òng, cô lặng yên không một tiếng động đến
sau lưng của anh, đang chuẩn bị xuống tay ——
"Bây giờ em thu tay lại còn kịp." Giọng của
Chiêm Diệc Dương cũng không tốt lắm.
Anh đang nói với điện thoại di động, hay là nói với
cô? Hồ Nhất Hạ không dám xuống tay, xem tình huống rồi nói sau.
"So với cậu ấy thì anh quan tâm em hơn." Anh
còn nói.
Tiếng sóng biển che giấu động tĩnh bên đầu điện thoại
kia, Hồ Nhất Hạ dù vễnh tai thế nào cũng chỉ có thể nghe được thanh âm Chiêm
Diệc Dương: "Đừng nói với anh những lời như thế nữa."
Hồ Nhất Hạ chưa từng nghe giọng nói này của anh, có
bất đắc dĩ, có thương tiếc, lỗ mũi bén nhạy của cô nhất thời đánh hơi được ba
chữ: có gian tình!
Một ngọn lửa vô danh "Vụt" xông lên đầu, Hồ
Nhất Hạ hoặc là không làm, đã làm thì cho xong, không dùng tay đẩy, trực tiếp
nhấc chân đạp.
Chân của cô mới vừa nng lên một phần năm, nghe anh
nói: "Anh yêu em là. . . ."
Chân của cô nâng lên một phần ba thì Chiêm Diệc Dương
nhìn thấy cái bóng rơi vào trên mặt biển, liền cảnh giác, yên lặng quay đầu
lại, giữ chặt chân nâng lên của đối phương, thuận tay liền đẩy vào trong biển
——
"Ai ai ai. . . . . . Bùm!"
Hồ đồng chí vào nước, nhà tư bản toàn thắng, Chiêm
Diệc Dương cau mày nhìn đầu của người tập kích nổi trên nước, sửng sốt, vội
vàng ngồi xổm xuống, đưa tay muốn kéo cô lên.
Hồ Nhất Hạ cầm tay của anh, hung hăng cầm, lại hung
hăng lôi kéo ——
Anh cũng rơi vào nước theo cô rồi.
"Anh mới vừa gọi điện thoại cho ai?"
Chiêm Diệc Dương trầm mặc, nhìn bộ dạng âm hiểm này
của anh cũng biết anh muốn tìm cớ, Hồ Nhất Hạ vạn vạn không nghĩ tới anh lại
trả lời hết sức thản nhiên: "Connie."
"Connie? Hừ! Gọi thật là thân thiết!"
Chiêm Diệc Dương xoay cái đầu đang thở phì phò nghiêng
qua một bên của cô về: "Vậy em muốn anh gọi cô ấy là gì?"
"Anh giống như em, gọi cô ta là gái Tây
giả."
"Không lễ phép."
"Hắc! Anh lèn gọi điện thoại cho người phụ nữ
khác, còn có mặt mũi cò kè mặc cả với em?"
Chiêm Diệc Dương hơi híp mắt, đó là phương thức anh
luôn dùng để làáp lực với đối thủ, một vòng một vòng áp suất thấp quấn lên Hồ
Nhất Hạ, Hồ đồng chí không có tiền đồ dừng một chút, bắt đầu cho anh bậc thang
đi xuống: "Là cô ta gọi cho anh hay anh gọi cho cô ta?"
Nếu như là cô ta quấn lấy anh, em sẽ tạm thời tha thứ
cho anh —— nhắc nhở này thật rõ ràng, người này lại mặt không đổi sắc tim không
đập trả lời: "Anh gọi."
"Há! Anh còn có mặt mũi để nói!" Vừa nghĩ
tới câu "Anh yêu em" loáng thoáng nghe được vừa rồi, Hồ Nhất Hạ lập
tức lại bộc phát, "Anh thương nhớ cô ta như vậy thì mau trở về với cô ta
đi! Dù sao Lục Hải văn không lấy cô ta, vừa đúng hợp ý anh!"
Cô đẩy anh ra, bò lại bờ. Đang chuẩn bị đứng lên, đột
nhiên bị anh giữ gáy lại. Cô quỳ gối trên bờ, anh đứng ở trong nước, cô mặt
giận, anh mặt lạnh: "Nói xin lỗi."
Còn có thiên lý hay không, bảo cô xin lỗi gái Tây giả?
Hồ Nhất Hạ giận dữ, há mồm liền cắn miệng của anh. Anh
không nói tiếng nào chịu một hớp này, ngược lại Hồ Nhất Hạ nhìn thấy môi anh
chảy máu, sợ hãi buông lỏng hàm răng ra, nhưng trên mặt mũi tuyệt đối không
nhận thua, ném qua một ánh mắt "Ai bảo anh chọc em, chọc nữa em liền cắn
chết anh."
Anh bởi vì bị cô trừng, mà không có một chút phản ứng,
Hồ Nhất Hạ cũng cảm thấy không thú vị, muốn đẩy móng vuốt của anh ra, nhưng anh
lại dùng lực kéo đầu cô xuống thấp hơn.
Chóp mũi đụng vào trên chóp mũi, anh nhìn thẳng ánh
mắt của cô: "Em rời khỏi anh hoặc anh rời khỏi em, chớ hòng mơ
tưởng."
Anh là vì chuyện như vậy mà muốn cô nói xin lỗi?
Anh chờ cô nói "Thật xin lỗi", nhưng Hồ Nhất
Hạ vẫn không nuốt trôi cơn giận này: "Vậy anh cũng phải nói xin lỗi với
em, sao anh có thể tùy tùy tiện tiện nói yêu với người phụ nữ khác —— em nói,
về sau không cho phép anh chủ động gọi điện thoại cho cô ta —— không đúng, dù
cô ta gọi điện thoại cho anh, không có em ở đó, anh cũng không được nhận!"
Một câu nói đổi lại ba lượt mới có thể miễn cưỡng nói
xong, Hồ Nhất Hạ không nhịn được khóc nức nở trong lòng, hung tợn bổ sung:
"Lát nữa em trở về phòng viết ra ‘ năm kỷ luật lớn, năm quy phạm lớn ’ của
em, anh dám tái phạm sai lầm, em sẽ. . . . sẽ. . . . sẽ. . . ."
Hồ Nhất Hạ bị lời của mình làm nghẹn.
Nguyền rủa anh sinh con không có cái đó? Không phải tương
đương với nguyền rủa chính cô?
"Thăm hỏi" tổ tông mười tám đời của anh?
Không phải tương đương với "Thăm hỏi" ba chồng mẹ chồng của cô sao?
Cô "Sẽ. . . . Sẽ. . . . Sẽ" nửa ngày, Chiêm
Diệc Dương nghĩ, khó khăn tiếp lời của cô: "Không thành vấn đề, anh nói
xin lỗi. Vô luận em viết gì anh đều ký tên đồng ý."
Dứt lời. Anh dùng ánh mắt ý bảo cô "Hiện tại đến
phiên em nói xin lỗi", Hồ Nhất Hạ cắn răng cúi đầu: "Xin lỗi. . .
."
Chiêm Diệc Dương nâng mặt của cô lên, để cô nhìn thấy
vết thương trên môi anh: "Anh muốn em dùng hành động bày tỏ áy náy."
Hồ Nhất Hạ tự động tiêu hóa ý ở ngoài lời của anh, hơi
không xác định đến gần anh, liếm vết thương của anh một cái, ngẩng đầu nhìn
phản ứng của cô, anh trầm mặc chờ cô tiếp tục.
Hồ Nhất Hạ khắc phục sự khinh bỉ
