vật anh muốn, anh sẽ không từ thủ đoạn.
Người cũng vậy.
Lại nói, lúc trước Hạ Sơ cũng là anh bá đạo đoạt lấy.
Nhưng đối mặt với Phương Thê, thế nhưng mình sẽ do dự, sẽ sợ.
Thật sự bắt đầu có chút trở nên không giống mình nữa.
"Vậy còn Hạ Sơ? Làm sao bây giờ?"
Quý Thư thưởng thức ly rượu trong tay, hỏi.
"Mình cũng không bỏ được Hạ Sơ, nhìn cô ấy như thế, mình không đành lòng."
Dù sao từng là người phụ nữ anh muốn đối xử tốt.
Hơn nữa anh cũng không rõ, mình đây đang đồng thời thích hai cô gái sao?
"Cho nên mình mới nói liên quan đến phụ nữ thật phiền toái, nếu không, hai người cũng không cần, liền theo mình đi."
Quý Thư đá lông nheo với Doãn Văn Trụ nói.Quý Thư, mình sắp phiền chết rồi, bạn còn giỡn."
Doãn Văn Trụ trừng Quý Thư, chọc cho Quý Thư phá lên cười, "Chỉ là mình chưa gặp qua bạn như vậy, cảm thấy rất thú vị."
"Lại nói, mình còn chưa từng thấy qua Phương Thê, có cơ hội mang ra xem một chút."
Quý Thư có chút ý vị sâu xa nói: "Mình muốn nhìn xem người phụ nữ thế nào, đem Trụ của chúng ta mê điên đảo thành vậy."
"Ừ, có cơ hội thôi."
Doãn Văn Trụ lại uống một ngụm rượu, lại nhìn thấy
Quý Thư cười đến ranh mãnh, nhẹ giọng hừ nói: "Mình tìm bạn tới là muốn
bạn giúp một tay, bạn lại làm nó trở thành một cuộc vui rồi."
"Đừng nói như vậy, mình không phải người tốt nhất giúp bạn sao?"
Quý Thư vẫn cười đến gương mặt vô hại.
"Mình đi, mặc kệ bạn."
Doãn Văn Trụ cảm giác mình tìm Quý Thư căn bản là tìm nhầm người.
Biết rõ anh ta chính là một kẻ chỉ sợ thiên hạ không loạn.
"Tiểu trụ thật là xấu, bỏ lại một mình người ta."
Sau lưng truyền đến giọng nói của Quý Thư, cho tới
mọi người trong quán bar đều ngó anh, ánh mắt có bao nhiêu mập mờ liền
có bao nhiêu mập mờ.
Hai cô gái mới vừa lại phát ra tiếng cười nhẹ.
Doãn Văn Trụ quay đầu lại trợn mắt nhìn Quý Thư một cái, sau đó bước nhanh ra khỏi quán bar.
Lại nói, anh quenQuý Thư chỉ vì một sự hiểu lầm.
Chẳng qua là không nghĩ tới sẽ trở thành đồng đảng.
Chỉ là bị anh ta quấy nhiễu như vậy, đáy lòng lại sáng tỏ.
Anh là Doãn Văn Trụ, cho nên cho dù Phương Thê thích là Tần Tiêu Nhiên, anh cũng sẽ đoạt lại không phải sao?
Vậy thì cần gì phải sợ?
Thủ đoạn tệ nhất mình cũng đã làm, chẳng lẽ còn có tệ hơn sao?
Nghĩ như thế, anh muốn nhanh chóng về nhà.
Về đến nhà, vọt vào căn phòng, lại không thấy người phụ nữ vốn sớm phải nằm trên giường, lòng hơi lo lắng.
Nhưng sau một khắc, bên hông liền có một đôi tay quấn lên.
Rất nhanh, một thân thể mềm mại nhích lại gần.
Nhàn nhạt thơm mùi chanh lập tức quanh quẩn ở bên người anh.
Ngay sau đó truyền đến tiếng kiên định của cô.
"Trụ, em thích anh."
Nói xong câu đó, Phương Thê cảm giác mặt của mình
có chút nóng, nhịp tim lại gia tốc, ngay tiếp theo hô hấp cũng có chút
dồn dập.
Sáng tỏ lòng mình, liền muốn thật hiện.
Cho nên cô không muốn lui lại nữa.
Thích anh, cho nên muốn ở lại bên cạnh anh
Thích anh, cho nên mới càng muốn cho anh biết tâm ý của cô.
Cho nên Phương Thê một mực chờ anh trở về.
Lúc nghe đến tiếng vang, cô liền núp ở cửa.
Cô nghĩ, thổ lộ ở sau lưng anh, có lẽ cô sẽ tương đối có dũng khí hơn.
Bây giờ cuối cùng đã nói ra, cô cảm thấy không còn gì để sợ hãi nữa.
Tay của cô lại quấn chặt hơn, tiếp tục nói: "Lần đi quán bar đó, em chỉ là muốn nói rõ ràng với Tần Tiêu Nhiên. Lúc rời đi
anh ra, có lẽ em đã không còn cảm tình với anh ta nữa rồi."
Cô không biết thích có bao nhiêu loại.
Nhưng mà cảm giác thích đối với Tần Tiêu Nhiên và đối với Doãn Văn Trụ lại không giống nhau.
Ban đầu đã từng thổ lộ với Tần Tiêu Nhiên qua, lại không như tình cảm như bây giờ.
Thời gian 5 năm, cô cho rằng mình đã rất hiểu biết về tình yêu.
Nhưng bây giờ mới biết rằng, cô cũng không hiểu được bao nhiêu.
Có người từng nói qua, yêu là một loại cảm giác,
không liên quan đến thời gian dài hay ngắn, cho nên họ tin rằng trên đời có loại vừa gặp đã yêu.
Cũng có người nói qua, nước chảy đá mòn, từ từ chung sống hiểu rõ càng có thể yêu lâu dài.
Cô không biết giữa bọn họ được xem là loại nào, nhưng có thể xác định là, cô thật sự thích anh.
Không tính là vừa gặp đã yêu, cũng không phải là nước chảy đá mòn
Cũng có lẽ thật chỉ là một loại cảm giác mà thôi.
Không cách nào kháng cự, không tự chủ trầm luân.
Rốt cuộc là từ lúc nào động lòng, cô cũng không nói được.
Có lẽ là ở lúc ở thành phố C, cũng có lẽ là ở bữa
tiệc khi đó, lúc anh vạch ra đám người đi về phía cô, hay có lẽ là ở
trong bệnh viện, bị sự vô lại và ngây thơ đáng yêu của anh bắt được.
Hay nói là rốt cuộc, anh cho cô một ít thứ cô vẫn muốn.
Phương Thê lẳng lặng chờ đợi, nhưng Doãn Văn Trụ vẫn chưa đáp lời, điều này khiến cô thật sợ hãi.
Chẳng lẽ anh không tin đúng không?
Chẳng qua là sau một khắc, cơ thể của cô liền bị ôm vào một lồng ngực ấm áp.
Doãn Văn Trụ không phải là không tin, chỉ là có chút khiếp sợ quá độ.
Anh thật sự không nghĩ tới, chờ đợi anh sẽ là một Phương Thê như vậy.
Một Phương Thê ôm anh nói thích anh.
Như vậy bây giờ anh lại còn rối rắm cái gì?
Vốn chính là hạ quyết tâm mà đến.
Môi có chút không kịp chờ đợi
