Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328452

Bình chọn: 8.00/10/845 lượt.

không. Anh nói rõ ràng

với cô ấy đi. Thật xin lỗi, đều là bởi vì em, đã khiến cô ấy hiểu lầm.

Trụ, về sau anh không nên tới tìm em nữa. Em không liên lụy tới anh."

Trong điện thoại di động truyền đến giọng nói của Hạ Sơ, dường như còn có chút mơ hồ nghẹn ngào, giống như cô cực lực khống chế.

Nghe vậy, Doãn Văn Trụ không khỏi nhìn Phương Thê một cái, phát hiện cô đang nhìn anh.

"Em đừng suy nghĩ nhiều, không có chuyện gì."

Phương Thê ở đây, Doãn Văn Trụ cũng không muốn nói thêm gì nữa.

Chẳng qua là anh không nghĩ tới Phương Thê biết.

Vốn là anh còn muốn nói với cô về chuyện Hạ Sơ.

Nhưng nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Phương Thê, lại tựa hồ giống như không biết?

Nếu như đã biết rồi, cô lại như vậy, là xem như cô không để ý sao?

Hạ Sơ ở trong điện thoại lại nói thêm những gì, Doãn Văn Trụ cũng không có nghe rõ, anh an ủi mấy câu sau cúp điện thoại.

Đi tới bên người Phương Thê, Doãn Văn Trụ cũng không có nói gì .

Anh nghĩ, Hạ Sơ sẽ không nói láo, cái này chứng minh giữa các cô thật sự đã gặp mặt.

Nhưng tại sao Phương Thê cái gì cũng không nói?

Vốn là anh nghĩ nói, nhưng bây giờ lại không muốn nói rồi.

Anh chờ Phương Thê mở miệng, anh tình nguyện cô tới chất vấn anh, mà không phải như lúc này biểu hiện cái gì cũng không biết.

Phương Thê lại có cách nghĩ khác.

Cô muốn đợi Doãn Văn Trụ chủ động nói với về chuyện Hạ Sơ, mà không phải mình đi ép hỏi.

Chuyện tình bức đi ra, tóm lại sẽ mang theo vài phần không thoải mái đi.

Vì vậy hai người cũng không có mở miệng, trong lòng lại sinh ra mấy phần khoảng cách.

Không khí đang có chút lúng túng, điện thoại Doãn Văn Trụ lại vang lên.

Chỉ là lần này không phải Hạ Sơ, mà là Quý Thư.

"Trụ, hôm nay mang chị dâu ra ngoài chơiđi, mình gọi A Khoan bọn họ, bạn cũng nên cho chúng mình biết người phụ nữ của bạn chứ."

Giọng nói của Quý Thư truyền đến.

"Ừ, bạn quyết định chỗ, lát nữa mình sẽ mang cô ấy đến ."

Doãn Văn Trụ ứng tiếng nói, vốn là anh muốn cho bạn bè anh biết đến cô.

Nhận định cô, đương nhiên muốn cho bạn bè của mình trông thấy.

Cúp máy, Doãn Văn Trụ ôm eo Phương Thê nói: "Thê

Thê, em ở nơi này ngồi một tý, chờ anh tan việc, anh dẫn em đi gặp mặt

bạn bè anh."

Chuyện Hạ Sơ, trong lòng anh có chút không thoải mái.

Nhưng chính bởi vì như thế, anh càng muốn làm chút gì đó, để cho cô thuộc về anh.

"Được."

Phương Thê gật đầu nói, đáy lòng mới vừa không thoải mái tiêu tán không ít.

Đi gặp bạn bè của anh, vậy cũng là một loại thừa nhận.

Hôn lên trán Phương Thê, Doãn Văn Trụ lúc này mới trở về chỗ ngồi, tiếp tục công việc.

Lúc nằm viện, Phương Thê đã gặp qua dáng vẻ làm việc của Doãn Văn Trụ.

Chỉ là ở trong bệnh viện, cùng ở chỗ này, cuối cùng có sự khác biệt.

Cô không khỏi chống cằm, chuyên chú nhìn anh.

Một lát sau, Doãn Văn Trụ ngẩng đầu lên nói: "Thê Thê, em nhìn anh như vậy, anh sẽ không có biện pháp làm tốt

Vốn cô ở đây, anh có chút không tĩnh tâm được rồi.

Bây giờ bị cô nhìn như vậy, càng thêm rối loạn.

Cô chẳng lẽ không biết mình có lực ảnh hưởng bao nhiêu đối với anh ư?

"Nơi này không có gì đẹp mắt, chỉ có thể nhìn anh."

Phương Thê khom đầu cười nói.

Doãn Văn Trụ định để đồ trong tay xuống, nói có

chút buồn bã: "Em nói như vậy, anh sẽ cảm thấy rất đau lòng. Không có đồ đẹp mắt mới nhìn anh sao?"

"Được rồi, đổi loại cách nói, những thứ kia đều không đẹp bằng anh, thế nào?"

Phương Thê giảo hoạt cười một tiếng.

Doãn Văn Trụ đi tới bên người Phương Thê, nhẹ giọng nói: "Thê Thê, em càng ngày càng bướng bỉnh rồi."

Nhưng mà anh thích, anh liền thích tính tình chân thật này của cô.

Anh thích cô có thể đem mọi chuyện đều nói cô nghe.

Giận dữ cũng tốt, mắng anh cũng được.

Như vậy mới có thể chứng minh cô quan tâm anh.

Nhưng ý nghĩ trong lòng mỗi người đều không giống nhau, anh nghĩ thế, Phương Thê lại không nghĩ vậy.

Doãn Văn Trụ cúi đầu hôn Phương Thê, tóc dài rơi vào trên mặt của cô.

Phương Thê bị tóc dài phất qua mặt cảm thấy nhột, cô nhớ lại lời nói

Vì vậy lơ đãng, cô sâu kín nói: "Trụ, tóc của anh

còn dài hơn của em nữa, dáng vẻ còn đẹp hơn em. Tiếp tục như vậy nữa, em cảm thấy mình sẽ tự ti mất."

Được rồi, đúng là vẫn còn để ý.

"Chỉ cần anh thích là đủ rồi."

Doãn Văn Trụ ôm sát Phương Thê.

Anh chưa nói về vấn đề tóc, nhưng trong lòng cũng có một quyết định.

Tóc này là đại diện cho quá khứ, nếu như muốn cùng Phương Thê tiếp tục chung sống, anh cũng nên cắt.

Chỉ là đợi thêm một thời gian ngắn nữa, chờ xử lý tốt chuyện của Hạ Sơ, anh phải đi cắt bỏ, sau đó cho cô một ngạc nhiên.

Cô nói như vậy, mang theo giọng điệu u oán, anh cảm thấy thật thoải mái.

Càng như thế, liền chứng tỏ cô để ý.

Doãn Văn Trụ rất vui vẻ, Phương Thê lại không vui.

Người nọ là cố ý sao?

Biết rất rõ ràng cô đang nói cái gì, thế nhưngm như không biết.

Còn nói tóc này thật quan trọng như vậy?

Hừ, lần sau chờ anh ngủ thiếp đi, cô nhất định đem

tóc anh cắt sạch, cắt thành cái đầu trọc. Phương Thê ở đáy lòng cắn răng nghiến lợi nói.

Chỉ là cuối cùng Phương Thê cũng không có cơ hội đi thực hiện cái ý nghĩ này.

=======

"Nhận được địa chỉ tôi đưa