Polly po-cket
Không Thị Tẩm? Chém!

Không Thị Tẩm? Chém!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327224

Bình chọn: 8.5.00/10/722 lượt.

ảnh tím xanh, ta sâu sắc kính nể!

Nàng là cháu gái nhà mẹ đẻ thái hậu nương nương, nghe nói cậu Tiểu Hoàng chỉ có

một đứa con gái này, cực kỳ sủng ái. Chỉ là thời điểm bình thường mặc dù nàng

không thích Tiểu Hoàng ngu si, cũng không ra tay hung ác thế này chứ?

Tiểu Hoàng bẹt miệng: “Mẫu hậu muốn ta lấy nàng vào cung làm hoàng hậu, nàng

nhiều lần dựa vào thỉnh an đến trong nội cung véo ta, còn mắng ta là người

ngu... Bất quá bây giờ tốt lắm,” Hắn nóng bỏng nhìn ta: “Tiểu Dật dẫn ta đi

rồi, ta liền không cần lấy nàng, tùy tiện nàng sau này muốn gả ai thì gả, muốn

véo ai thì véo!”

—— bệ hạ của ta, trọng điểm mà ngài cần chú ý không phải là vấn đề này chứ?

Trong lúc chúng ta nói chuyện, thế lửa hừng hực, sóng nhiệt bên cửa sổ đập vào

mặt, ta nắm tay Tiểu Hoàng đang chuẩn bị lên lầu tiếp, chỉ nghe tiếng gót sắt

như sấm sét, từ xa đến gần, một người phía trước áo khoác tung bay, cưỡi ngựa

đạp qua hoa cỏ, đảo mắt đã đến trước Cẩm Tú các, ngẩng đầu nhìn thấy Tiểu Hoàng

cùng ta sóng vai mà đứng bên cửa sổ, khuôn mặt tuấn tú lập tức tái nhợt, tiếng

đều cứng: “An Dật, ngươi leo đến trên đó làm cái gì?”

Ta nghĩ, ít nhất giờ khắc này thái tử điện hạ Đại Tề Phượng Triêu Văn quan tâm

sinh tử của ta. Cách biển lửa ào ạt, ta cười cực kỳ thư thái: “Hơn nửa năm nhờ

thái tử điện hạ chiếu cố, An Dật vô cùng cảm kích, lúc này tạ ơn, cách biệt với

quân, mong quân trân trọng!”

Loại kiểu cách văn chương này đã lâu chưa làm qua rồi, thật sự là không quen.

Kỳ thật ta càng muốn nói là: “Từ nay về sau ta với ngươi cầu đi đằng cầu đường

về đằng đường, cả đời không qua lại với nhau! Ngươi đừng trăm phương ngàn kế

nghĩ gạt ta nữa, tỏ vẻ bộ dạng thâm tình chân thành, ta cũng không phải chưa

từng bị lừa gạt!” Bất quá xét thấy chuyện đó khá riêng tư, đang tại mấy trăm

danh thiết kỵ hộ vệ, ta cuối cùng vẫn chú ý chút mặt mũi, mới ngượng ngùng hô

ra miệng.

Làm tù binh làm đến mức này như ta, lại đi theo địch, đến cuối cùng còn kém

chút bị hắn tẩy não, lại ở bên cạnh hắn, chẳng lẽ lại làm việc ngốc nữa, xem vị

thái tử điện hạ này như phu quân, ngộ nhỡ chết ở trong hậu cung, không phải là

oan?

Yến Bình bên cạnh hắn gắt gao chằm chằm vào ta, lúc này ta phát hiện chỗ tốt

khi từ trên nhìn xuống, mặt Yến Bình trắng giống đã gặp quỷ, một câu cũng nói không

nên lời.

Phượng Triêu Văn hổn hển, cỡi ngựa muốn xông vào biển lửa, ta trợn mắt há hốc

mồm: điện hạ ngài không phải đến thật chứ? Lửa lớn thế này thật sự sẽ hủy dung

đó!

