mệt vì em!”
Cô lấy hai tay che mặt mình lại lật úp người xuống, không có biện pháp với
người đàn ông vô lại này. “Vậy sao anh không chết đi!”
“Tuân
lệnh.” Thái tử vui sướng phủ lên người cô, nơi đó đã cứng rắn chạm vào
mông cô, nhẹ nhàng di chuyển. Hàm răng gặm cắn tấm lưng bóng loáng của
cô, ngón tay chạy loạn trên người cô.
“Làm sao anh mới vừa thức
dậy đã động dục vậy……” Trữ Dư Tịch không có cách nào ứng đối với kỹ xảo
thuần thục của anh, hơi thở dần trở nên rối loạn.
“Không phải em
bảo anh đi tìm chết sao, anh đã nghĩ đến một kiểu chết.” Anh tách hai
chân cô ra, từ từ đẩy mạnh. “Chết ở trên người em, anh chính là cam tâm
tình nguyện làm thế.”
Anh chuyển động, vừa dịu dàng vừa dũng
mãnh, ôm cô trong ngực, gỡ các ngón tay đang co lại của cô, đan xen mười ngón tay vào nhau.
“Tiểu Tịch, gọi anh……”
“Anh Thái tử……”
“Tên, gọi tên anh.” Anh nhỏ giọng dụ dỗ, môi chạm vào gò má xinh đẹp của cô.
“……”
“……”
“Luật……” Cô chần chờ trong giây lát, cuối cùng, lần đầu tiên gọi tên người đàn
ông này, trong lòng dâng lên sự chua xót đã lâu không thấy.
Thái
tử tươi cười, trong lòng vô cùng thỏa mãn còn hơn cả khoái cảm tình dục
mang lại. Vẫn được mọi người gọi là “Thái tử”, dường như anh đã sắp quên mình tên gì. Ở bất kì đâu, cái tên đó đều có giá trị vô cùng lớn, là
tượng trưng cho quyền lợi và địa vị.
Lần đầu tiên có người gọi tên anh như thế làm cho anh nghe thấy vô cùng cảm động. Trong nháy mắt anh đã nghiện luôn rồi.
Ôm cô càng chặt hơn. “Anh muốn cả đời đều nghe em gọi anh như vậy……”
Cả đời, anh nói cả đời. Bắt đầu từ lúc nào, anh lại tin tưởng vào chuyện phong hoa tuyết nguyệt nhi nữ tình trường?
Cho dù như thế nào đi nữa, anh biết, Trữ Dư Tịch sẽ là người ở bên cạnh anh đến cuối cuộc đời.
……
Nương theo những đợt tiến công mãnh liệt của anh, cô nắm chặt ngón tay anh,
bị lạc trong muôn ngàn con sóng dục vọng, trên con đường tình đã được
xác định.
Mặc cho bên ngoài gió rét lạnh thấu xương, bên trong
nhà hai người vẫn quấn quít lấy nhau thật chặt, im lặng trao đổi với
nhau những chuyện yêu hận tình sầu đã khắc sâu.
Trước khi trở về
nước, bọn họ ghé qua thành phố Hoàng Phủ Dĩ Nhu đang học. Hai cô gái gặp lại sau bao ngày xa cách, Dĩ Nhu trốn học, từ sáng đến tối dính lấy cô. Thái tử rất buồn bực, thật vất vả anh mới không phải đi làm, có thể bám dính lấy cô thỏa thích, hiện tại thời gian đề bị Dĩ Nhu chiếm lấy. Ban
ngày còn chưa tính, thậm chí buổi tối còn muốn anh vườn không nhà trống.
Cuối cùng, vào một buổi tối nào đó, Thái tử không thể nhịn được nữa, đá văng cửa phòng Dĩ Nhu, bắt lấy cô em gái cản trở mình, ném ra ngoài cửa.
“Yêu người nào thì đi tìm người đó đi, tối hôm nay không cho trở lại!”
“Anh sao có thể như thế! Đây là phòng của em mà!” Dĩ Nhu tức giận đá cửa, không hề có hình tượng hô to lên.
Ngăn cách bởi cánh cửa, Thái tử nhắc nhở cô. “Em ăn mặc ở đều là dùng tiền
của anh, chờ khi nào tự em kiếm được tiền thì hãy kêu la với anh.”
Dáng vẻ kiêu ngạo nhất thời bị dập tắt, Dĩ Nhu ủy ủy khuất khuất ngồi một
lát trên bậc thang ngoài cửa, cảm thấy lạnh, lại đi đập cửa. “Em lấy bộ
quần áo rồi đi được không?”
Ở trong nhà, Thái tử vừa mới làm cho
người phụ nữ trong ngực yên tĩnh lại, nhất quyết không buông tha miệng
cô, đang chuẩn bị vác súng ra trận, thì bị tiếng gõ cửa ầm ĩ cắt đứt,
sắc mặt trầm xuống.
“Hoàng Phủ Dĩ Nhu!”
Oa, không ổn, Thái tử nổi giận. Dĩ Nhu nghĩ lại, liền nghĩ ra chuyện gì đang diễn ra bên trong đó, che miệng cười chạy đi.
Cuối cùng Tiểu Tịch đã hạnh phúc, cô nhìn thấy được Thái tử rất quý trọng cô ấy, cô cũng vui mừng thay cô ấy.
Cuộc sống về đêm của thành phố này vừa mới bắt đầu, một người phụ nữ trẻ
tuổi xinh đẹp bước một mình trên phố, không khỏi có vẻ cô đơn. Cô xuất
thân từ gia đình giàu có, gương mặt xinh đẹp và có khí chất đã gây chú ý giữa đám đông, thỉnh thoảng có một vài người đàn ông đến gần, cô đều
lịch sự từ chối.
Một chiếc xe thể thao màu đen vẫn luôn theo sau
cô, trong xe, người đàn ông yên lặng nhìn chăm chú mọi thứ, chân mày khẽ nhíu. Cơ thể cô mảnh mai, mặc ít như thế làm sao chịu được thời tiết
giá rét này?
Người đàn ông nhìn vào gương chiếu hậu, xác nhận vị
trí của những người âm thầm bảo vệ cô, thắng xe, mở cửa bước xuống, tiến lên vài bước, ôm lấy người phụ nữ nhỏ bé này nhét vào trong xe, nhấn ga nghênh ngang chạy đi.
Dĩ Nhu đã bị người đàn ông này bất thình
lình tập kích mấy lần, đã không còn kinh sợ khi gặp chuyện bất ngờ nữa.
“Anh là đang bắt cóc đấy, Quan tiên sinh.”
Quan Thánh Hi cười nhẹ, không thèm để ý thái độ lạnh lẽo của cô. “Vậy cô hãy an tâm làm con tin đi, Nhu tiểu thư.”
Đang ở địa bàn của anh, cô chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.
“Anh sao có thể rãnh rỗi như thế, cả ngày theo dõi tôi?”
“Anh đã nói nhiều lần rồi, anh đang nghỉ phép.”
Có lúc anh rãnh rỗi đến mức có thể ngày ngày xuất hiện trước mắt cô, giống như con ruồi đuổi mãi không đi. Mà khi anh bận có thể mấy tháng thậm
chí mấy năm không xuất hiện. Cô cảm thấy bản thân là món đồ chơ tiêu
khiển của anh, tại sao lại bị anh gọi thì
