ụ, sẽ có người nào có thể được đến ích lợi.
"Tôi không phải giúp cô, chỉ là muốn làm như vậy mà thôi."
Người đàn ông cười khẽ, lại nói: "Chỉ là ánh mắt của Doãn Văn Trụ thật đúng là tệ, thích một người đàn bà không thích mình."
"Ai nói tôi không thích anh ấy."
Dĩ nhiên là cô thích anh, muốn ở lại bên cạnh anh, chẳng qua là phần thích này không có thuần túy như vậy mà thôi.
Tiếng cười của người đàn ông lại vang hơn, "Vậy thì sử ra tất cả vốn liếng trói chặt anh ta đi."
"Tất nhiên tôi sẽ làm, chỉ là anh cũng đừng quên lời hứa hẹn của mình."
Lần này, cô sẽ không buông Doãn Văn Trụ ra nữa.
Anh là người đàn ông cô đã từng thích nhất.
"Cô đúng tham, nhưng mà bởi vì như vậy chúng ta mới có thể hợp tác tốt hơn."
Tiếng của người đàn ông đó thêm nhiều mấy phần giễu cợt, "Yên tâm đi, sẽ không thiếu cô."
Sau khi nói xong, anh ta liền cúp máy.
Nghe bên trong truyền tới tiếng đô đô, Hạ Sơ cũng khẽ hừ một tiếng.
Cô cũng không ngu ngốc, đương nhiên sẽ không nghe toàn bộ lời định đoạt của anh ta.
Nhưng mà anh ta cho cô tin tức thật sự sử dụng rất tốt.
Có thể về đến thành phố H, lần nữa trở lại bên cạnh Doãn Văn Trụ, cũng nhờ anh ta ban tặng.
Đến cuối cùng, cũng không thể khẳng định ai đang lợi dụng ai. Một đêm phung phí, xa hoa truỵ lạc trong sự cám dỗ, mê say trong những ly
Quán bar tên ‘Độc Dược’, có người chè chén, có người đối ẩm, có người ánh mắt mê ly, có người con ngươi quay vòng.
Những con người khác nhau, có những mục đích khác biệt, lại tụ tập ở một nơi.
Ở một nơi cạnh tường, hai người đàn ông xuất sắc ngồi ở chỗ đó.
Một khuôn mặt cực đẹp, trời sanh yêu nghiệt, tóc
dài càng khiến anh ta thêm mấy phần tà mị và hấp dẫn, anh ta đang dựa
vào ghế mang theo vài phần lười nhác, trong tay thưởng thức ly rượu.
Mà người đàn ông phía đối diện anh ta, mặc dù không bằng cái loại xuất sắc kia, khí thế bức người, nhưng ưÂu Nhã ôn hòa,
khiến người khác cảm giác thoải mái.
Giống như một cơn gió xuân, làm cho người ta cảm thấy thích ý.
Anh đang cười, mà người đàn ông tóc dài lại hơi nhíu mày.
Một màn như vậy, tựa như họa.
Đàn ông như vậy, đương nhiên cũng hấp dẫn ánh mắt vô số người.
Hai cô gái có vẻ ngoài xinh đẹp đang liếc mắt nhìn nhau rồi liền đi tới phía bọn họ.
"Hai chàng đẹp trai, có thể mời chúng em uống một ly không?"
Có người ở trong đêm tối săn mồi, có người ở trong đêm tối tìm kiếm cảm xúc mãnh liệt.
Doãn Văn Trụ liếc mắt một cái hơi ghét cô gái bên cạnh, "Tránh ra."
Quý Thư cười với hai cô gái, "Chúng tôi đang hẹn hò đó."
Lời nói như thế, trong ánh mắt đều mang mấy phần khiến người nói không rõ, nói không rõ sự mập mờ.
Hai cô gái nhìn về phía bọn họ mấy lần, gật đầu hiểu rõ nói: "Ngượng ngùng, quấy rầy hai người."
Trong lòng lại tiếc hận.
Hai người đàn ông tốt như vậy lại là một đôi, thật sự chính là lãng phí tài nguyên.
Nhưng mà nếu đã thế này, họ cũng không thể nói gì nữa rồi.
Dù sao tính chất khác biệt.
Họ cười cười có chút mập mờ, sau đó đã rời đi.
Đợi đến sau khi hai người đi, Doãn Văn Trụ liếc mắt nhìn kẻ cười đến rất là vô hại.
"Quý Thư, chơi rất vui sao?"
Biểu tình Quý Thư càng không thể nói nữa, "Trụ, bạn khiến mình thật đau lòng, ai nói mình đang đùa chứ? Đã nhiều năm như
vậy, trái tim của mình đều một mực trên người bạn. Bằng không mình làm
nhiều chuyện như vậy để làm gì?"
Quý Thư rất thích trêu đùa, bề ngoài ôn nhã vô hại
hơn so với người khác, nhưng trên thực tế so với người khác càng phúc
hắc hơn.
Thường thường câu nói đầu tiên có thể để khiến người khác không thể phản bác.
"Được rồi, đừng đùa nữa, đã trêu đùa nhiều năm như vậy, còn không ngán."
Doãn Văn Trụ hơi buồn cười nhìn Quý Thư.
Anh không nghĩ tới Quý Thư sẽ đem anh đưa đến đ
Nói thật, quán bar này đẳng cấp không cao, nhưng phong cách thì không tệ, có một loại lập dị.
Hơn nữa, bên ngoài nơi này, chính là nơi anh đã gặp Phương Thê.
Rõ ràng là lơ đãng gặp phải, nhưng anh lại không nghĩ tới mình lại nhớ rõ đến thế.
"Thế nào? Nơi này cũng hay phải không."
Quý Thư không có tiếp tục nữa, chỉ cười hỏi Doãn Văn Trụ.
"Cũng không tệ lắm, rượu không tồi."
Doãn Văn Trụ nhấp một miếng rượu, chính là rượu mạnh ở nơi này ‘độc dược’.
Chỉ là tửu lượng của Doãn Văn Trụ tốt, sẽ không như Phương Thê một ly đã say, hơn nữa anh cũng sẽ không như Phương Thê uống một hơi.
"Thế nào? Gọi mình đến nơi này là có chuyện nói với mình sao?"
Quý Thư cũng nhấp một miếng rượu, nhìn về Doãn Văn Trụ.
Doãn Văn Trụ gật đầu một cái nói: "Có chút sợ đi đối mặt cô ấy."
Hạ Sơ quay về, anh vốn cho rằng mình sẽ rất vui vẻ, nhưng trên thực tế cũng không như tưởng tượng vui vẻ như vậy.
Thì ra là bất tri bất giác, bắt đầu có ít thứ dần dần bị anh quên lãng.
"Phương Thê?"
Quý Thư ngừng tạm, hỏi.
Doãn Văn Trụ gật đầu một cái, "Mình nghĩ mình thật sự thích cô ấy."
Ở trước mặt Hạ Sơ, thế nhưng anh lại nghĩ đến cô ấy.
"Thích liền đi thích, thiếu quyết đoán như vậy cũng không phải là phong cách của bạn-Doãn Văn Trụ."
Quý Thư cười cười nói: "Doãn Văn Trụ cần tìm vật gì đó, coi như là đoạt bạn cũng sẽ đi đoạt lại sao?"
Đúng vậy,
