quà tặng
để mang về cho Trần Lộ, thậm chí có lần còn lấy được hẳn ba lọ mascara tặng
kèm, tổng cộng lại cũng được 15ml, trong khi hàng đem bán cũng chỉ có 30ml
thôi.
2.
Anh trai tôi gọi điện bảo An Nguyệt lại lên cơn, kêu
hai chúng tôi phải về nhà ngay.
“Có chuyện gì thế?” Vừa bước vào nhà, tôi hỏi luôn.
Thẩm Lãng từ đâu xông ra bịt miệng tôi lại.
“Anh làm gì thế hả? Đáng ghét!” Tôi đẩy anh ấy ra.
“Suỵt! Em nghe đi…!” Anh ấy đưa tay chỉ về phía phòng
ngủ.
“Con yêu, ngoan nào, nghe lời mẹ nhé! Đừng làm phiền
bố con, bố con đang bận đấy!” Đầu tóc xõa xượi, An Nguyệt đang ôm con búp bê
của tôi để lại, lẩm bẩm một mình.
“Trời đất, có chuyện gì thế?” Cảnh tượng đó chẳng khác
gì một bộ phim tôi từng xem.
“Không biết nữa. Lần trước bị mất đứa con, mẹ cứ tưởng
cô ta sẽ tiếp tục gây sự, ai ngờ lại thành ra thế này…” Mẹ tôi kéo Cố Đại Hải
ngồi xuống ghế.
“Có phải chị ta bị thần kinh không nhỉ?” Cố Đại Hải
bóp trán.
“Hay là giả vờ? Em nghĩ chỉ giả vờ thôi!” Tôi rót nước
cho anh ấy. “Anh không nhớ vụ chị ta giả vờ có thai lần trước hả? Khả năng diễn
xuất của chị ta xứng đáng được nhận giải Oscar đấy!”
Vừa mới nói xong, tôi đã nghe “bịch” một tiếng. An
Nguyệt ngã lăn ra đất, miệng nôn ra toàn bọt trắng.
“Tiểu Nguyệt nhà tao có thù oán gì với mày hả?” Tôi và
bố tôi đang ngồi thảo luận với bác sĩ ở trong phòng thì mẹ An Nguyệt hùng hổ
xông vào.
“Có gì mà bác phải làm loạn lên thế? Có bệnh thì phải
đi khám! Thần kinh thì có làm sao? Có phải ung thư sắp chết đâu!” Tôi thật sự
chỉ muốn tát cho bà ta một cái.
“Mày…! Không chừng Tiểu Nguyệt nhà tao như thế này là
do mày hại đấy!” Bố An Nguyệt cũng đã tới rồi.
“Ôi, không chắc đâu bác ạ! Không chừng là do chị ta
giả vờ mang thai nên mới bị thế đấy!” Tôi khoanh tay lại bảo.
“Tiểu Ngư! Con ra ngoài mau!” Bố trừng mắt với tôi.
Thẩm Lãng vừa về tới nhà. Bác sĩ bảo An Nguyệt mắc
chứng trầm cảm sau khi sinh.
“Gì cơ? Trầm cảm sau khi sinh là sao? Nhưng chị ta đã
đẻ bao giờ đâu chứ?” Tôi phun cả hạt dưa đang trong miệng ra.
“Con không hiểu đâu! Là do nó nghĩ rằng mình đã sinh
con rồi nên mới trở nên như vậy đấy” Mẹ tôi vỗ vỗ vào lưng tôi.
“Nhưng nếu chị ấy mà điên thật thì sau này, anh muốn
ly hôn cũng khó đấy” Cố Đại Hải thở dài, vỗ vai Thẩm Lãng. Gần đây, Thẩm Lãng
gầy rộc đi, sắp trở thành que củi khôrồi.
“Đúng thế! Vậy nên anh hãy tranh thủ lúc sự việc chưa
nghiêm trọng mà ly hôn đi, để lâu là không làm ăn được gì nữa đâu!” Tôi đứng
dậy.
