g
phụ quá lớn.
Mẹ tôi không nhịn được phất phất tay , “Biết
biết, đừng quấy rầy mẹ xem TV.”
Ba tôi hợp thời bổ sung một câu: “Con
gái, đừng xấu hổ, cha ủng hộ con.”
Tôi bị này hai vị này làm cho sắp điên rồi, đành phải trốn vào phòng
mình. Hứa Chiêu còn chưa cúp điện thoại, tôi cho là cậu ta quên, kề điện thoại
di động lên, kêu một tiếng: “Sư huynh?”
Hứa Chiêu vẫn còn đó: “Sư muội, rốt cuộc em
nhớ tới anh rồi.”
Tôi: “Tôi quên ai cũng không dám quên ngài.” Mặc dù đây là một đống phiền toái, nhưng dầu gì cũng là đội
trưởng, vì Tiền Đường, tôi vẫn không thể đắc tội anh ta .
Hứa Chiêu đột nhiên trịnh trọng: “Sư
muội, chuyện tối hôm nay. . . . . . Thành thật xin lỗi, anh không ngờ cô ấy lại
đột nhiên tới đây.”
Tôi: “Không sao không sao, sư huynh à, về sau chúng ta nên
giữ chút khoảng cách. Mặc dù tôi quả thực rất kính ngưỡng anh, nhưng tôi cũng
không muốn nhận mấy món nợ đào hoa của anh, anh thấy đúng không?”
Hứa Chiêu vừa thấy tôi không để ý, lại bắt đầu nói hưu nói vượn:
“Sư muội à, em đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh ư, nếu là vậy, anh
nguyện ý trúng chiêu.” Nói
xong còn phối hợp phát ra khỏi một tràng cười xấu xa.
Tôi bóp trán, bất đắc dĩ nói: “Sư huynh, buổi tối hôm nay anh nói gì với
mẹ tôi?”
Hứa Chiêu: “Anh thề anh thật sự không nói gì
quá đáng, nhưng hình như dì rất hưng phấn.”
Được rồi, mặc dù mẹ tôi một mực giả bộ bình tĩnh trước mặt tôi, nhưng
trong lòng bà bà tám cỡ nào, tôi biết.
Sau khi cúp điện thoại của Hứa Chiêu , tôi”Xoạt” một cái mở cửa, mẹ tôi
lảo đảo té vào.
Sau đó bà đứng lên, làm như không có việc gì đi ra ngoài.
Tôi cảm thấy rất u buồn. = =
Ngày
hôm sau là thứ bảy, lúc tôi rời giường, phát hiện Tiền Đường đang ở trong phòng
khách nhà tôi chơi game.
Tôi
đi tới gần, ngồi ở bên cạnh cậu ta, không có việc gì liền kiếm chuyện nói:
“Cậu, lại lãng phí điện nhà tôi.”
Tiền
Đường nhìn chằm chằm màn hình không chớp mắt, “Phí bảo kê tháng này đã giao
rồi.”
Sinh
hoạt phí của Tiền Đường nhiều hơn tôi, nên tôi liền giữ lại cái truyền thống
chiếm dụng tiền tiêu vặt của cậu ta, hàng tháng đều bóc lột một phần từ trong
sinh hoạt phí của cậu ta để sử dụng… Tôi thừa nhận tôi thật
vô sỉ. = =
Kỳ thực trước kia tôi
tiêu tiền của cậu ta, thuần túy là vì muốn tiêu tiền, hiện tại bóc lột cậu ta,
thật ra cũng là vì bị một loại ý tưởng khác quấy phá: đúng lý hợp tình dùng
tiền của cậu ta, đây không phải là quyền lợi chỉ bạn gái mới có sao, hi hi hi
hi…
Lúc này mẹ tôi từ bên
ngoài đi vào, vòng quanh hai chúng tôi, chần chừ muốn nói lại thôi mất nửa
ngày, vẻ mặt vô cùng khả nghi.
