rõ ràng rất buồn phiền. Lúc đó cô chỉ mong có thể tìm được một
nơi nào đó không có người để ngủ một giấc mãi mãi, nhưng làm gì hơn ngoài việc
cố gắng ngồi thẳng, mắt nhìn ống truyền dịch để gọi y tá đến giúp.
Một
người đàn ông nằm viện ở gần nhà, lại có bạn gái bên cạnh, tình hình đâu đến nỗi
tệ hại như cô. Người yêu cũ như cô mà vồn vã, e rằng nếu vào thăm còn khiến mình
thành trò cười cho thiên hạ.
Cô cũng từng gọi tên bạn trai trong lúc sốt
nhưng đó là chuyện đã lâu rồi. Bây giờ nghĩ lại, cảm giác như đã cách xa hàng
thế kỷ.
Hứa Chí Hằng gọi điện tới lúc sắp tan tầm, thấy tên anh trên màn
hình di động, Diệp Tri Thu vẫn không tránh khỏi cảm giác khác lạ.
Chủ
nhật đó, ngay từ sớm tinh mơ Hứa Chí Hằng đã lái xe đến đưa cô ra sân bay. Anh
mặc chiếc áo len có cổ màu sữa kèm một chiếc quần bò và đi giày thể thao nom rất
trẻ và đầy sức sống. Tuy cô biết phong cách ăn vận, trang điểm của mình khá đơn
giản và trang nhã, phù hợp với đi du lịch, nhưng cô cũng biết, nếu ra ngoài mà
trang điểm sơ sơ thế nào cũng là một sắc mặt tái mét, không có sức sống, thực sự
cô thấy hơi xấu hổ.
Anh muốn đưa cô đi ăn sáng trước nhưng cô phản đối:
“Đi bây giờ, máy bay có đồ ăn sáng mà”.
“Chả nhẽ em thích ăn sáng trên
máy bay à?”
Diệp Tri Thu không biết mình có thích bữa sáng trên máy bay
không nhưng từ trước tới giờ, đối với vấn đề ăn uống, cô không kỹ tính lắm. Cô
coi đó chỉ là việc lấp đầy dạ dày. Vì thế cô đương nhiên thừa nhận bữa ăn nhẹ
kiểu Tây kèm với trà có vẻ hợp với mình hơn một chút.
Ăn sáng xong, anh
lái xe đưa cô đến sân bay, giúp cô lấy hành lý, mua bảo hiểm, đổi thẻ lên máy
bay. Cô đã quen tự mình đi về, lần đầu tiên đi nhàn rỗi để người khác làm hộ tất
cả các thủ tục, tự nhiên thấy hơi choáng ngợp.
“Em mang chút hành lý đơn
giản vậy thôi sao?”
Từ trước đến nay, mỗi khi đi công tác cô chỉ mang
theo những đồ thiết yếu. Lần này, ngoài một túi hành lý, cô khoác thêm một cái
túi đựng máy tính xách tay, ngay cả va li kéo cũng không mang theo. Cô trả lời:
“Em đi có ba ngày thôi, có dùng bao nhiêu đồ đâu”.
Anh tiễn cô đến tận
cửa an ninh, thái độ chu đáo đúng như một người bạn trai. Cô đi được vài bước
thì dừng chân quay lại, anh đang mỉm cười nhìn cô, cô cũng cười theo, vẫy vẫy
tay với anh rồi mới sải bước về phía cầu thang cuốn đi lên cửa máy
bay.
Làm về mảng thị trường gần sáu năm, hình như chỉ ngoài Tây Tạng và
Đài Loan ra, tất cả các tỉnh đều in dấu chân cô. Cô thực sự đã mệt mỏi với những
chuyến đi công tác, nhưng quả thật phải cảm ơn lần đi công tác này. Nếu không,
cô quả thật không biết phải đối diện với anh như thế nào. Xông pha ra ngoài
tỉnh, ít ra có thể yên tĩnh một chút mà ngẫm nghĩ về lần mạo hiểm đáng kinh ngạc
vừa rồi.
Thái độ rất chỉn chu của Hứa Chí Hằng chỉ là thứ yếu, điều quan
trọng nhất là anh rất đàng hoàng khí khái, nam nhi có chí khí quả thật là được
tính thêm rất nhiều điểm. Đi xe Cayenne, giá cả cũng bày cả ra đấy. Tuy anh rất
khiêm tốn nói rằng mới chỉ quản lý một công xưởng đang phát triển nhưng không
cần thông minh lắm cũng có thể thấy điều kiện của anh ta rất ổn. Diệp Tri Thu
không muốn thăm dò về thân thế người khác, nhưng cô thực sự không hiểu nổi tại
sao một anh chàng điều kiện tốt như thế lại theo đuổi mình.
Không phải cô
tự ti, chỉ cảm thấy đàn ông điều kiện tốt mà để ý đến mình là điều không thể.
Nhưng cô đã hai mươi chín tuổi, đã một lần thất bại trong tình yêu và cũng đã
qua cái tuổi tin vào những gì gọi là kỳ tích. Lại thêm việc làm bên kinh doanh
mấy năm, việc phân tích kỹ càng các việc xảy ra đã thành một thói quen. Nhưng
lúc này cô không phân tích được động cơ của Chí Hằng, cô chưa thể thuyết phục
mình yên tâm đón nhận tình cảm ấy.
Sau khi công việc đã thảnh thơi, cô nằm một mình
trong phòng khách sạn, hồi tưởng lại toàn bộ quá trình hai người quen biết.
Ngoài sự tiếp xúc của hai cặp môi ngoài ý muốn trên sân thượng quán bar hôm đó,
có thể nói không còn điều gì khác có thể dẫn đến ý muốn thân thiết với cô hơn
của Chí Hằng. Cô không tin rằng chỉ một tiếp xúc đơn giản như vậy lại làm nên cả
một tấm lòng nhiệt tình theo đuổi, nhưng cách anh ôm và hôn cô như vậy cũng
khiến trái tim cô loạn nhịp. Nghĩ tới đây, tự nhiên mặt cô nóng ran và tim cũng
đập mạnh. Biết rằng nếu cứ tiếp tục như vậy, sự quyến rũ giữa hai cơ thể sẽ đến
sớm hơn sự rung động của hai trái tim. Cô có nên thả mình để hưởng thụ cuộc tình
này không? Cô không thể đưa ra một đáp án chính xác.
”Em về rồi đấy à?
Đáng lẽ anh nên đến sân bay đón em nhưng quả thực mấy hôm nay bận quá.” Tiếng
phổ thông của Hứa Chí Hằng ít nhiều có mang âm đuôi của bên Giang Nam, rất ôn
hòa dễ nghe, “Tối nay em có kế hoạch gì không?”.
“Lúc nữa công ty em có
buổi tiếp khách, không biết đến mấy giờ.”
Anh cũng không nói thêm nhiều:
“Anh cũng phải họp, tan họp anh sẽ điện cho em ngay, em chú ý nghỉ ngơi
nhé!”.
Diệp Tri Thu sau khi tan ca thì lập tức đưa hành lý về nhà, vội
vàng thay quần áo rồi đến nhà hàng mà bà chủ đã hẹn trước. Khách mời là giám đốc
phụ trách các kh
