chặn cô lại, tay của anh ôm lấy cô rất chặt, làm như muốn đem hòa nhập vào cơ thể mình.
Đã bao lâu không hôn cô như vậy rồi?
Chờ hôn lên môi của cô, anh mới biết rằng mình nhớ nhung sự ngọt ngào của cô đến cỡ nào.
"Thê Thê."
Răng môi quấn quít, anh khẽ gọi tên của cô.
Thì ra là chỉ cần cô nói thế, anh liền tin tưởng.
Phương Thê bị bất thình lình như thế chợt không thể hồi hồn lại.
Nhưng đợi đến phục hồi tinh thần lại, cô liền bắt đầu đáp lại nhiệt tình của anh.
Có sự đáp lại của cô, tất cả nhiệt tình của Doãn Văn Trụ cũng bị đốt.
Trước kia thân thiết, cô luôn có chút kháng cự, dù không kháng cự, cũng sẽ không đáp lại anh.
Dù khi đó, chỉ cần một động tác của cô, anh cũng có thể dễ dàng bị dục vọng đốt cháy.
Huống chi là lúc này, Cô nhiệt tình đáp lại như thế.
Cơ thể của anh lập tức có xung động.
Anh không phải một người đàn ông cấm dục, giống như rất nhiều công tử nhà giàu khác, ban đầu anh cũng có qua một chút phụ nữ.
Chỉ là chưa bao giờ có một phụ nữ có thể dễ dàng trêu chọc nâng dục vọng của anh như thế.
Bao gồm Hạ Sơ cũng vậy.
Trong này cũng không thiếu so với cô xinh đẹp và thanh khiết .
Nhưng cũng chỉ có cô, như trời sinh
Hai người thân thể kết hợp như vậy.
Anh buông lỏng cô ra, nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô, cười cười, mang theo đặc hữu hấp dẫn và mị hoặc của đàn ông.
Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gương mặt cô, cho đến
rơi trên bờ môi cô, lòng ngón tay nhẹ nhàng vuốt môi cô, nụ cười lười
nhác mà xinh đẹp, "Thê Thê, em thật ngọt."
Mái tóc dài của anh có chút xốc xếch, khiến trong phần lười nhác kia thêm phần dã tính.
Nhìn anh như vậy, Phương Thê không khỏi nói một tiếng.
"Yêu nghiệt."
Người này căn bản là đang câu dẫn cô.
Bình tĩnh cũng tốt, khéo đưa đẩy cũng được, rất nhiều thứ đều là sau này Phương Thê mới học được .
Ở lúc ban đầu, tính tình cô không tốt, có chút nóng nảy, đương nhiên cũng rất xúc động, hơn nữa dũng cảm.
Rất nhiều việc cô đều sẽ đi làm.
Vào lúc này, trong thân thể những thứ kia bị che giấu rất nhiều năm bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.
Năm tháng có lẽ thật sự có thể thay đổi một người.
Nhưng một ít thứ trong xương chắc sẽ không thay đổi.
Có vài người, bạn thấy được anh là như vậy, ai có thể nói rằng anh chân thực như vậy?
Cho nên sau khi đã trải qua một chuyện, sau t
thương, chẳng qua là học được đem sự chân thật của bản thân đi che giấu, sau đó đeo lên một lớp mặt nạ.
Ở Phương Thê phản ứng kịp, tay của Cô đã ôm cổ của Doãn Văn Trụ.
Kiễng chân, môi nhẹ nhàng lướt qua môi anh.
"Trụ."
Một tiếng kêu, chưa bao giờ có triền miên.
"Thê Thê, em câu dẫn anh."
Doãn Văn Trụ tay vịn eo cô, cái trán dựa lên trán cô, nhẹ nhàng nói.
Phương Thê giương môi cười yếu ớt, môi lần nữa hôn lên môi của anh.
Dịu dàng thanh âm cũng theo đó truyền ra, "Ừ, là em đang câu dẫn anh."
Vì cái gì luôn bị người mình thích tổn thương đến?
Chỉ bởi vì yêu, cho nên mình không che giấu gì triển lộ trước mặt người đó.
Khuyết điểm cũng tốt, ưu điểm cũng tốt.
Không có tầng phòng hộ dối trá, không có mặt nạ, đương nhiên dễ dàng bị thương hơn.
Phương Thê, vứt đi bộ mặt lạnh nhạt nhiều năm qua học được.
Yêu, sẽ hoàn toàn buông mình ra.
Cô..., mặt mày lưu chuyển của cô, vẻ mặt thản nhiên cười của cô.
Trong đáy mắt của anh, tất cả đều không cách nào kháng cự được sự hấp dẫn
Trong cơ thể có một cổ khí nóng xông lên, trong cổ họng cũng không tự giác nuốt nước miếng xuống.
Anh cuối cùng không cách nào chờ đợi nữa, chặn ngang ôm một cái liền đem cô ôm lên giường.
Tay cô còn vòng trên cổ anh, nghiêm túc ngắm nhìn anh.
"Trụ, anh tin em không?"
Cô cần đáp án của anh.
"Tin."
Anh cảm nhận được sự nhiệt tình của cô.
Giờ phút này, vốn là hai trái tim cách xa lại dần dần nhích tới gần.
Hai người mắt hướng về phía mắt, làm như muốn ngắm tận tất cả của nhau.
Sau một giây, nụ hôn của anh rơi vào trên môi cô, tay cũng bắt đầu nhiệt tình đốt lẫn nhau.
Triền miên hôn, quần áo dần dần cởi ra.
Cơ thể cô trắng muốt nõn nà, mảnh khảnh mà mềm mại.
Doãn Văn Trụ tự đáy lòng nói: "Thê Thê, em thật đẹp."
Ánh mắt Phương Thê mơ hồ, thanh thuần trong lại thêm mấy phần yêu mị.
Hôn lần nữa, từ từ trượt xuống xương quai xanh, anh ác ý nhẹ nhàng khẽ cắn, một màu đỏ ấn ký lập tức hiện ra.
Phương Thê bị đau, mở mắt trừng anh
"Anh cầm tinh con chó sao?"
Doãn Văn Trụ cúi người bá đạo hợp tình hợp lý nói: "Đóng lên dấu ấn chỉ thuộc về Doãn Văn Trụ anh."
Phương Thê cũng há mồm, ở trên cổ Doãn Văn Trụ khẽ cắn một hớp.
"Ừ, vậy em cũng đóng dấu."
Là đồ của cô, tham muốn giữ lấy của cô cũng rất mạnh.
Bá đạo cái gì, Cô cũng biết.
"Anh còn muốn đóng."
Doãn Văn Trụ tà tà cười một tiếng, sau đó bắt đầu hôn lên những nơi khác.
Vốn đang mang theo chút cười giỡn, chỉ là dần dần liền thay đổi mùi vị.
Nụ hôn của anh càng ngày càng nóng rực, rơi vào trên người của cô, tựa hồ ngay tiếp theo da thịt của cô cũng nóng rực lên.
Nơi bụng như có cái gì nổ tung giống như, thân thể cũng bắt đầu thay đổi nhạy cảm hơn.
"Thê Thê, ta yêu ngươi."
Anh ôn nhu tiến vào cô, ở bên tai cô cúi đầu nói lời yêu.
Tim cùng tim đến