cuộc là muốn kêu cho cô nghe, hay kêu cho mình nghe?
Mới vừa rồi một khắc kia, anh thật sự hoàn toàn quên mất Hạ Sơ, trong mắt đều là người phụ nữ này.
Thấy Cô vì tiếng nói kia mà trở nên kinh ngạc, anh lại đau lòng.
Hình như đã làm thương tổn đến cô.
Nhưng không biết làm sao nói, không biết nên nói những gì.
Rõ ràng lời thề son sắt nói nhiều như vậy, rõ ràng nên thích Hạ Sơ , nhưng vì sao ngắn ngủi mấy ngày, lý trí đã bị cô nhiễu loạn
Phương Thê từ trên ghế salon bò dậy, nhặt quần áo trên đất lên, lặng lẽ mặc xong, lúc này mới đi về phòng mình.
Rõ ràng không thích anh, thế nhưng lại trầm luân, mình như vậy thật sự rất đáng ghét rồi.
Lần đầu tiên vì say rượu, như vậy lần thứ hai này thì sao?
Phương Thê đi vào phòng tắm, mặc cho nước chảy xuống.
Chuyện mình đã chọn, cô cũng không nghĩ sẽ hối hận, chẳng qua là cảm thấy uất ức thôi.
Chuyện về những năm gần đây, từng thứ một hiện lên.
Cha mẹ, Tần Tiêu Nhiên, công việc, cuối cùng là Doãn Văn Trụ .
Nhiều chuyện xen lẫn ở chung một chỗ, nhiều phần uất ức cùng nhau dâng lên.
Mình khi nào trở nên ẩn nhẫn như vậy rồi hả ?
Một mực lui, một mực thối lui, không phải muốn sống được tốt hơn sao?
Khi nước chảy xuống, nước mắt cũng theo đó mà hòa lẫn.
Rất nhiều chuyện, không phải không thèm để ý, chẳng qua là làm bộ không thèm để ý mà thôi.
Khóc không phải biểu hiện mềm yếu, nhưng nếu như
không có người thương tiếc nước mắt của mình, khóc cũng vô dụng, sẽ chỉ
làm mình nhếch nhác hơn thôi.
Cho nên ở trước mặt người khác, cô sẽ không dễ dàng rơi lệ.
Chẳng qua là vào lúc không người, lúc không ai nghe thấy, sẽ trút hết ra.
Giống như giờ phút này, một người đứng dưới vòi hoa sen, coi như khóc thành tiếng, cũng bị tiếng nước chảy che dấu đi.
Cho nên không muốn nhẫn nại nữa rồi.
Doãn Văn Trụ ngồi ở ghế sofa một lúc, cuối cùng đứng lên, đi tới cửa phòng Phương Thê.
Nhẹ nhàng gõ một cái, bên trong không có phản ứng.
Do dự một lúc, anh đẩy cửa phòng cô ra.
Đây là lần đầu tiên anh vào phòng cô.
Căn phòng cũng như trước, không nhúc nhích qua, cũng không có đồ thuộc về cô.
Nếu không phải cái hành lý cô để dưới đất, anh sẽ cho rằng nơi này vẫn là cái phòng khách không người.
Túi hành lý mở, bên trong có quần áo của Cô.
Đến nhiều ngày như vậy rồi, đồ của cô đều không lấy ra.
Giống như tùy thời chờ rời đi.
Rõ ràng cô làm như vậy cũng không có lỗi, nhưng Doãn Văn Trụ cảm thấy có chút khó chịu.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, mơ hồ còn có thanh âm khác.
Anh đến gần mấy bước, cách một cánh cửa, sau đó nghe được tiếng khóc bị cô kìm nén.
Nghĩ tới trong ngày thường cô vẫn lạnh nhạt, khi nghe tiếng khóc của cô, anh cũng cảm thấy lòng mình cũng đau theo.
Tay cầm chốt mở cửa, muốn đưa tay âm cửa kia ra, đem cô ôm vào trong ngực.
Nhưng cuối cùng anh không làm như vậy, mà là xoay người rời đi căn phòng cô.
Có một số việc, có lẽ không thể trở thành thói quen.
Phương Thê tắm xong, lại làm khô tóc.
Nhìn đồng hồ, đã hơn năm giờ chiều.
Cô nghĩ Doãn Văn Trụ đã đi rồi, cho nên liền mở cửa phòng đi ra ngoài.
Chỉ là vẫn thấy anh ngồi ở đó.
Có loại xúc động muốn lập tức đóng sập cửa lại, nhưng cuối cùng cô vẫn không có làm như vậy, mà là rộng rãi đi ra ngoài.
"Tôi muốn nấu cơm tối, có cần nấu phần anh không?"
Đi tới phòng bếp, cô vẫn quyết định mở miệng hỏi anh.
Doãn Văn Trụ nhìn cô, tâm tư có chút phức tạp.
Nếu như mới vừa rồi không phải chính tai nghe được, anh thật sự không cách nào tưởng tượng trước mắt cái người với vẻ mặt
lạnh nhạt này chính là cái người vừa khóc đến thương tâm kia.
Dường như cô che dấu rất giỏi.
Bởi vì không muốn làm cho người khác nhìn thấy phần yếu đuối của mình sao?
Nghĩ tới ban đầu tra được một ít chuyện, cùng với những chuyện vừa xảy ra, anh đột nhiên có chút hiểu cách làm của cô.
Há miệng, muốn nói gì, rồi lại không nói ra
Đến cuối cùng, chỉ hóa thành một tiếng nhẹ nhàng, ừh.
Phương Thê nghe câu trả lời của anh, liền nấu phần ăn dành cho hai người.
Doãn Văn Trụ vẫn nhìn người phụ nữ bận rộn trong
phòng bếp, một cái chớp mắt cũng không, cho đến Phương Thê xoay người
nói với anh: "Món ăn xào xong rồi, một lát nữa cơm sẽ chín, nếu anh muốn có thể uống chút rượu trước khi ăn."
Sống cùng một mái nhà, cô cũng không muốn cùng anh ầm ĩ.
Bây giờ tới tuổi này, trải qua những năm nay, làm cho cô hiểu mình không cách nào tùy hứng nữa.
Không đợi Doãn Văn Trụ trả lời, Cô lại bưng món ăn ra.
Doãn Văn Trụ tới bên cạnh bàn, ngồi xuống, lúc này mới hỏi: "Cô có cần uống chút rượu không?"
"Không, cám ơn."
Phương Thê trả lời một câu, cũng không cho Doãn Văn Trụ có cơ hội nói chuyện, ở trong phòng bếp đợi cơm chín.
Sau đó hai người lặng lẽ ăn cơm.
Ăn xong, Phương Thê rửa chén, sau đó trở về phòng.
Trong lúc này, một câu nói hai người cũng chưa nói qua.
Phương Thê nghĩ, người xa lạ nên có dáng vẻ của người xa lạ.
Khoảng cách như vậy, như tương kính như băng (kính trọng lẫn nhau như người xa lạ), có lẽ mới là đạo lý ở chung tốt nhất.
Sau này sẽ không đến gần nữa, cũng sẽ không cố gắng cách xa. Bởi vì quan hệ của Âu Nh