ố Đình Hòa ấy, khóe môi thoáng nở nụ cười lạnh lẽo, bàn tay nắm cổ tay Giang Văn
Khê càng ra sức hơn như muốn bóp nát cổ tay cô, giật cô lùi ra sau mấy
bước.
Hai người bảo vệ nhanh chóng đứng chắn trước mặt Cố Đình Hòa.
Đầu óc choáng váng, cổ tay bị bóp đau
nhói, Giang Văn Khê cố sức gạt bỏ bàn tay to lớn khiến cô bị đau kia,
nhưng không tài nào gỡ ra được, cô phẫn nộ cúi đầu, cắn thật mạnh vào mu bàn tay đáng ghét đó.
Cố Đình Hòa mấp máy môi, vẻ mặt nghiêm túc: “Xin anh hãy buông cô ấy ra”.
“Nhả ra!” Phớt lờ lời của Cố Đình Hòa,
Lạc Thiên trừng mắt nhìn vào đôi mắt như muốn tóe lửa của Giang Văn Khê, túm lấy cổ tay cô, lắc lắc cả người cô như muốn cô nhả ra, “Cô nhả ra
cho tôi!”.
Giang Văn Khê bị lắc lắc liên tục, dạ dày như nghiêng sông đổ bể, không chịu nổi cơn chấn động đó, cuối cùng nhả
ra, nhưng vẫn nắm chặt áo sơ mi của anh không chịu buông, đau khổ nói
một câu: “Tôi muốn ói…”.
Đột nhiên, sắc mặt Lạc Thiên thay đổi, anh cuống quýt gầm lên: “Cô dám…”.
Nhưng anh chưa nói xong thì Giang Văn Khê đã gục vào ngực anh, nôn ọe điên cuồng.
Mọi người xung quanh cũng im bặt, ngửi
thấy thứ mùi chua chua khó chịu xộc vào mũi ấy, họ đều không hẹn mà cùng nhăn mặt, vô cùng đồng cảm với ông chủ đẹp trai tội nghiệp kia.
Cảm giác nhớp nháp dính vào ngực và mùi
vị buồn nôn kia khiến Lạc Thiên căng cứng người, đứng đó không động đậy. Anh nghiến răng nhắm chặt mắt lại, rồi mở ra, quát lên giận dữ với
thuộc hạ cạnh đó: “Kéo cô ta ra khỏi tôi ngay, đưa lên lầu!”.
Vừa nói xong, hai người bảo vệ đứng cạnh đã kéo cô gái phủ phục trước ngực Tổng giám đốc Lạc ra.
Tăng Tử Kiều cầm một chiếc khăn bông đưa
cho Lạc Thiên, nhướng mày đùa cợt: “Thân hình anh rất đẹp, nhưng em đại
diện cho Thượng đế đồng cảm với anh”.
Thấy Giang Văn Khê bị vác đi, Cố Đình Hòa đẩy một bảo vệ ra: “Xin các anh buông cô này ra, nếu không tôi sẽ có tố cáo các anh bắt giữ người phi pháp, mời các anh đến đồn cảnh sát làm
việc”.
Mặt đanh lại, Lạc Thiên cầm khăn bông
đang lau những vết dính trước ngực, nghe Cố Đình Hòa nói thế thì ngước
lên nhìn anh, lạnh lùng hỏi lại: “Bắt giữ người phi pháp?”.
Ở đây có bao nhiêu người thấy cô ta định
làm anh bị thương, còn nhe răng cắn anh, trên mu bàn tay vẫn còn dấu
răng rất sâu đang rướm máu, chứng cứ rõ ràng như thế mà tay cảnh sát này còn nói anh bắt người phi pháp? Không biết kiếp trước anh có thù oán gì với cảnh sát, hay là anh bẩm sinh đã có một bộ mặt tội phạm đây.
