giờ mới phát hiện lòng mình đã thay đổi, đã sớm chết rồi!
Thì ra tình yêu có thể nhanh chóng thay đổi như thế.
Vốn tôi cho
là lùi một bước trời cao biển rộng nhưng tại sao bây giờ lòng tôi lại
xoắn lại, đau đớn thế này? Tôi biết rõ tôi không thể nào tha thứ cho kẻ
đã phản bội tôi. Chỉ có những kẻ hèn mọn mới có thể hy sinh tất cả bao
gồm cả lòng tự trọng để đổi lấy một tình yêu đã biến chất. Osho nói,
tình yêu là thiên đường cũng là con đường xuống địa ngục, bạn có thể đi
lên được cũng có thể ngã xuống dưới. Tôi nghĩ tôi không thể lên thiên
đường nhưng cũng không muốn xuống địa ngục. Tôi nên vui vẻ sống tiếp,
nếu trả thù có thể làm tôi sống tốt hơn, tôi nhất định làm.
“Triệu Ninh Ninh!” Tôi sẽ nhớ cái tên này, móng tay tôi đã cắm sâu vào lòng bàn tay.
Ban đầu tôi thành toàn cho hắn và cô ta là vì không muốn gây phiền phức cho hắn, không muốn hắn vì phải lựa chọn giữa tôi và cô ta mà khổ sở. Thành toàn cho hắn là vì hết yêu cũng là vì muốn lưu lại một mối ân tình. Nửa năm sau, tôi mới biết, hành động của mình là buồn cười cỡ nào, tôi sùng bái “Thượng Đế” còn “Thượng Đế” thì lại đào một hố sâu trong ngực tôi.
Mùa đông dần dần xâm chiếm trái tim, khiến nó trở nên lạnh lẽo cô đơn
trống trải.
Hôm sau tôi đi uống nước với Bí Đỏ.
“Trời ạ,
tại sao bây giờ cậu mới làm vậy?” Bí Đỏ cầm ly thủy tinh trong tay đặt
mạnh xuống bàn rồi lại vội vàng đưa khăn giấy cho tôi lau mặt: “Chỉ là
Lạc Băng, tớ thật sự không thể tin được cậu cũng sẽ đánh người, đáng
tiếc tớ lại bỏ lỡ màn ngàn năm có một này, thật là tiếc.”
“Tớ
làm sao lại không thể đánh người? Chỉ là trước kia tớ không thể tin được là Triệu Ninh Ninh lại đẩy tớ. Cậu nói xem, tớ vừa ra khỏi cửa, người
xa lạ thấy bụng tớ lớn như vậy còn chăm sóc, huống chi cô ta chỉ là một
cô gái nhỏ, thế mà nhẫn tâm đẩy tớ xuống.” Tôi nói.
“Cậu lại không thể tin được là Lưu Thiếu Ngôn lại phát điên vì hành động của cô ta phải không?”
Bị Bí Đỏ nói trúng, tôi cúi đầu không nói lời nào. Thì ra là tiểu tam cũng như một mặt gương chiếu rọi lòng dạ ít kỷ vô tình của đàn ông.
Bí Đỏ thở dài nói: “Cũng không thể trách cậu, người thông minh như tớ còn
không dám tin là hắn lại trở nên tồi tệ thế kia, huống chi cậu còn sống
chung với hắn lâu như vậy.”
Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, kiên định nói: “Bí Đỏ, tớ muốn kiện Triệu Ninh Ninh.”
“Trời ơi, phải chi cậu nói sớm hơn thì cô ta đã sớm đẹp mặt. Bây giờ muốn xử
cô ta e là không dễ. Cậu nghĩ đi, chuyện cũng đã qua nửa năm, bây giờ cô ta là chị dâu của Thiếu Hoa, cậu nghĩ liệu Thiếu Hoa có đứng ra làm
chứng cho cậu không?”
“Bí Đỏ, lúc đầu hắn kêu tớ bỏ qua cho cô
ta, lúc đó tớ quá mềm lòng nên nghe theo. Tớ chính là nghĩ tình cảm
nhiều năm như vậy cần gì phải làm ồn ào làm gì. Tớ nghĩ là mình có thể
quên được nhưng hôm qua gặp cô ta ở Khang Hoa, nhớ lại tội ác cô ta đã
làm và bộ dạng hống hách đó, quả thật tớ không thể chịu được. Tớ vốn
nghĩ ly hôn rồi thì không cần phải suy nghĩ nhiều nữa nhưng bây giờ tớ
cảm thấy những uất ức mà mình chịu đựng là không đáng có cho nên phải
trả lại cho họ, mắc công tức tối mà chết sớm.” Nói xong tôi cũng đặt
mạnh ly nước lên bàn, nước văng tung tóe.
Bí Đỏ vừa lau mặt vừa
nói: “Cậu thì nói với tớ ăn miếng trả miếng vậy mà cậu với cô ta nửa năm sau mới trả. Tớ cũng hết cách với cậu.”
Không ngờ lúc này Lưu Thiếu Ngôn gọi điện thoại tới. Tôi nhìn màn hình rồi nói với Bí Đỏ: “Là Lưu Thiếu Ngôn.”
“Nhận đi, hống hách mà nhận điện thoại của hắn.” Bí Đỏ thúc giục.
Tôi nhận điện thoại, hắn nói: “Lạc Băng, bây giờ em có rảnh không?”
“Chuyện gì?”
“Anh muốn hẹn em ra ngoài nói chuyện một chút.”
“Tôi với anh có chuyện gì để nói với nhau?” Tôi lạnh lùng nói.
“Anh muốn nói với em chuyện phân chia tài sản.”
“Nếu như anh muốn nói thì đến tiệm “Qủa Mỹ”, tôi và Bí Đỏ đang ở đó.”
“Lưu Thiếu Ngôn muốn tới đây sao? Triệu Ninh Ninh đâu rồi, có tới không?” Bí Đỏ hưng phấn hỏi tôi, cô ấy lúc nào cũng ước thế giới này đại loạn.
“Triệu Ninh Ninh không đến đây.”
Chỉ chốc lát sau, Lưu Thiếu ngôn đã đi tới, đầu tóc hắn rối bù, quần áo xốc xếch, trong đôi mắt tràn đầy tia máu, vẻ mặt hơi chán chường, hình
tượng này của hắn không làm tôi đau lòng mà còn cảm thấy chán ghét.
Chờ hắn ngồi xuống, tôi mở miệng nói trước: “Anh muốn phân chia tài sản thế nào?”
“Vốn là lúc đầu chúng ta đã đồng ý về việc phân chia tài sản và cũng được
luật sư làm chứng. Cho nên em muốn phân chia lại cũng không được.”
“A, vậy sao? Anh chính là tới nói cho tôi biết, tôi không có bằng chứng để
phân chia lại tài sản một lần nữa sao?” Tôi vuốt vuốt ly thủy tinh trong tay, bắt buộc mình phải bình tĩnh, có người phụ nữ nào sẽ vui mừng khi
ngồi phân chia tài sản với chồng cũ chứ.
Không đợi tôi nói tiếp, Lưu Thiếu Ngôn đã nói: “Nhưng mà dù sao anh cũng thực có lỗi với em.
Hơn nữa căn nhà kia cũng có một nửa là tiền của em, cho nên anh đồng ý
lấy nhà chia làm hai, cho em một nửa.”
Tôi cười lạnh một tiếng, nói: “Anh là sợ tôi không chịu buông tha cho Triệu Ninh Ninh chứ gì?”
“Lạc Băng, em phải quậy đến mức nào