hê Thê dùm mình."
Nói xong, cũng không chờ Phương Thê trả lời, người đã đứng dậy chạy về phía Hạ Sơ.
Phương Thê mở miệng muốn nói gì, nhưng khi nhìn đến bóng lưng vội vã kia, lại cái gì cũng nói không ra lời.
Nếu như mở miệng, anh sẽ cảm thấy mình bất cận nhân tình?
Nhưng người đàn bà kia tại sao lại trùng hợp ở nơi này?
Phương Thê cũng không tin tưởng tất cả đều là trùng hợp.
Doãn Văn Trụ đỡ Hạ Sơ rời đi.
Nhìn vẻ mặt lo lắng kia, Phương Thê đột nhiên cảm thấy khó chịu.
Bất kể nhìn ra sao, anh ấy cũng không quên tình cảm với cô ta.
Điều này khiến cô làm sao chịu nổi?
Trên lý trí, cô biết rất rõ ràng, dưới tình huống này, cho dù là bạn bè, cũng phải làm chuyện như vậy.
Nhưng trên mặt cảm tình lại không tiếp thụ nổi.
Đặc biệt là sau khi cô biết Hạ Sơ là người đàn bà thế nào.
Vậy nếu như Cô đem diện mục Hạ Sơ chân thực nói cho Doãn Văn Trụ, anh có tin không?
Lòng Phương Thê rối loạn .
"Chị dâu, trụ rất nhanh sẽ trở lại, chúng ta tiếp tục uống rượu."
Những người bên cạnh lên tiếng an ủi.
Phương Thê cũng cảm thấy phiền, nhận lấy ly rượu trong tay bọn họ liền uống.
Từ từ, rượu mời lên tới, đầu bắt đầu có chút ngất.
Không có Doãn Văn Trụ ở đây, những người này đối với Cô mà nói cũng chẳng qua chỉ là người xa lạ.
Cô không có cảm giác an toàn.
Phương Thê đứng lên, muốn rời khỏi.
Chỉ là cũng lên cơn say, đứng lên, lại ngã xuống.
Cô lại đứng lên, đi vài bước, thân thể lảo đảo một
cái, thiếu chút nữa đụng vào phục vụ viên bưng đồ tới, thật may là Quý
Thư kéo cô lại.
Trong mơ mơ màng màng, cô nghe được Quý Thư nói: "Mấy bạn uống tiếp..., mình đưa chị dâu trở về."
Trong mơ mơ màng màng, cô cảm giác được Quý Thư mang cô đi ra ngoài.
Phương Thê muốn giữ vững thanh tĩnh, nhưng cuối cùng vẫn còn không ngăn cản được men say, ý thức dần dần đi xa.
====
Khi Phương Thê lần nữa tỉnh lại, đã là ngày hôm sau.
Nỗi thống khổ sau khi say, cô đã thưởng thức qua cảm giác đó, vốn không nên phóng túng như thế nữa.
Nhưng lúc ban đầu Doãn Văn Trụ ở nơi này, nhưng cô lại không nghĩ tới lại có chuyện đâm ngang.
Phương Thê mở mắt, ngồi dậy.
Chăn mền trên người chảy xuống, thế nhưng trên người cô không cómảnh vải.
Đáy lòng chợt xông lên một hồi kinh hãi, tại sao lại như vậy?
Cô nhớ Quý Thư nói đưa Cô về nhà .
Nhưng ánh mắt nhìn quanh, đến mức không có một đồ vật nào quen thuộc.
Ngược lại giống như tình cảnh như lần đầu tỉnh rượu, hẳn là căn phòng giống nhau.
Rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra?
Phương Thê cảm thấy rất nhức đầu.
Rượu, quả nhiên không phải là thứ tốt.
Nhưng cô say, Quý Thư sẽ không say, hơn nữa trên người mình cũng không có gì khác thường.
Sẽ không có xảy ra cái gì đi.
Trải qua một chuyện, đối với một số việc đúng là vẫn còn có chút hiểu rõ.
Phương Thê nghĩ, có lẽ là cô say rượu nôn mửa, đem đồ vật ói ở trên người rồi, mới có thể như vậy.
Nghĩ tới, cô lại nhớ đến Doãn Văn Trụ trước khi đi nói rất nhanh sẽ trở lại.
Nhưng vì sao anh lại không đến đón cô?
Có phải vẫn còn ở bên Hạ Sơ không?
Suy nghĩ có chút hỗn loạn, Phương Thê không muốn nghĩ gì nữa.
Bây giờ cô chỉ muốn nhanh rời khỏi nơi này.
Vén chăn lên, lại phát hiện quần áo trên mặt đất, cũng không có làm d
Vậy giả tưởng của mình không thành lập.
Nhưng đây cũng rốt cuộc là ——
Phương Thê cảm thấy một mảnh mờ mịt.
Cô có chút bối rối mặc quần áo vào, muốn rời đi.
Nhưng khi cửa mở ra, người đứng trước cửa là Quý Thư.
"Chị dâu, tỉnh rồi à?"
Anh khiến người khác cảm thấy như gió mùa xuân, nhưng chẳng biết tại sao Phương Thê cảm giác có chút không thoải mái.
Cũng không biết có phải là chuyện mới vừa rồi, cho nên đáy lòng đối với anh có mấy phần chống lại.
"Ừ, vậy tôi đi trước."
Phương Thê không muốn mở miệng đầu tiên là tại sao cô không mặc quần áo, Cô chỉ nghĩ nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Lúc đi tới bên cạnh Quý Thư, tay lại bị anh ta kéo lại.
Doãn Văn Trụ hơi sức lớn, không nghĩ tới Quý Thư hơi sức cũng lớn như vậy.
Mặc dù cô có luyện võ, lại không có cách nào tránh ra.
Quý Thư kéo Cô qua, đóng cửa lại, lại đem Cô đặt ở cửa sau lưng.
Nụ cười trên mặt anh không thay đổi, nói: "A, đúng rồi, chị dâu, em cùng cấp bậc taekwondo với Trụ."
Đây cũng chính là giải thích giúp Phương Thê vì sao cô thoá
"Quý Thư, anh còn có chuyện gì sao?"
Khoảng cách gần như vậy, Phương Thê cảm nhận được nguy hiểm.
Một người đàn ông rõ ràng ccười đến ôn nhã như vậy.
"Chị dâu, chị không biết chúng ta đã xảy ra chuyện gì sao?"
Quý Thư lại nhích gần hơn, nhẹ nhàng hỏi bên tai Phương Thê.
Phương Thê thân thể cứng đờ, không hiểu chuyện tại sao phải như vậy.
Mặc dù chưa từng thấy qua Quý Thư, nhưng cô lại biết anh ta.
Bạn bè tốt nhất của Doãn Văn Trụ, đã giúp anh rất nhiều việc.
Đã như vậy, vì sao bây giờ có thể như vậy?
Anh không ủng hộ cô sao?
"Quý Thư, giữa chúng ta cái gì cũng không có xảy ra."
Phương Thê hất đầu, nói một cách chắc chắc.
"Nhưng nếu ta nói chúng ta đã có chuyện gì thì sao?"
Quý Thư đưa tay, vặn mặt của Phương Thê, để cho cô không cách nào thoát đi tầm mắt của anh.
Tầm mắt của anh thản nhiên, bên trong cũng là mang t