Duck hunt
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326355

Bình chọn: 7.00/10/635 lượt.

thị sao? Chúng ta tìm một chỗ, vừa ăn vừa nói chuyện."

Doãn Văn Trụ nói xong, cũng không đợi Phương Thê trả lời, lập tức liền đạp chân ga chạy đi.

Anh đem Phương Thê tới một nhà hàng không tính là xa hoa, nhưng rất có phong cách địa phương.

Hai người ngồi vào bàn, phục vụ viên ân tình đi tới.

Trong miệng hỏi bọn họ cần món ăn gì, ánh mắt nhìn về phía Doãn Văn Trụ.

Doãn Văn Trụ đã có thói quen, mà Phương Thê thì không khỏi thở dài.

Quả thật là một yêu nghiệt, coi như không nói gì, cũng tản ra một loại hấp dẫn trí mạng.

Mặc dù bọn họ xảy ra rất nhiều chuyện không vui, nhưng cô cũng không phải không thừa nhận mị lực của anh.

Gọi đủ món ăn, phục vụ viên kia mới lưu luyến rời đi.

Có lẽ là hiệu ứng mỹ nam đi, món ăn lên đặc biệt

mau, trong lúc này, Doãn Văn Trụ mím môi không nói gì, Phương Thê cũng

không mở miệng.

Ngược lại phục vụ viên kia, không ngừng ân tình

Chẳng qua là chờ món ăn vừa lên xong, Doãn Văn Trụ vung tay lên, liền đem cô ta ngăn ở bên ngoài.

Đợi đến chỗ ngồi chỉ còn lại có hai người bọn họ,

Phương Thê lúc này mới lên tiếng nói: " Tổng giám đốc Doãn Văn, về

chuyện đầu tư Tần thị——"

Cô hoàn toàn thể hiện thái độ làm chuyện công.

Doãn Văn Trụ đưa tay cắt đứt lời cô, nói thẳng: "Anh có thể đầu tư cho Tần thị, chỉ cần em đáp ứng một điều kiện."

Anh không muốn nhiều lời nhảm.

"Điều kiện gì?"

Phương Thê cảm giác hôm nay Doãn Văn Trụ có chút không giống ngày thường, cả người tản mát ra khí chất bất đồng.

Ít đi mấy phần lười biếng, nhiều thêm mấy phần lãnh đạm.

Doãn Văn Trụ ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên người

Phương Thê, giờ phút này quan sát người phụ nữ mặc toàn thân quê mùa,

mang gọng kính đen.

Rõ ràng là một người rất tinh xảo, lại cố ý mặc thành ra như vậy.

Nếu như không phải đã biết vẻ đẹp của Cô, thật đúng là không phát hiện được.

Nhưng ít ra, Cô hẳn không phải là một người phụ nữ làm cho người ta chán ghét, về sau cũng sẽ không dây dưa không chịu rời.

"Em chỉ cần cùng anh kết hôn, anh liền đầu tư Tần thị."

Anh đã quyết định rồi, thay vì để cho cha mình cả ngày phiền anh, còn không bằng trực tiếp kết hôn.

Hơn nữa anh cũng seo ý nguyện của ông ta, muốn anh cưới một người anh chướng mắt.

Ban đầu, anh không có cái lực lượng đó. Nhưng bây giờ anh có.

Nghe vậy, Phương Thê giật mình nhìn Doãn Văn Trụ.

Mặc dù mới vừa rồi mơ hồ nghĩ tới, điều kiện Doãn

Văn Trụ đặt ra có không phải làm bạn gái anh sao, lại không nghĩ rằng là kết hôn, làm vợ anh.

Làm bạn gái có thể vui đùa, nhưng kết hôn ——

Anh tại sao muốn cưới cô?

Cô cũng sẽ không tự mình đa tình, cho rằng anh thật sự thích cô.

"Tại sao?"

Vì vậy Phương Thê mở miệng hỏi.

Đối với phản ứng của Phương Thê, Doãn Văn Trụ rất hài lòng.

Rất tốt, không hề có chút tự luyến của phụ nữ, rất

rõ tình cảnh của mình cùng giá trị của bản thân, phụ nữ như vậy là người hợp tác tốt.

Nhưng hài lòng đồng thời lại mang theo bất mãn.

Mình không có mị lực như vậy sao? Cô thậm chí ngay cả tâm tình kích động cũng không có.

Đây chính là vị trí mà bao nhiêu người tha thiết ước mơ.

Vợ của tổng giám đốc tập đoàn Doãn Văn.

Nhưng ý nghĩ như vậy rất nhanh liền xẹt qua, anh lười biếng cười trả lời vấn đề Phương Thê

"Bởi vì em rất phù hợp với điều kiện của anh. Anh

cùng em kết hôn, nhưng chỉ là làm cho người khác nhìn, ở trước mặt người ngoài, em là vợ anh. Nhưng sau lưng, em cái gì cũng không phải. Hơn nữa tới khi, anh muốn ly hôn, em nhất định phải lập tức rời đi. Dĩ nhiên,

anh sẽ không bạc đãi em. Thứ nhất, anh sẽ đầu tư Tần thị. Thứ hai, lúc

em rời đi, anh sẽ bồi thường cho em năm trăm vạn. Như thế nào? Có đáp

ứng không?"

"Nhất định phải là điều kiện này sao?"

Chuyện như vậy, thay vì nói là hôn nhân, còn không bằng nói là hợp đồng.

Vì Tần thị, đem hôn nhân mình chôn vào phần mộ, đáng giá sao?

"Ừh, chỉ có điều kiện này, còn lại không bàn nữa.

Anh có thể cho em thời gian suy nghĩ, lúc này ngày mai cho anh biết đáp

án của em, thế nào?"

Doãn Văn Trụ để lại danh thiếp rồi rời đi, chỉ còn sót lại một mình Phương Thê.

Một bàn đầy món ăn, ai cũng không động qua, nhưng Phương Thê đã sớm không có khẩu vị.

Cô không biết Doãn Văn Trụ tại sao phải nói lên điều kiện như vậy.

Nếu như anh muốn kết hôn, nhất định có rất nhiều cô gái nguyện ý theo.

Coi như về sau sẽ ly hôn, điều kiện kia cũng rất mê người.

Cho nên cô không hiểu, vì sao anh lại tìm tới cô.

Điều kiện tốt như vậy.

Đáp ứng ư?

Hay là không đáp ứng

Trong lòng Phương Thê rất loạn.

Rời đi nhà hàng đó, Phương Thê một người đi dạo trên đường.

Trong đám người như nước thủy triều, Cô thấy bóng

dáng Tần Tiêu Nhiên ở trong đám người cách đó không xa, hình như khuốn

mặt gầy đi không ít, cũng không còn phần tiêu sái của trước kia, cả

người tản mát một loại nhếch nhác.

Anh có chút áo não ném tập văn kiện trong tay đi.

Mà phía sau anh, là một ngân hàng, hiển nhiên anh mới từ trong ngân hàng đi ra.

Hơn nữa chuyện khoản nợ hình như là thất bại.

Anh không nhìn thấy cô, mà di động của cô cũng lúc này vang lên.

Nhấn phím nghe, tiếng Lộ Buồm truyền đến.

"Phương Thê, tập đoàn Doãn văn