Cố Đình Hòa nhìn dấu răng trên mu bàn tay Lạc Thiên, mím chặt môi.
Lạc Thiên ném khăn bông xuống sàn nhà, vẻ mặt lạnh lùng như có một lớp sương bao phủ, trừng mắt nhìn tay cảnh sát kia rồi quay người bỏ lên lầu.Xin anh thả cô ấy ra.” Cố Đình Hòa định
đuổi theo thì hai bảo vệ nhanh chóng chặn trước mặt anh, một người trong đó có vẻ mặt không chút cảm xúc nói: “Cảnh sát Cố, vị khách nữ uống say quấy rối lúc nãy đã nói rất rõ là đòi ông chủ chúng tôi trả công việc
cho cô ta. Bây giờ ông chủ chúng tôi đưa cô ta lên lầu để xử lý chuyện
nhân sự, nếu cảnh sát Cố có thể trả công việc cho cô ta thì xin mời; còn nếu không mà định kiện quán chúng tôi bắt người thì cứ đợi đó, đến khi
cô nàng kia tỉnh rượu, cảnh sát Cố hỏi rõ, có được chứng cứ thì hoan
nghênh anh kiện chúng tôi bất cứ lúc nào! Cánh cửa K.O luôn mở rộng
24/24 với tất cả đồn cảnh sát của thành phố N này!”.
Cố Đình Hòa nhìn chằm chằm bóng Lạc
Thiên, xử lý vấn đề vướng mắc nhân sự, chỉ cần không dính vào an toàn
con người và tài sản cá nhân thì đều không thuộc phạm vi chức trách của
anh. Anh nghiến chặt răng, chỉ có thể mở trừng mắt nhìn Giang Văn Khê bị kéo lên tầng hai.
Lý Nghiên ôm mặt, lòng thầm mắng Giang
Văn Khê là đồ heo, lúc nãy còn vui mừng vì đỡ được tiền rượu tối nay,
lần này thì hay rồi, ông chủ đẹp trai nổi giận, hủy bỏ hết rồi. Cô thật
chỉ muốn bỏ cái cô nàng nhiễu sự kia lại, nhưng thấy Cố Đình Hòa tranh
chấp với ông chủ đẹp trai ấy, lại nghĩ cái cô nàng mất mặt bị người ta
vác đi kia chính là bạn thân của mình, cô cắn răng, buông tay ra, liều
mạng đẩy anh chàng bảo vệ cao to trước mặt ra, gọi to tên Giang Văn Khê.
Vừa bước lên cầu thang dẫn tới tầng hai, Tăng Tử Kiều quay lại nhìn rồi nói với phục vụ đứng cạnh: “Dẫn cô ấy cùng lên đi”.
Mái tóc hơi ướt, có thể nhận ra Lạc Thiên vừa tắm xong, anh đã thay áo sơ mi sạch sẽ châm một điếu thuốc, ngồi
xuống sofa kiểu Âu, đôi mắt đen sắc nhọn nhìn chằm chằm vào cô nàng đang phát ra hơi thở đều đặn, không nhìn ra cảm xúc nào.
Khói thuốc vấn vít lan tỏa từ các kẽ ngón tay anh, vươn lên cao rồi lan rộng khiến không khí xung quanh sặc mùi thuốc súng.
Lý Nghiên cúi đầu nhìn Giang Văn Khê đang ngủ như một con ỉn chết trôi, không ngừng đan ngón tay vào nhau.
Sau khi vào văn phòng, Lý Nghiên đã giải
thích tường tận. Từ chuyện cha mẹ Giang Văn Khê đã mất, trở thành trẻ mồ côi không nơi nương tựa, cho đến việc từ nhỏ cô là một thanh niên cầu
tiến chịu khó học tập và không ngại cực khổ, đến lúc trưởng thành lại
thất nghiệp vô số lần, điều đó đã trở thành vấn đề lớn, tóm lại cần thảm bao nhiêu thì kể