XtGem Forum catalog
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328381

Bình chọn: 7.00/10/838 lượt.

cho cô chưa?"

Giọng nam thần bí truyền qua máy điện thoại.

"Ừ, nhận được, có ý tứ gì?"

Hạ Sơ lên tiếng hỏi.

"Hôm nay Doãn Văn Trụ sẽ đi nơi đó, Phương Thê cũng sẽ đi, có thể thắng một ván không liền nhìn cô tối nay đóng kịch ra sao."

Người đàn ông cười khẽ một tiếng, thản nhiên nói, trong lời nói tựa hồ mang theo vài phần giễu cợt.

"Anh đối với chuyện của Doãn Văn Trụ hình như nắm được rất rõ."

Hạ Sơ không khỏi nghi ngờ mà hỏi.

"Thế nào? Cô đối với tôi có hứng thú?"

Giọng giễu cợt của người đàn ông lại đến.

"Không cho phép anh hại Doãn Văn Trụ, nếu không tôi không làm."

Nếu như đến cuối cùng Doãn Văn Trụ bị thương, như vậy cô sẽ được gì.

"Có thể a, không muốn làm cũng đừng làm, tôi chỉ là cho cô cơ hội mà thôi, cô làm hay không làm không liên quan gì đến tôi. Cô không làm, tôi cũng không tổn thất gì, ngược lại là buôn bán lời,

không cần trả tiền cho cô."

Người đàn ông thờ ơ trả lời.

"Rốt cuộc anh có hại đến anh ấy không."

Hạ Sơ thấy uy hiếp vô dụng, giọng nói không khỏi mềm

"Người đàn bà kia, cô phải nhớ rõ ràng một chút,

chúng ta không phải quan hệ hợp tác, mà chỉ là lòng ta tốt, cho nên cho

cô cơ hội mà thôi. Cô còn như vậy, về sau ta sẽ không cung cấp bất kỳ

thông tin nào nữa. Không có ngươi, đùa giỡn có lẽ không thú vị một chút, nhưng còn có thể xem. Cô chính là nhân vật có cũng được không có cũng

không sao."

Lời của người đàn ông không lưu mặt mũi nào cho Hạ Sơ.

"Anh ——"

Hạ Sơ giận đến cắn răng nghiến lợi.

"Người đàn bà thông minh hiểu được thế nào lợi dụng cơ hội, có thể hay không lấy được mình muốn, liền nhìn ngươi nắm bắt

thế nào."

Người đàn ông căn bản không để ý, bỏ xuống một câu nói sau cúp điện thoại. Lúc Doãn Văn Trụ mang Phương Thê tới, đám người Quý Thư đã đến.

Đây là một quán bar, trang trí cũng không xa hoa bao nhiêu, thế nhưng người pha rượu ở nơi này lại độc nhất vô nhị.

Vật hiếm có mới là quý, cho nên khách ở nơi này luôn nối liền không dứt.

Có các công tử của xã hội thượng lưu, có các sếp, đương nhiên cũng có những người đi làm bình thường.

Hấp dẫn những người đó là rượu, là người, còn có chuyện xưa của người chủ quán nơi đây.

Ai cũng biết rượu nổi danh nhất nơi này là nụ hôn của ác ma, ai cũng biết Devil là người pha rượu nổi danh thế giới

Ai cũng biết anh đang chờ một người trở về.

Cho nên cái quán bar này gọi là chờ đợi.

Đợi đến một người không biết bao lâu sẽ trở về.

Chờ đợi một người không biết còn có trở về hay không.

Này cần bao nhiêu dũng khí?

Ai cũng không biết tình yêu của bọn họ, nhưng lại cảm thấy nhất định là khắc cốt ghi tâm.

Có người cả đời này chỉ biết có một lần dũng khí để thiêu thân lao đầu vào lửa, dùng hết toàn thân năng lực, dùng hết thời

gian cả đời, đi đánh cuộc.

Thắng, tất nhiên là tốt nhất.

Thua, chính là cả đời.

Phương Thê chưa từng tới quán bar này, nhưng đã nghe người khác nhắc qua.

Ban đầu lúc làm việc ở cái công ty nhỏ đó, mặc dù chỉ có một thời gian, nhưng quan hệ giữa các đồng nghiệp xem như hài hòa.

Những người phụ nữ tụ lại một chỗ, rất vui vẻ nói về cánh đàn ông, nói những người đàn ông nổi tiếng.

Cũng không phải là thích, đại đa số chẳng qua là hướng tới.

Devil dĩ nhiên là một trong đó những người được nhắc tới, nghe nói là một người đàn ông si tình.

Cho nên lúc đi ngang qua quầy bar, Phương Thê không nhịn được nhìn người nọ mấy lần.

Anh cúi đầu thấp nên không thấy rõ khuôn mặt của

anh, máiưu lại tất cả, chẳng qua là chiếc cằm như đao gọt ấy mơ hồ có

thể đoán được người đàn ông này dáng dấp dù sao cũng không tầm thường.

Trên người của anh tản ra một cỗ nhàn nhạt ưu thương, một loại vừa nhìn sẽ khiến người khác cảm thấy ưu thương và đau lòng.

Chẳng qua là có cái loại ưu thương này, tất nhiên trải qua tang thương.

Phương Thê biết cảm giác chờ đợi một người là thế nào, cho nên thấy đồng bệnh tương liên với anh.

Chẳng qua là cô không kiên trì tới cùng, có lẽ tình cảm của cô đối với Tần Tiêu Nhiên không sâu đến vậy.

Mà anh lại vẫn chờ đợi.

Doãn Văn Trụ cũng chú ý tới tầm mắt của Phương Thê , đưa tay ôm eo cô thật chặt, cúi đầu tính trừng phạt bằng cách cắn lên

vành tai cô một cái.

"Có xem được anh ta không?" Mang theo mùi vị ghen tuông rõ ràng, anh có chút không vui nói.

Phương Thê cười cười, trấn an nói: "Anh chưa từng nghe qua chuyện xưa của anh ấy sao?"

"Chuyện xưa gì?"

Từ trước đến giờ anh ít khi đi quan tâm người khác, trừ người trong lòng mình.

"Có lẽ anh ấy sẽ dùng thời gian cả đời để đi chờ đợi một người mình đã bỏ qua."

Phương Thê cũng không biết chuyện xưa của anh ta, nhưng mơ hồ cảm thấy như vậy.

Chỉ có bỏ lỡ, mới có thể tang thương như vậy.

Hơn nữa cô có một loại cảm giác, có lẽ người này sẽ luôn luôn

Về phần anh chờ người kia rốt cuộc có thể trở lại hay không, có lẽ không quan trọng như vậy.

Trở lại, tất cả đều vui vẻ.

Không trở lại, có lẽ tiếc nuối, nhưng sẽ không hối hận.

"Thời gian cả đời? Bỏ lỡ một người?"

Doãn Văn Trụ ngừng một chút nói.

Phương Thê gật đầu cười, lại nói: "Nhưng có lúc bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, vĩnh viễn không cách nào quay đầu lại."

Một câu nói thản