mất khoảng năm sáu tiếng đồng hồ.
Hơn ba giờ sáng ra khỏi cửa, tới tám giờ sáng, bọn họ mới tới thành phố C.
Doãn Văn Trụ chỉ dùng hơn bốn tiếng, có thể thấy được anh lái xe nhanh cỡ nào.
Nhìn Doãn Văn Trụ có vẻ mệt mỏi, Phương Thê lại không biết nói cái gì cho phải.
Được sự hướng dẫn tìm được của cục công an thành phố C, Doãn Văn Trụ lập tức lái xe đi về nơi đó.
Nửa tiếng sau, bọn họ đến được cục công an.
Nói rõ lý do, một người cảnh sát trung niên dẫn bọn hộ vào.
"Cô Phương phải không?"
Ông nhìn Phương Thê, lại nhìn Doãn Văn Trụ bên người cô, liền đem chuyện đại khái nói một lần.
Phát hiện thi thể của cha mẹ cô chính là chủ cho thuê nhà, thời gian tử vong là ba ngày trước.
Bước đầu bọn họ phán đoán là tự sát, trong phòng
không có dấu vết đánh nhau, cũng không có thêm người nào trừ bỏ cha mẹ
cô, người thứ ba lại là người phát hiện.
Nhưng bọn họ có thể điều tra thêm nữa.
Ông lại hỏi Phương Thê về chuyện của cha mẹ cô, ví
dụ như có kẻ thù không, lại chẳng hạn như có chuyện gì không thuận lợi
tạo thành động cơ tự sát của bọn họ.
Phương Thê trả lời từng câu một.
Vị cảnh sát trung niên lại dẫn Phương Thê đi xem thi thể cha mẹ cô.
Nước mắt Phương Thê lại lần nữa chảy xuống, trong lòng trống rỗng.
Cho dù nghe được tin dữ kia, cô vẫn ôm một tia mong đợi, nhưng bây giờ không còn hi vọng nào nữa.
Cảm giác bi thương khổ sở không thể đè nén nữa.
Doãn Văn Trụ đưa tay ôm cô vào lòng, nói với viên cảnh sát ở một bên: "Có tình hình gì, mau chóng cho chúng tôi biết."
Bọn họ rời đi cục công an, Doãn Văn Trụ lại đến một khách sạn.
Anh thuê một căn phòng, khiến khóc đến vô cùng thương tâm- Phương Thê tại mép giường ngồi xuống.
"Mệt mỏi hãy đi nghỉ ngơi một tý."
Anh điều tra Phương Thê tư liệu, tự nhiên cũng biết chút chuyện về cha mẹ Phương Thê.
Phương Thê lắc đầu một cái, Doãn Văn Trụ vẫn giúp
cô cởi giầy, kéo cô lên giường, chính mình cũng ở bên người cô nằm xuống : "Ngủ đi, anh cùng em."
Hơn ba giờ sáng, giằng co lâu như vậy, người nào không mệt mỏi?
Phương Thê ngẩng đầu nhìn anh, anh tự tay lau sạch nước mắt trên mặt cô : "Ngoan, ngủ đi."
Cô không muốn đến gần anh, nhưng bây giờ ngăn cản cũng không được nữa.
Nhìn vẻ mệt mỏi trong mắt anh, lời cự tuyệt cô cũng không thể nói ra miệng.
Gật đầu một cái, Cô nhắm hai mắt lại.
Mười lăm phút sau, Doãn Văn Trụ đưa tay kéo cô qua, đem cô ôm vào trong ngực.
Lúc này, cô yếu ớt đến làm cho người khác không tự chủ được mà đau lòng.
Thân thể Phương Thê cứng đờ, nhưng cuối cùng không có cự tuyệt, rúc vào ngực ấm áp của anh.
Cô tự nói với mình, liền một lần như vậy, phóng túng chính mình một lần thôi.
Có lẽ là quá mệt mỏi, cũng có lẽ là ngực của anh quá ấm áp, Phương Thê rất nhanh đi vào giấc ngủ.
Nhìn cô gái trong lòng anh, khóe miệng Doãn Văn Trụ không tự biết đã giương lên một độ cong đẹp mắt.
Đưa tay lau đi giọt nước mắt còn đọng trên khuôn
mặt cô, anh lấy điện thoại di động ra, bấm một số : "Quý Thư, khiến
người ở thành phố C tới gặp tôi, tôi muốn tra chút chuyện."
Cúp máy, rất nhanh điện thoại Doãn Văn Trụ lại vang lên.
Anh nhận điện thoại, sau đó đứng dậy rời khỏi phòng.
Phương Thê lúc tỉnh lại, phát hiện Doãn Văn Trụ
không còn ở trong phòng, trong lòng không khỏi nổi lên một tia rối ren,
một tia cô đơn.
Anh rời đi sao?
Nhưng ngay sau đó lại lập tức bình tĩnh lại.
Nhưng mà chỉ với một ánh mắt dịu dàng thôi, vì sao mình liền muốn đi dựa vào anh?
Cô không nên làm như vậy.
Một ngày nào đó cô sẽ rời đi.
Như vậy đến lúc đó, cô có thể dựa vào ai?
Nghĩ như thế, nên đã bình tĩnh lại.
Bắt đầu từ nhỏ, Cô cũng không biết nhà mình có họ hàng nào, tựa hồ cũng chỉ có ba người bọn họ.
Cha mẹ cô hẳn không có kẻ thù, chẳng lẽ cha cô lại nợ tiền nữa?
Sẽ không, nếu thật sự là bọn vay tiền làm, sẽ không có dấu vết nào cũng không có, hơn nữa bọn họ cũng sẽ không vì vậy mà bỏ qua.
Vẫn là nói ch thật sự tự sát?
Nhưng tại sao lại muốn tự sát? Thật sự nhẫn tâm làm cho cô ở lại một mình sao?
Lúc này lòng Phương Thê rất rối.
"Thức dậy rồi sao?"
Lúc này, sau lưng truyền đến tiếng mở cửa, Doãn Văn Trụ đi vào, ngồi ở bên cạnh cô hỏi.
"Vâng."
Phương Thê gật đầu một cái, nhưng không có nói gì nữa.
Cô nhắc nhở mình, phải giữ một khoảng cách, không nên trầm mê.
Doãn Văn Trụ người đàn ông này mị lực quá lớn, ở
trong lúc lơ đãng khiến người ta trầm luân, sau đó muôn đời muôn kiếp
không trở lại được nữa.
"Người chết không thể sống lại, không nên quá khổ sở."
Chuyện an ủi người khác, Doãn Văn Trụ thật sự chưa bao giờ làm qua, nghĩ một lát, cũng chỉ nói được một câu như vậy.
"Vâng"
Phương Thê vẫn chỉ gật đầu.
Doãn Văn Trụ chỉ nghĩ cô quá đau buồn, cũng không nói gì nữa.
Vào giờ cơm trưa, hai người đi ra ngoài ăn cơm, tới ba giờ chiều, điện thoại Doãn Văn Trụ liền vang lên.
Anh làm cho người ta đi tra sự việc tựa hồ đã có tin tức.
Mặc kệ tự sát, hay có người giết, quan trọng nhất chính là biết rõ quan hệ giữa người giao thiệp và thân phận của hai người.
Quý Thư là bạn của anh thời đại học, ở rất nhiều
thành phố đều có mạng lưới liên lạc không t