Tiền Đường ngoan ngoãn
kêu một tiếng “Dì”.
Mẹ tôi lại bất mãn nhìn
tôi, “Con nhóc chết tiệt kia, sao lại dậy sớm như thế?!”
Mẫu thân đại nhân, hiện
tại đã hơn mười giờ rồi, ngài đây xướng ra lời kia là sao, xin ngài chỉ rõ…
Vì thế mẹ tôi liền chỉ
rõ: “Tiểu Vũ, con đi mua nước tương đi.”
Tôi: “Mẹ phải cam đoan
mẹ không làm cơm cơ.”
Mẹ tôi gật đầu, “Một lát
cha con trở về làm.”
Tôi đứng lên đi vào
phòng bếp, mang ra cái chai tương cũ còn quá nửa, lắc lư trước mặt mẹ tôi, “Mẹ,
nước tương nhà chúng ta còn đủ dùng mà.”
Mẹ tôi nhận lấy chai
nước tương ném vào thùng rác, “Bây giờ không đủ rồi.”
Tôi đành phải đầu
đầy hắc tuyến đi ra ngoài.
Mẹ tôi thật ngốc, thật
sự đó. Lúc bà muốn làm chuyện gì, liền thẳng một lèo chạy tới mục tiêu, quá
trình trung gian bà sẽ không thèm để ý tới. Ví dụ như hôm nay, mẹ tôi rõ ràng
là muốn nói gì đó với Tiền Đường, nên muốn sai tôi đi chỗ khác. Nhưng mẫu thân
đại nhân à, bất kể mẹ có chuyện quan trọng gì muốn nói với Tiền Đường, làm
phiền che giấu tinh tế một chút có được không?! = =
May mắn đầu óc tôi di
truyền từ cha, nhưng luận về sự bỉ ổi, ít nhiều vẫn được một ít chân truyền từ
mẹ. Lúc này tôi để cửa hé ra một cái khe nhỏ, sau đó ngồi xổm ngoài cửa căng lỗ
tai ra cẩn thận nghe ngóng, không biết mẹ lại muốn nói xấu gì tôi trước mặt
Tiền Đường, nếu quá đáng, tôi liền vạch trần tại chỗ.
Lúc này, trong phòng
truyền đến tiếng mẹ tôi, đè nén rất thấp, còn ra vẻ thần bí nữa: “Tiểu Đường,
cháu biết không, Tiểu Vũ có bạn trai!”
Mới nghe câu đầu tiên,
tôi liền bi phẫn. Tuy rằng hiện tại trong lòng Tiền Đường có người khác, nhưng
cô gái độc thân tôi đây ít nhiều vẫn còn chút cơ hội, nay mẹ nói như vậy, cậu
ta sẽ càng không đả động tới tôi .
Mẫu thân đại nhân, ngài
sinh tôi ra là vì muốn ngược đãi tôi sao, nhất định là vậy!
Lúc này Tiền Đường hỏi:
“A? Bạn trai cô ấy là ai?”
Miệng
mẹ tôi lại bắt đầu phun lửa: “A, tên là gì… Hi cái gì đó, dì quên rồi. Nhưng ngày hôm qua cậu
ta có gọi điện thoại cho Tiểu Vũ, cậu ta rất quan tâm đến Tiểu Vũ, còn nói muốn
tới nhà dì làm khách nữa!”
Tôi vừa nghe vừa nghiến
răng, ngay cả cái tên cũng không nhớ được, vậy mà còn không biết xấu hổ đi tám
chuyện!
Tiền Đường “A” một
tiếng, không nói gì nữa. Mẹ tôi liền chuyển ngữ điệu, dùng lời lẽ chân thành
nói: “Tiểu Đường, dì biết con nhóc Tiểu Vũ này rất nhiều tật xấu, nhưng giao nó
cho người khác dì vẫn không yên lòng, không bằng cháu