Bao nhiêu thiếu nữ Đại Tề trăm phương ngàn kế, chỉ vì gương mặt này của thái tử

điện hạ... Ta mạnh mẽ run rẩy, cảm giác mình lập tức trở thành tội nhân thiên

cổ rồi!

Cũng may trăm tên hộ vệ cưỡi ngựa kia kéo chặt, hắn mới chưa xông vào biển lửa.

Yến Bình thẳng ngửa đầu nhìn ta, ánh mắt này chặt chẽ kỳ quái, nhưng hôm nay ta

thật sự là một chút cũng không muốn biết rõ hắn đang suy nghĩ gì.

Ánh mắt Tiểu Hoàng đảo trên người Phượng Triêu Văn, lại trở lại bên cạnh ta,

lại đảo qua, ngạc nhiên nói: “Thái tử điện hạ Đại Tề này cũng muốn trốn chung

với chúng ta sao? Ta không thích hắn! Chết cũng không muốn đi với hắn!”

Ta không nói gì trừng mắt lườm hắn, một điểm cảm động trong lòng vừa rồi bị hắn

làm kinh hãi không biết tung tích, quay đầu tận tình khuyên bảo Phượng Triêu

Văn: “Hôm nay Điện hạ lấy được Đại Trần cung này, còn phải dứt khoát hẳn hoi

trừ bỏ hậu hoạn, thay đổi chế độ xã hội, cho thiên hạ dân chúng một sơn hà

thanh bình, sao có thể làm ra loại chuyện tự hủy tương lai này?”

Hắn chợt xoay tay lại từ trên lưng ngựa xách xuống một cây cung, giương cung

lắp tên, mắt lộ ra sát khí, lạnh lùng quát: “Ngươi xuống hay không? Không xuống

hôm nay ta liền bắn ngươi chết trên lầu!”

Yến Bình xông lên, lôi kéo chặt cánh tay của hắn: “Điện hạ... Điện hạ, An Dật

tính tình bướng bỉnh, nên kiên nhẫn khuyên bảo...” Bị hắn hung hăng đá văng ra:

“Tên không có lương tâm này, nên bị một mũi tên của Bản cung xuyên tim!”

Ta sợ run cả người, Phượng Triêu Văn nói nghiến răng nghiến lợi, xem ra không

phải giả dối.

Tiểu Hoàng dắt tay áo của ta sợ gọi: “Tiểu Dật tiểu Dật, hắn thật sự sẽ giết

người!” Ngũ quan trên khuôn mặt trắng trẻo mập mạp đã nhăn tại một chỗ, sắp bị

dọa khóc.

Ta sờ đầu Tiểu Hoàng, ra vẻ an ủi, còn chưa rút tay, mũi tên nhọn phá không,

xoẹt một tiếng xẹt qua mặt, cắm chặt vào trên khung cửa sổ, kim quan trên đầu

Tiểu Hoàng đã bị bắn xuống, nếu ta không rút tay về nhanh, chỉ sợ cả cổ tay

cũng bị hắn xuyên thủng...

Phượng Triêu Văn giương cung lắp tên, tròng mắt đỏ rực: “Ngươi xuống hay

không?” Quay đầu lại đạp một cước đá vào trên ống quyển một hộ vệ cưỡi ngựa bên

cạnh: “Còn không đi tìm người dập lửa?”

Tên hộ vệ kia liền cưỡi ngựa chạy, trong nội tâm của ta thình lình nhảy lên,

nhìn người này hôm nay tất nhiên là làm thật, ôm đầu cầu xin tha thứ: “Ta

xuống... Ta xuống còn không được sao?”

Hắn chỉ huy chúng hộ vệ đều giương cung lắp tên, sau đó chính mình đem cung

nhét vào dưới chân: “Ngươi nhảy ra ngoài ta đón lấy ngươi... Bằng không, “ hung

hăng nhìn ta, ta cảm thấ