ngủ mơ màng
mà bị đụng mũi, lại cười nhạo cô.
Sau đó, Thế Phong ôm cô xuống dưới tầng lại gây ra một trận xôn xao.Nhìn mọi người trong đại sảnh
công ty lúc đó sửng sốt nhìn mình chằm chằm, cô xấu hổ cúi đầu đến thấp
không thể thấp hơn, thật là muốn tìm một cái thùng chui vào.
Lúc Thế Phong chạy xe được nửa đường, mũi của cô lại bắt đầu chảy máu,
không thể cầm máu được, dọa cô sợ nhảy dựng cả lên. Thế nhưng Thế Phong
có vẻ còn khẩn trương hơn cả cô, nhán ga phóng đi, kết quả là vượt vài
cái đèn đỏ, bị cảnh sát giao thông bắt rồi lại còn bị giáo huấn một hồi.
Cuối cùng, đến bệnh viện, Thế Phong cũng không cho cô xuống xe tự đi, tự mình ôm cô đi vào bệnh viện, làm cho các bác sĩ tưởng bệnh gì rất nặng. Đến lúc biết cô chỉ bị chảy máu mũi, hung hăng liếc cô một
cái.
Tóm lại, dù sao… Dù sao hôm nay cô đã mất hết mặt mũi, sau này không dám đi gặp người khác! ==
“Cái gì?” Dì Trương nghe thấy Yên Lam nói Thế Phong bắt nạt cô, kinh
ngạc há hốc miệng, chẳng lẽ mũi của Yên Lam là do thiếu gia đánh? Không
thể nào!!! Nghĩ lại, ánh mắt không kiềm chế được nhìn về phía Thế Phong.
Cận Thế Phong nhìn dì Trương dùng thái độ không tin cùng nghi
hoặc nhìn mình, bất đắc dĩ cười khổ. Hai người kia rõ ràng ông nói gà bà nói vịt mà. Dì Trương sao có thể nghĩ anh đánh Lam Lam chứ?
Kéo Yên Lam từ người dì Trương về, Thế Phong bất đắc dĩ nói: “Dì Trương, Lam Lam bị đụng mũi!”
“Bị đụng?” Thì ra là bị đụng mũi, dọa bà nhảy dựng lên,còn tưởng thiếu gia đánh người.
Bà đã nói đó thôi, từ nhỏ bà đã chăm sóc thiếu gia, nhìn thiếu gia lớm
lên,cho tới bây giờ bà không nghĩ thiếu gia có khuynh hướng bạo lực gì
đó. Là thiếu gia thích Yên Lam như vậy, làm sao đánh cô được.
“Trời ạ, Yên Lam tiểu thư, cô sao lại không cân thận như vậy? lại đụng
trúng mũi, xem cái mũi nhỏ sung lên kìa…” Sauk hi hiểu hết tình hình, bà đau lòng nhìn mũi Yên Lam, muốn đưa tay lên sờ vào cái mũi đó.
“Dì Trương, không nên đụng vào, bác sĩ nói như vậy sẽ bị nhiễm trùng, tôi đi bôi thuốc cho Lam Lam trước”.
Nói xong, Thế Phong kéo Yên Lam đi đến sô pha ngồi xuống.
Đồng thời, anh quay lại nói với dì Trương ở phía sau mình, “ Dì Trương, chúng tôi còn chưa ăn cơm. Bữa tối làm phiền dì”
“Thiếu gia, cậu không cần lo lắng, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi.hai người bôi thuốc xong là có thể ăn”. Dì Trương trả lời.
“Đến đây, Lam Lam, ngồi xuống đi”. Anh nhìn thấy sự giận dỗi trong mắt
Yên Lam, bất đắc dĩ nói, cũng đưa tay ngăn Yên Lam giẫy dụa.
“Lam Lam, ngồi xuống đối diện với anh, được không? Để anh bôi thuốc cho
em.” Nói xong, anh cũng cảm thấy hôm nay bản thân rất khoa trương, nhưng anh vừa thấy Lam Lam bị thương sẽ khẩn trương vạn lần như vậy. Hơn nữa, lúc mũi của Lam Lam không cầm được máu, anh hoảng hốt, chuyện gì cũng
không nghe lọt tai, cho nên…
Nghe giọng điệu lo lắng, Yên Lam
quay đầu về phía Cận THế Phong, nhín thấy anh lo lắng, ánh mắt đau lòng
cùng bất đắc dĩ, cô liền tự trách bản than. Nếu cô không bị thương, anh
cũng sẽ không lo lắng như vậy.Cô chẳng những không cảm ơn Thế Phong, mà
còn ở đây cố tình gây sự, quả thực giống như một đứa trẻ nhỏ không hiểu
chuyện.
Nghe giọng điệu lo lắng, Yên Lam quay đầu nhìn về phía Cận Thế
Phong. Nhìn anh lo lắng, ánh mắt đau lòng cùng bất đắc dĩ, Yên Lam liền
tự trách bản thân, nếu cô không bị thương, anh cũng sẽ không lo lắng như vậy. Cô chẳng những không cảm ơn anh, lại còn ở đây cố tình gây sự,
thật giống như một đứa trẻ nhỏ không hiểu chuyện.
Yên Lam rốt
cuộc xoay người đối mặt với Cận Thế Phong, nhìn anh vui vẻ thoải mái
tươi cười, cô đột nhiên cảm thấy tâm tình buồn bực cả ngày cũng trở nên
tốt hẳn. Tất cả mọi thứ cũng không tệ như cô nghĩ, không phải sao?
“Lam Lam, kiên nhẫn một chút. Bôi thuốc có thể sẽ đau, nhưng anh sẽ rất nhẹ.” Cận Thế Phong vừa nói, vừa nhẹ nhàng bôi thuốc cho cô.
Sáng sớm ngày hôm sau, Yên Lam vô số lần tự an ủi lòng mình, mãi mới lấy hết dũng khí cùng Cận Thế Phong đi vào công ty.
Nhưng lúc đi vào cô mới phát hiện, tự an ủi lòng mình một chút cũng
không có tác dụng, ý chí và sự can đảm biến mất không còn gì. Nhìn mọi
người ở trước sảnh tiếp tân đều gật đầu mỉm cười với mình, trong đầu cô
oanh tạc một tiếng,nhất định là hôm qua mọi người đều nhìn thấy rồi… Cô
thật muốn xoay người chạy khỏi nơi này mà!
May là do mũi bị đụng, nên cô mang một cái khẩu trang rất lớn, nếu không mọi người sẽ nhìn thấy mặt cô chẳng khác gì hoa hồng!
Đi vào thang máy chuyên dụng dành cho tổng tài, Yên Lam rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Được rồi, Lam Lam, em vắt khẩu trang lên đây đi!” Sau khi đi vào văn
phòng, Cận Thế Phong nói với cô. Một cái khẩu trang lớn như thế ở trên
mặt Lam Lam, quả thực là che hết toàn bộ khuôn mặt cô, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn kia. Không biết dì Trương tìm ở đâu ra một cái khẩu trang lớn
như vậy nữa, cứ khư khư che mũi, nhìn chẳng có chút thẩm mỹ nào.
“Không cần! Như thế này tốt mà…”Yên Lam lúng búng nói trong miệng. Cô làm sao dám tháo nó xuống cơ chứ!!!
Cô cứ nghĩ là cái mũi hồng là thế, sưng là thế, qua mộ