Polaroid
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327782

Bình chọn: 7.00/10/778 lượt.

ông tin. Cho nên nếu cha còn muốn đứa con trai này, thì phải đối với nó thật tốt. Con bé rất lợi hại,

biết cách nắm được trái tim của Tiểu Trụ, biết làm sao mới có thể khiến

Tiểu Trụ ở gần con bé, không cách nào rời khỏi con bé. Ngày thứ hai từ

lúc cha cùng con bé trở mặt, tiểu trụ lại đột nhiên tức giận tới tìm

cha. Muốn cha không được sỉ nhục con bé nữa, nó sẽ không rời xa con bé.

Cha biết rõ, Hạ Sơ đã ra tay trước đâm cha một nhát. Từ giây phút kia

bắt đầu, cha liền quyết định, dù có dùng phương pháp nào đi nữa, cha đều sẽ không để cho tiểu trụ ở chung một chỗ với con bé. Cho dù bị Tiểu Trụ ghét cũng không sao."

Doãn Văn Thận ngừng lại, nhớ đến chuyện lúc trước, ông có chút thổn thức.

Kết quả, ông thật sự bị ghét bỏ, tình cảm giữa cha con lại bị một cô gái phá hủy rồi.

Bảy năm rồi, bây giờ bởi vì có Phương Thê mới chuyển biến tốt hơn.

Phương Thê cũng hơi kinh ngạc.

Cô không nghĩ tới Hạ Sơ lại là cô gái như vậy.

Cô gái nở nụ cười dịu dàng lại chỉ là giả tạo.

Như vậy Doãn Văn Trụ chẳng phải là chịu thiệt sao?

Hay có lẽ, dù cô ta là người thế nào, anh cũng thích?

Doãn Văn Thận tiếp tục nói: "Nhưng con bé cũng

không dám làm quá tuyệt, nếu như tiểu trụ bởi vì con bé mà hoàn toàn cắt đứt quan hệ với cha, như vậy con bé chẳng phải sẽ hai bàn tay trắng.

Cho nên con bé thật sự chỉ thích tiền tài của gia đình Doãn Văn. Từ

chuyện đó bắt đầu, cha có thể nói là đùa bỡn thủ đoạn, thậm chí không từ thủ đoạn nào. Từ gia đình Hạ Sơ, cuối cùng uy hiếp cô ta rời đi, thậm

chí không cho phép cô tới gần tiểu trụ. Khi đó, cha cho con bé một trăm

ngàn. Con bé trước khi đi nói : con bé chỉ không thể ở chung một chỗ với Tiểu Trụ, còn cha thì mất đi một đứa con trai. Đúng như lời của nó,

tiểu trụ bởi vì nó biến mất mà rời khỏi gia đình Doãn Văn. Vừa rời đi

chính là bảy năm, gần đây Tiểu Trụ mới trở về nơi này."

Phương diện cụ thể chi tiết, Doãn Văn Thận cũng không muốn nhiều lời.

Ông chỉ muốn cho Phương Thê biết, Hạ Sơ không phải là cô gái tốt.

Cô cũng không cần nghĩ đến cô ta mà khó chịu.

"Cho nên Thê Thê, con mới là hạnh phúc của Tiểu Trụ, con không phải là thế thân của Hạ Sơ, các con căn bản không giống nhau."

Doãn Văn Thận đương nhiên cảm nhận được quan hệ giữa hai đứa bất thường.

Tuy rằng không biết rốt cuộc trong đó

Nhưng ông biết Hạ Sơ có lẽ sẽ là chướng ngại giữa hai đứa.

"Thật sự không giống sao?"

Phương Thê lầm bầm hỏi.

Cô muốn người khác cho cô một chút dũng khí.

"Ừ, không giống, tuyệt không giống nhau."

Doãn Văn Thận gật đầu, nghiêm túc nói.

Có lẽ lúc ban đầu nhìn sẽ cảm giác rất giống, nhưng chỉ cần chung sống, sẽ phát hiện giữa hai người khác nhau đến cỡ nào.

"Cám ơn cha nói cho con biết những thứ này."

Phương Thê cảm thấy mình thật không cần thiết cùng so đo với Hạ Sơ.

Cô tự nói với mình, dù ra sao, Hạ Sơ đã trở thành quá khứ, bây giờ người đang ở bên cạnh Doãn Văn Trụ là Cô.

Cô tin tưởng một ngày nào đó, anh sẽ quên cô ta.

Phương Thê nghĩ, mình thật sự càng ngày càng nhát gan.

Mình có lẽ nên giống như lúc còn trẻ dũng cảm một chút.

Dù ra sao, cô muốn nói chuyện với anh một chút.

Thật ra thì ngày thứ hai, Tần Tiêu Nhiên đã gọi điện thoại tới, chẳng qua là Phương Thê không có nhận.

Dù anh ta giải thích gì, cũng đã không quan trọng nữa.

Ở một trình độ nào đó, Phương Thê là người ất quyết đoán.

Đã buông tay sẽ không quay đầu lại.

"Vậy Thê Thê, chúng ta có thể đánh cờ chưa."

Doãn Văn Thận cười híp mắt nói.

Một mặt, ông là thật muốn đánh cờ, mặt khác, cũng muốn khiến Phương Thê có chuyện làm, mà không cần đi suy nghĩ lung tung.

"Dạ."

Cô cảm thấy mình cảm nhận được tình thân của người cha trên người Doãn Văn Thận.

====

"Vậy ngày mai anh tới đón em chuyển nhà."

Doãn Văn Trụ dặn dò một phen, rời đi nhà Hạ Sơ.

Trước khi đi, Hạ Sơ lôi kéo tay anh, nói với đôi mắt đẫm lệ mông lung: "Cám ơn anh, trụ."

Anh sờ sờ đầu cô, cười rồi rời đi.

Đợi đến cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn lại có Hạ Sơ một người.

Vẻ điềm đạm đáng yêu trên mặt cô lập tức đã không còn thấy tăm hơi.

Thời gian bảy năm, anh vẫn là anh của ngày đó, quanh thân phát ra hào quang, nhưng cô lại thay đổi.

Năm đó ở trong trường học, cùng là người đứng trên cao, nhưng đến khi ra xã hội, vẫn là cần dựa vào quyền thế và tiền tài.

Thời gian bảy năm, sẽ không òn như lúc ban đầu.

Chẳng qua là Hạ Sơ cũng thật không nghĩ tới, Doãn Văn Trụ lại vẫn sẽ nhớ thương cô như thế.

Cứ như vậy, chuyện mình cần làm dường như thiếu rất nhiều.

Điện thoại di động vào lúc này vang lên.

Hạ Sơ nhấn nút trả lời, bên trong truyền đến giọng nói của một người đàn ông.

"A lô."

Cô cũng không biết người đàn ông này là ai, nhưng

anh ta nói có thể giúp cô trở lại thành phố H, một lần nữa trở về bên

người Doãn Văn Trụ.

Cho nên cô trở về.

"Tôi nói không sai đúng không, có thể ở lại bên người Doãn Văn Trụ thì nhìn cô vậy."

Tiếng của người đàn ông truyền đến, mang theo vài phần lãnh đạm.

"Vì sao anh lại muốn giúp tôi?"

Cô nghĩ làm sao cũng đoán không được người này sẽ là ai?

Cũng nghĩ không ra cô ở chung một chỗ với Doãn Văn Tr