iêu
Nhiên sao?"
Đúng vậy a, anh đưa cô tiền, giữa bọn họ cũng chỉ là hợp đồng hôn nhân.
Cô không quên, không cần anh nhắc nhở.
Nhưng lời nói như vậy, thật đả thương người.
Phương Thê cũng bắt đầu miệng trở nên không chừng
mực, "Xem ra Tổng giám đốc Doãn Văn còn nhớ rõ chuyện giữa chúng ta cũng chỉ là hợp đồng, vậy tôi đã làm gì anh cũng không cần phải tức giận như vậy. Trên hợp đồng cũng không có nói không thể cuộc sống cá nhân của
chính mình đúng không? Tôi thích Tần Tiêu Nhiên, không phải sớm anh đã
biết sao?"
Sau khi nói xong, Phương Thê liền hối hận.
Cô đang làm gì vậy?
Rõ ràng nên bình tĩnh một chút, nhưng mới vừa rồi cô đã không thể bình tĩnh.
Cùng như đứa bé, nói những lời tức giận.
Rõ ràng lời nói của Doãn Văn Trụ sẽ không khiến cô đau lòng, bởi vì chẳng qua chỉ là người xa lạ.
Nhưng vì sao mình lại tức giận như thế? Thế nhưng cũng không nên nói như thế.
Vẻ mặt Doãn Văn Trụ lạnh hơn, anh kéo Phương Thê
vào trong nhà, một cước đá lên cửa, lại đem cô kéo lên ghế salon, không
chút do dự đẩy ngã.
Cả người anh cũng đặt trên người của Phương Thê, không để cho cô có một chút đường sống để phản kháng.
"Bây giờ tôi sẽ cho cô biết ai là người đàn ông của cô, ai mới là người nắm giữ hết mọi thứ."
Tiếng nói vừa ngừng, tay của anh cũng không nể tình chút nào xé toang quần áo trên người Phương Thê.
Không có bất kỳ khúc dạo đầu, anh tuyệt tình tiến vào cô, không có bất kỳ dịu dàng có thể nói.
Đau, rất đau.
Phương Thê muốn phản kháng, nhưng bị anh chặt chẽ áp chế, căn bản không có cách nào nhúc nhích.
Anh cũng không có chút nào thương tiếc, không cho cô thích ứng thời gian, cũng rất nhanh chuyển động.
Thân thể rất đau, tâm cũng rất đau, cảm giác bị làm nhục đánh úp trong đầu Phương Thê.
Đã tính như vậy, cô vẫn là dần dần có cảm giác.
Thân thể phản ứng, ngay cả mình đều không thể khống chế.
Cô cảm thấy xấu hổ.
Rõ ràng là bị cường, lại vẫn có cảm giác như thế.
Doãn Văn Trụ cũng nhận ra, cúi người cắn vành tai
của cô, "Không phải nói thích Tần Tiêu Nhiên sao? Vì sao ở dưới người
tôi cũng có cảm giác? Hay là nói cô là một người đàn bà lăng nhăng?"
Nghĩ tới cô có khả năng bị người khác ôm vào trong ngực, bị người khác đoạt lấy, anh không ức chế được tức giận.
Anh phát hiện mình không thích cái ý nghĩ này, rất không
"Anh không phải cũng vậy sao? Rõ ràng trong lòng đã có cô gái mình thích, còn không phải đối với người khác cũng có cảm
giác, chúng ta giống nhau thôi."
Phương Thê không nhịn được phản bác.
Trên thân thể không cách nào phản kháng, sức lực so ra cũng kém anh, cô cũng chỉ có thể ở trong lời nói phản kháng.
Cô thật ra cũng không như biểu hiện ở mặt ngoài.
Lúc không thể áp chế chính mình nữa, bản tính liền lộ ra.
Vừa nghe cô nói như thế, sắc mặt Doãn Văn Trụ càng khó coi hơn.
Cô lại dám nói Hạ Sơ.
Đó là vết đau trong lòng anh.
"Còn có hơi sức cãi lại phải không?"
Anh hừ nhẹ một tiếng, động tác càng nhanh thêm, căn bản không cho cô cơ hội thở dốc.
Cô rốt cuộc đang làm gì?
Rõ ràng phản kháng càng nhiều, bị thương cũng sẽ càng nhiều, cô vì sao còn phải lần lượt xúc động.
Phương Thê cuối cùng ngưng phản kháng, mặc cho anh trên người cô tùy ý xâm phạm.
Nhìn cô vốn là tràn đầy tức giận lại lẳng lặng trở nên lạnh nhạt, anh biết cô lại bắt đầu dấu diếm bản tính của mình.
Mà anh lại càng không thích như vậy.
Anh hung hăng đoạt lấy cô, hoàn toàn đoạt lấy cô, một lần lại một lần.
Đến cuối cùng rút người ra rời đi, điên cuồng đạp cửa rời đi, chỉ còn Phương Thê toàn thân suy yếu nằm trên salon.
Phương Thê ngủ một lúc lâu, mới khôi phục chút hơi sức, chống cơ thể lên, tới phòng mình.
Cô mở hành lý của mình ra, nghĩ cầm bộ quần áo đi tắm, tuy nhiên phát hiện toàn bộ quần áo trong túi hành lí đều không thấy.
Có chút nghi ngờ mở tủ quần áo ra, lúc này mới phát hiện ra quần áo của cô đều treo trên tủ.
Đây là anh giúp cô lấy ra sao?
Phương Thê nhìn những thứ quần áo bị treo có chút lộn xộn kia có chút mất hồn.
Cô không đem quần áo từ túi hành lý lấy ra, bởi vì cô biết mình cuối cùng có một ngày sẽ rời đi .
Nếu muốn rời khỏi, cũng không cần lưu luyến.
Cô đây là đang nhắc nhở mình.
Cô không thuộc về nơi này, không thuộc về cái thế giới này, cho nên vẫn do dự để bên ngoài.
Như vậy anh làm như thế là có ý tứ gì?
Tại sao giữa bọn họ lại biến thành như vậy?
Phương Thê hơi lắc đầu, không muốn lại đi suy nghĩ nữa, xoay người đi vào phòng tắm.
==========
Sau hôm ấy, Doãn Văn Trụ vẫn chưa trở về.
Phương Thê phát hiện lòng mình có chút mất mác.
Cảm giác như thế biết là không được, nhưng lại không cách nào ngăn cản.
Ngôi nhà rất lớn, thế cho nên càng lộ vẻ trống rỗng.
Đều nói người tịch mịch ưa ở trong phòng nhỏ, hình
như cô cũng là như vậy, tình nguyện ở một căn phòng nhỏ có thể nhìn tới
cuối, cũng không muốn ở trong căn phòng như vậy, khiến tịch mịch phóng
đại vô số lần.
Doãn Văn Trụ không trở về, nhưng cuộc sống Phương Thê vẫn phải tiếp tục.
Cõi đời này ai cũng sẽ không vì người nào rời đi mà sống không được nữa, cô cũng vậy.
Cô vốn không nên đi dựa anh.
Phương Thê