“Thôi! Tiểu Nguyệt nó cũng đáng thương mà!” Mẹ tôi lúc
nào cũng thế, hơi một chút đã mềm lòng.
“Còn phải xem thế nào đã! Nếu đúng là cô ấy mắc chứng
trầm cảm sau khi sinh thì tại anh đã hại cô ấy”. Thẩm Lãng cúi đầu, không ngừng
hút thuốc.
3
Nghe mẹ nói An Nguyệt cho rằng mình đã sinh con nên
mới mắc phải chứng trầm cảm sau khi sinh, tôi bỗng nghĩ đến Lâm Sở, biết đau cô
ấy cũng bị như thế thì sao? Thế nên vừa về đến nhà, tôi liền lục ngay tủ để
kiếm thuốc bổ.
“Chồng ơi, nhân sâm lần trước anh mua đâu rồi nhỉ?”
Tôi ngó vào bếp, hỏi Cố Đại Hải.
“Anh để trong tủ ấy!”
“OK! Để em tìm xem!” Tôi vội vàng kê ghế, trèo lên tủ
để lấy nhân sâm xuống.
“Trời, lắm bụi quá!” Tôi mò được một cái hộp, vừa mới
thổi một cái, bụi đã bay đầy vào mắt.
Trong hộp để lung tung toàn thư là thư, trong đó có cả
thư của Triệu Bồi, vừa nhìn là biết chúng đã được chủ nhân chiếc hộp bảo quản
kỹ lắm, còn buộc lại cẩn thận nữa. Cũng phải tới bảy, tám bức…
“Vợ ơi, em tìm thấy chưa?” Cố Đại Hải bước vào phòng,
vừa nhìn thấy cái hộp trong tay tôi thì liền biến sắc rồi giật ngay lấy.
“Là thư tình hả? Làm gì mà anh phải vội vàng thế?” Tôi
liếc mắt.
“Không, làm gì có! Anh sợ em mệt thôi. Để đấy, lát nữa
anh tìm cho!” Anh ấy hé nắp hộp ra nhìn trong thoáng chốc rồi đóng ngay lại.
“Trời đất! Anh tưởng em thích xem mấy cái thứ ấy chắc?
Giờ người đã là của em rồi, cả đời này anh cũng không thoát được đâu! Mau tìm
nhân sâm cho lão nương!” Tôi bảo Đại Hải rồi bế Bội Bội ra ngoài phòng khách
xem phim.
“Lâm Sở, mình tìm được một ít nhân sâm, để mai mình
mang cho cậu nhé!” Tôi ngồi trong phòng khách, vừa gọi điện thoại cho Lâm Sở
vừa nhìn qua cửa kính, vẫn thấy Cố Đại Hải đang thập thò làm gì đó, tôi đoán
đến chín mươi phần trăm là tìm chỗ giấu cái hộp kia. Lúc nãy tôi bảo là không
thèm xem nhưng có nói là sau này sẽ không xem đâu.
“Ờ, cậu tới đi, mình đang không có việc gì làm, tới
rồi cùng đi chơi…” Giọng Lâm Sở có vẻ hơi uể oải nhưng tôi không để ý tới vì
tâm trí tôi đã dồn hết vào kẻ đang thập thòbên kia cửa kính rồi. Lúc mới tới
đây, tôi còn bực với mấy người thợ vì đã không làm cửa đàng hoàng, chỉ ngăn
cách bằng một lớp kính thì được tích sự gì chứ, bây giờ mới thấy nó thật hữu
ích.
“Này!” Lâm Sở đợi mãi không thấy tôi trả lời nên hét
lên.
“Ôi mẹ ơi!” Tiếng hét của cô ấy làm tôi giật mình, ngã
từ trên ghế xuống đất.
“Sao thế? Sao thế hả?” Lúc Cố Đại Hải chạy ra đến nơi,
chân tôi vẫn còn bị kẹt ở khe ghế.
“Đau quá! Gãy chân mất rồi!” Tôi cúp điện thoại rồi
khóc ầm lên.
Nửa đêm hôm đó, Cố Đại H
