t khỏi lồng ngực anh, nhưng Tần Tiêu Nhiên ôm rất chặt.
"Thê Thê, thật xin lỗi, anh tới chậm, chuyện của bác trai bác gái thật đáng tiếc."
Tần Tiêu Nhiên lẩm bẩm, dùng sự dịu dàng mà Phương Thê chưa bao giờ từ trên người anh cảm nhận qua.
"Tiêu Nhiên, anh trước tiên buông em ra đã."
Phương Thê cảm thấy có chút không được tự nhiên.
Cô và Tần Tiêu Nhiên quen biết năm năm, nhưng lúc bọn họ thân mật cũng rất ít, đến nỗi rất ít có lúc dựa vào gần nhau.
Tần Tiêu Nhiên buông Phương Thê ra, nhưng xoay người cô lại, để mặt cô đối diện anh.
Anh tự tay, muốn lau đi nước mắt trên mặt cô, nhưng Phương Thê đã tránh đi.
Vì vậy tay Tần Tiêu Nhiên cứ như vậy dừng ở lưng chừng trời, ánh mắt của anh có mấy phần cô đơn.
"Thê Thê, em thật sự không chịu tha thứ anh sao?"
Nhìn vẻ mặt Tần Tiêu Nhiên, Phương Thê biết tim mình vẫn còn có chút khó chịu, xem ra cô vẫn còn để ý anh.
Dù sao cô đã thích anh lâu như vậy.
Cho nên Tần Tiêu Nhiên đưa tay lần nữa, Phương Thê không cự tuyệt.
Tay anh xẹt qua gương mặt của cô, nhẹ nhàng lau đi
giọt nước mắt trên mặt cô, rồi ngay sau đó, lúc ở trán của cô ấn xuống
một nụ hôn.
"Tiêu Nhiên, anh——"
Phương Thê không nghĩ tới anh sẽ làm như vậy.
"Thê Thê, anh không quan tâm chuyện giữa em và Doãn Văn Trụ, về sau để cho anh chăm sóc em."
Trải qua chuyện Tần thị, Tần Tiêu Nhiên trở nên chính chắn hơn, cũng thấy rõ rất nhiều việc.
Ví như tình cảm của mình đối Phương Thê, ví như những người đàn bà vây quanh anh trước kia.
Sau khi Tần thị vượt qua nguy hiểm, những đàn bà kia lại quay về, còn lấy cớ rất hay, nhưng anh không còn tin nữa.
Mặc dù ban đầu không yêu họ, nhưng những lời thề son sắt nói yêu anh, nhưng người cuối cùng giúp anh lại là Phương Thê.
Từng cho Phương Thê nói thích anh và họ nói thích giống nhau, bây giờ mới biết khác biệt.
Anh thích những phụ nữ xinh đẹp, nhưng thật sự thích chuyện gì ngăn cản cũng không được .
Phương Thê lại trầm mặc.
Cô có chút động lòng, dù sao cũng từng thích Tần Tiêu Nhiên.
Đối với anh vẫn còn có cảm giác .
Nhưng cô vẫn chưa ti
Có lẽ là không tin mình thôi.
Năm năm không thay đổi được chuyện gì, lại có thể lập tức thích cô sao?
Hay là nói anh làm như vậy, chỉ vì trả ân tình của cô?
Nếu như không yêu, cho dù ở cùng một chỗ, cuối cùng vẫn sẽ tách ra.
Hơn nữa cô đã quyết định không hề kiên trì nữa.
Cuối cùng Phương Thê vẫn không có nói xong.
Mấy ngày tiếp theo, Tần Tiêu Nhiên bồi bên cạnh cô, mỗi ngày cùng một thời gian cùng cô thăm cha mẹ cô, sau đó lại đưa cô
về khách sạn.
Phương Thê cũng yên tĩnh lại.
Cô tính mấy ngày nữa trở về thành phố H.
Mấy ngày nay, Tần Tiêu Nhiên nói với cô rất nhiều, nói đến chuyện lúc đại học, cũng nói chuyện cô làm cho anh.
Bây giờ nghe, cô mới phát hiện ra mình đã làm cho anh rất nhiều chuyện.
Lúc đại học đưa cơm đưa đồ ăn, đến nỗi vì giúp anh mua đồ mà trốn lớp.
Khi đó, tính tình vẫn còn rất trực tiếp, sẽ không
che giấu, xác định thích anh, cho nên liền đuổi theo anh, có lẽ trong
mắt anh đã trở thành người đánh chết cũng không chịu từ bỏ.
Tốt nghiệp, cùng anh đến nơi này, làm thư ký của anh.
Giúp anh giải quyết rất nhiều chuyện, đã từng vì anh chịu qua
Bây giờ tay cô mỗi khi trời mưa sẽ đau nhức, đây là vì đẩy anh ra mà bị xe đụng vào .
Ban đầu mình thật rất dũng cảm, xác định chuyện gì sẽ bất chấp tất cả đi làm.
Nhưng khi bị tổn thương quá nhiều, dần dần nản lòng thoái chí, cũng bởi vì phần công việc này, bắt đầu học được rất nhiều thứ.
Người bắt đầu trở nên khéo đưa đẩy, nhưng lại ít đi phần dũng khí lúc ban đầu.
Đến cuối cùng, cô đã hoàn toàn không nhắc tớ chuyện thích anh, thậm chí bình tĩnh giúp anh tặng hoa tặng quà, mua thức ăn
đặt phòng cho những cô gái khác.
Mặc dù trong lòng khó chịu .
Anh biết, Tần Tiêu Nhiên muốn cho cô nhớ tới mình thích anh, nhưng cô đột nhiên lại cảm thấy anh rất tàn nhẫn.
Những ký ức kia thật ra thì không đẹp tý nào.
Anh lại nhẫn tâm làm cô đau lòng như lần đầu nữa sao?
Phương Thê cuối cùng không trả lời.
Nhìn ra ngoài, thời gian đã không còn sớm, Phương Thê ra khỏi phòng, đến của khách sạn.
Tần Tiêu Nhiên đã ở nơi đó, như thường ngày, bọn họ đến nghĩa địa, như bình thường, ở nơi nào dừng lại một lúc.
Trên đường trở về, Tần Tiêu Nhiên nắm tay Phương Thê, nghiêm túc nói: "Thê Thê, em đã suy nghĩ thế nào?"
Phương Thê cúi đầu, nhìn đôi giày của mình không nói.
Cô còn tưởng rằng Tần Tiêu Nhiên hiểu ý của cô, thì ra a
Tần Tiêu Nhiên thấy Phương thê không nói, trong
lòng nôn nóng, lại nhìn Phương Thê cúi thấp đầu, đường cong rất đẹp, vì
thế làm người khác động lòng.
Vì vậy anh đi theo con tim, tay nâng cằm Phương Thê, hôn lên môi cô.
Không phải là lần đầu anh hôn môi cô, trước kia
từng cố ý hôn cô muốn làm nhục cô, khi đó chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ
có một ngày như thế.
Phương Thê ngẩn người, nhưng rất nhanh đẩy anh ra.
"Tiêu Nhiên, chúng ta cứ như vậy đi, anh đừng ở trên người em tốn tâm tư nữa."
Đến lúc này, Phương Thê đã quyết định.
Khi anh hôn cô, cô đột nhiên nhớ tới trước kia.
Khi đó, anh đối với cô rất tồi tệ.
Bây giờ cô suy ngh