ầu lại, Phương Thê cúi đầu, nhưng vẫn bị anh phát hiện.
Anh ngồi ở bên người cô, "Làm sao có thể tới nơi này?"
"Cha anh đưa thiệp mời cho em."
Phương Thê ăn ngay nói thật.
Doãn Văn Trụ cơ bản cũng hiểu chút, nhưng nhìn mới
vừa biểu hiện của cô, anh nghĩ những người muốn làm nhục cô nhất định sẽ thất bại.
Người phụ nữ này cũng có bản lĩnh đó.
Gặp chuyện gì cũng là vẻ mặt lạnh nhạt không thay đổi.
Hình như cũng chỉ có hai lần kia.
Lần thứ nhất là lúc say rượu, đến cuối cùng kêu tên Tần Tiêu Nhiên.
Một lần khác bị khống chế đã khóc lớn, dường như cũng là vì Tần Tiêu Nhiên.
Nghĩ như thế, có chút khó chịu, người có thể khiến tâm tình cô dao động đều là Tần Tiêu Nhiên.
Nhưng mà lần đầu anh muốn cô làm bạn gái, hình như
cô phản ứng cũng rất lớn, móng vuốt rất sắc bén, so với bây giờ sinh
động hơn.
Nghĩ tới, lại cảm thấy có chút đau lòng.
Cô che giấu bản tính của mình, làm ra vẻ lạnh nhạt, thật ra là sợ bị người khác tổn thương?
Anh vẫn cảm thấy lúc cô giống bé mèo hoang dễ thương hơn.
Nhưng nghĩ tới những chuyện cùng cô trải qua, anh
phát hiện ra hình như chính mình luôn nắm tới yếu điểm cô, làm cho cô
không thể không cúi đầu.
Vì Tần Tiêu Nhiên, không thể không cúi đầu về phía anh.
Sau đó vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt, anh làm cái gì, cũng sẽ không làm cảm xúc của cô dao động.
Tần Tiêu Nhiên, tại sao lại là Tần Tiêu Nhiên?
Anh có chút phiền muộn.
Ngẩng đầu nhìn Phương Thê, chỉ thấy cô cúi đầu lẳng lặng ngồi ở chỗ đó.
A nắm tay cô, có chút ôn hòa mà nói: "Không cần quá ép buộc bản thân."
Phương Thê ngẩng đầu nhìn anh, muốn rút tay mình ra từ trong tay anh, nhưng nó bị anh nắm rất chặt, làm sao cũng rút không ra.
Dường như ở trước mặt anh, tài năng của cô đều không có đất để dụng võ.
Vì vậy cũng chỉ có thể từ bỏ.
Giữa hai người không nói chuyện nữa, xung quanh tản ra một cỗ nhàn nhạt ấm áp, cho đến có người đi vào phá vỡ hết thảy.
Lễ phục đưa đến, thợ trang điểm cũng tới.
Phương Thê bị dẫn vào trong, sau đó bắt đầu hóa trang.
Doãn Văn Trụ nhìn xuống tay mình, phía trên kia mơ hồ còn sót lại bàn tay mềm mại của cô.
Da của cô so với người khác đều tốt hơn, đặc biệt trắng nõn mền mịn.
Nghĩ như thế, lại đang lơ đãng nhớ đến đêm hôm đó bàn tay anh lướt qua thân thể cô, còn có ánh mắt của cô cùng với tiếng rên rỉ.
Cứ như vậy, không ngờ cảm thấy mình mơ hồ có mấy phần bị kích thích.
Anh không phải thật sự bị mê muội rồi chứ?
Làm sao có thể bị cô dễ dàng khơi lên dục vọng?
Có chút quẫn bách liền bỏ những suy nghĩ đó qua một bên, đè xuống những cảm xúc đó.
Lúc Phương Thê đi ra, ánh mắt Doãn Văn Trụ có chút sáng.
Vẻ đẹp của cô đều không thuộc dạng chói mắt như mặt trời, nhưng càng xem càng có hương vị, ban đầu đã từng gặp qua cô mặc.
Khi đó toàn thân cô phủ lên một màu trắng, như bất nhiễm trần thế.
Nhưng bây giờ cô mặc toàn thân màu đen dạ phục,
trong thanh thuần lại lộ ra một cỗ lãnh diễm, cùng khí chất lạnh nhạt
của cô rất xứng.
Nếu như ngày đó cô là Thiên Sứ, như vậy lúc này cô chính là ma nữ.
Cô đem thanh thuần và lãnh diễm hai khí chất khác biệt dung hợp hoàn mỹ lại với nhau.
Doãn Văn Trụ đưa tay về phía cô, "Chúng ta đi xuống thôi."
Nhìn bàn tay thon dài kia, Phương Thê có chút do dự.
"Thê Thê."
Một tiếng kêu, giọng nói lười biếng, mang theo mị lực mê người.
Cô từ từ đưa tay ra, sau đó bỏ vào lòng bàn tay Doãn Văn Trụ.
Tay của anh từ từ bao lấy, cho đến hoàn toàn bọc lại bàn tay nhỏ bé của Cô.
Bàn tay ấm áp của anh truyền tới, lại mơ hồ thấm vào máu, nóng bỏng như lửa.
Hôm nay, anh cho cô quá nhiều chuyện ngoài ý muốn.
Hai người nắm tay nhau, chậm rãi từ trên lầu xuống.
Một giây đó, náo nhiệt ngưng lại, tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn trên
Doãn Văn Trụ tuấn mỹ khí thế bức người, sặc sỡ loá mắt, là trời sanh mị hoặc, yêu nghiệt trời sanh.
Nhưng đứng bên cạnh Doãn Văn Trụ, cô cũng không có vẻ ảm đạm, vẫn thuộc về khí chất riêng của cô.
Hai người đứng chung một chỗ, dường như là loại hình bất đồng, rồi lại xứng đôi như thế.
Giờ phút này, người ở chỗ này càng thêm tin chắc,
người phụ nữ này thật sự là vợ của Doãn Văn Trụ, thiếu phu nhân của gia
đình Doãn Văn.
Vì vậy lại nổi lên những tiếng nghị luận mới vừa
rồi cô với dáng vẻ lạnh nhạt không sợ hãi, đổi một loại thân phận, cái
này thành một loại kiên quyết.
Cũng may Phương Thê cũng không nghe thấy, nếu không cô nhất định sẽ cảm thấy châm chọc.
Tới trước mặt Doãn Văn Thận, Doãn Văn Trụ nhàn nhạt nói, "Cha, con theo Thê Thê tới chúc cha sinh nhật vui vẻ."
Sau đó không để ý tới Âu Nhã Nhi ở một bên, thẳng rời đi.
Âu Nhã Nhi giận đến một câu cũng nói không nên lời.
Bọn họ lại dám đối với cô như thế, cô nhất định sẽ làm cho bọn họ hối hận.
Lúc này, âm nhạc vang lên.
Doãn Văn Trụ thấp giọng hỏi: "Đi khiêu vũ?"
"Em không biết nhảy."
Phương Thê thật ra thì biết nhảy, chẳng qua là không muốn cùng anh nhảy thôi.
Lòng bàn tay vẫn như cũ rất nóng, ngay tiếp theo cả người cô mất tự nhiên.
Doãn Văn Trụ như thế khiến cô có chút sợ.
Khoảng cách giữa bọn họ đột nhiên gần rất nhiều, đã vượt qua lúc trước cô đặt ra kh