Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326585

Bình chọn: 7.00/10/658 lượt.

hương vị của anh.

Nằm trong ngực anh, khoảng cách gần như vậy, khiến cô cảm thấy bối rối.

Cô còn chưa bao giờ cùng đàn ông tiếp xúc gần như vậy.

Cho nên một tíc tắc này, cô muốn chạy trốn.

Doãn Văn Trụ lại gần cô hơn, lười biếng mang theo

vẻ tà mị, "Em là bà xã anh, em nói anh muốn làm gì?" (NH : bắt người ta

hok đc iu a ta mà cứ câu dẫn người ta, thật là…..)

Vốn không có tính đụng đến Cô, chỉ là muốn trêu đùa cô một chút.

Nhưng mà lúc này, thế nhưng anh lại bị kích thích.

Giống như lần đó, dễ dàng bị cô trêu chọc nổi lên dục vọng.

Trên người cô không có mùi nước hoa, chỉ có một mùi thơm thoang thoảng, có điểm giống mùi chanh, rất dễ chịu.

Không phải là không có phụ nữ, nhưng có thể nhanh như vậy khiến anh có phản ứng thì không nhiều.

Có lẽ anh không nên lãng phí cơ hội này.

Hình như cô không nói là anh không thể đụng cô.

" Tổng giám đốc Doãn Văn, quan hệ giữa chúng ta chẳng qua là hợp đồng."

Phương Thê ở trong ngực anh giãy giụa, nhưng lúc cô đụng phải chỗ không nên đụng, cô mới giựt mình dừng lại động tác.

Mặt có chút nóng, lời nói ra khỏi miệng cũng có chút bất mãn.

Anh xem đây là cái gì?

"Nhưng em chính là bà xã anh, em cũng không nói không thể làm chuyện như vậy a." (HN : thật vô sỉ hết sức)

Doãn Văn Trụ nói có chút vô lại, môi cắn vành tai cô, khiêu khích cô.

"Còn nữa..., gọi tổng giám đốc Doãn Văn rất xa lạ, em có thể gọi tên anh."

" Tổng giám đốc Doãn Văn——"

Phương Thê còn muốn nói điều gì, nhưng bị Doãn Văn Trụ hung hăng cắn một cái, "Đã nói em có thể kêu tên anh mà."

Kêu t

Doãn Văn Trụ? Dường như quá vô lễ.

Trụ? Quá thân mật, căn bản kêu không ra miệng.

Sau khi cân nhắc, Phương Thê kêu họ anh Doãn văn vậy.

"Doãn văn, có thể hay không không nên như vậy?"

"Không được."

Doãn Văn Trụ quả quyết cự tuyệt, môi của anh cũng từ nơi vành tai trượt đến cổ cô.

Trên người truyền đến cảm xúc tê dại, khiến Phương Thê có chút ngượng ngùng.

Cô đưa tay nắm lấy tay đang đặt trên eo cô, dùng sức muốn gỡ nó ra.

Nhưng cô lại không có biện pháp rung chuyển anh.

Doãn Văn Trụ nhìn cô một bộ dạng nóng lòng, đột nhiên khẽ cười nói: "Anh thuộc 8 đẳng đai đen của taekwondo."

Phương Thê luyện qua taekwondo, anh biết đến.

"Anh——"

Phương Thê quay đầu trừng anh.

Anh căn bản là cố ý nói cho cô nghe.

"Như vậy sinh động hơn, không cần luôn là vẻ bất cần đời."

Doãn Văn Trụ giữ ót Phương Thê lại, môi cũng đi lên. bây giờ, tương đối đáng yêu.

Đáng yêu đến khiến anh bắt đầu hoài niệm hương vị của cô.

Nghĩ như thế, cũng làm như thế rồi.

Anh tùy ý công chiếm môi lưỡi của Phương Thê, hấp thu hương vị của Cô.

Về phương diện này, Phương Thê căn bản là không ngăn được thế công của anh, chỉ có thể bị động tiếp nhận.

Vừa hôn lên môi cô, càng cảm thấy kích thích hơn.

Dường như tìm về cảm giác của đêm hôm đó.

Thì ra mình vẫn chưa quên hương vị của cô.

Anh giữ chặt người cô, khiến mặt cô hướng về phía anh.

Động tác trên môi không ngừng, tay cũng không an phận từ phía dưới vạt áo chui vào.

Phương Thê muốn giãy giụa, muốn lên tiếng phản kháng, nhưng cái gì cũng không làm được.

Vì vậy nhìn mình bị áp đảo trên ghế sofa, lại nhìn

môi của anh, tay anh trên người cô tùy ý dạo quanh, nhen nhóm một ngọn

lửa, thiêu đốt lý trí của cô.

Chẳng biết từ khi nào quần áo đã bị lấy ra.

Anh kề sát vào cô, cô chỉ có thể cảm nhận được một cổ lửa nóng.

"Không cần."

Cổ lửa nóng đó khiến cô sợ.

Cô không nhớ rõ đêm hôm đó, cho nên những chuyện này đối với cô mà nói còn rất xa lạ .

Cô thậm chí không biết nên phản ứng thế nào.

Bất an ra tiếng, bất an giãy dụa thân thể của mình.

Nhưng những thứ này trong mắt Doãn Văn Trụ cũng thành sự hấp dẫn.

Cô như vậy, rõ ràng không làm gì hết, chẳng qua là nhìn anh, lại khiến anh bị kích thích thật lớn.

Đưa tay sờ gò má phiếm hồng của cô, anh cúi đầu hôn lên trán cô, lại thấp giọng an ủi: "Đừng sợ."

Ngay cả chính anh cũng không biết giọng điệu mình lại dịu dàng như thế.

Phương Thê nhìn về anh, nhìn đến ánh mắt anh một mảnh dịu dàng, dịu dàng như vậy làm cho người ta không khỏi đắm chìm.

Không cách nào phản kháng, cũng vô lực phản kháng, cuối cùng chỉ có thể trầm luân, trầm luân khi anh mang tới sung sướng cho cô.

Mới đầu có chút đau, có chút khó chịu, đến cuối cùng từ từ trở nên sung sướng.

Một loại cảm giác chưa bao giờ thể nghiệm, trong vui sướng lại có chút sợ.

Mà cô nhớ anh rất dịu dàng, vẫn luôn rất dịu dàng.

Bị ánh mắt nhìn như thế, sẽ cảm thấy mình như món bối anh quý trọng.

"Sơ Nhi."

Nhưng một tiếng gọi kia, khiến tất cả tan nát.

Phương Thê trong nháy mắt khôi phục lý trí.

Phút chốc kia rõ ràng nên vui sướng nhất, lại xen lẫn nỗi đau lớn nhất.

Chỉ là thế thân, thì ra còn là thế thân.

Nhưng vì sao nhất định phải trêu chọc cô?

Coi như không thích anh, cô cũng không muốn làm thế thân của người khác.

Doãn Văn Trụ từ trên người cô lật xuống, ngồi ở một bên, anh có chút ảo não.

Anh hoàn toàn trầm luân trong ngọt ngào cô mang tới, không muốn buông tay, chỉ muốn không ngừng đoạt lấy.

Ý thức lúc này, có chút sợ, vì vậy tiếng gọi đó lại vô thức kêu ra miệng.

Rốt


XtGem Forum catalog