thưởng cho em."
Doãn Văn Trụ cười một tiếng, cũng là đứng dậy rời cô.
"Anh ——"
Anh nói giống như cô rất chờ mong nụ hôn của anh vậy.
"Thế nào? Không thưởng cho em, tức giận sao?"
Doãn Văn Trụ cố tình hiểu lầm ý cô, tựa một bên, lười biếng cười.
Phương Thê cảm giác mình thật sự thua anh.
Xem như nói gì đều là anh đúng, như vậy cô đơn giản không nói nữa.
Doãn Văn Trụ cúi đầu rất nhanh hôn lên môi cô, "Được rồi, đừng nóng giận, đây không phải là cho em sao?"
Anh thích trêu chọc cô, cũng thích xem cô tức giận mang theo vài phần nuông chiều.
Anh cảm thấy ở chung như vậy rất tốt.
Bây giờ cô đáng yêu hơn, cũng có nhiều tức giận.
"Doãn Văn Trụ."
Phương Thê trừng mắt nhìn anh, có chút cắn răng nghiến lợi kêu lên.
Lúc này cô mới biết anh không chỉ có ngây thơ, mà còn rất vô lại.
Doãn Văn Trụ cũng không chọc cô nữa, đem cô chọc thành xù lông thì sẽ không hay.
Vì vậy đúng lúc rời đi, đi lấy về tư liệu mình mang tới
Lúc anh làm việc rất nghiêm túc.
Thật ra thì Phương Thê cũng không còn tức giận, đến nỗi cô cảm thấy được mình có chút thích đấu võ mồm như vậy.
Dường như khoảng cách của hai người lại chợt gần hơn rất nhiều.
Không hề giống người xa lạ nữa.
Nghiêng đầu nhìn anh một cái, không tự chủ hơi ngẩn người.
Người này, cho dù một bên mặt đ