cố lau đi, lệ châu lại càng tuôn ràn rụa, như mạch nước đã khơi thông, không gì có thể ngăn lại nữa!
Phương Quân Càn vẫn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ lau từng giọt pha lê ấm nóng trên mặt ái nhân, một lần lau đi, một lần lệ ứa, lại một lần lau đi… Cứ mãi như vậy…
Vừa như mãn ý thỏa lòng, vừa như thương tâm tiếc hận, thở than dỗ dành…
Khuynh Vũ… của ta…
Này tuyệt thế nam tử, trước nay chưa từng vì ai mà rơi lệ kia mà…
Này công tử Vô Song, xưa nay chưa từng trước mặt ai tỏ ra yếu đuối kia mà…
Định mệnh đã quyết, nước mắt của cả cuộc đời Tiếu Khuynh Vũ, chỉ vì một Phương Quân Càn mà rơi…
Ôn nhu ôm lấy khuôn mặt trắng nõn thanh tú không chút tỳ vết, Phương Quân Càn cuối cùng không thể kềm chế bản thân, hắn dịu dàng cúi xuống, chạm vào đôi môi đang nghẹn ngào, hôn thật sâu lên đó.
Nụ hôn run rẩy nóng bỏng mãnh liệt áp lên đôi môi tái nhợt trong suốt, lạnh lẽo tựa hàn băng, mạnh mẽ ấp ôm, bao phủ, tinh tế nhận ra dường như hắn muốn dùng độ ấm thân thể của mình sưởi tan băng giá nơi y, cùng nhau tan ra, dung hòa làm một.
Tiếu Khuynh Vũ ngẩng đầu lên, triền miên đáp lại.
Thanh ti phất loạn…
Thần xỉ giao triền…
Như lửa đốt điên cuồng, như dung nham nóng chảy, băng giá của trái tim đã tan thành sương khói, luân thường đạo lý đã lùi vào hư vô, chỉ còn yêu thương cháy bỏng, chỉ còn ái tình đậm sâu, mãi mãi đến khi cốt tan xương rã, thương hải tang điền.
Dẫu thế gian bách mị thiên hồng, dẫu thiên hạ trăm phương nghìn lối, cũng chỉ duy nhất huynh… là mọi tình cảm của ta…
Này đoạn cảm tình, ta đã trao cả cho người rồi.
Sử sách chép lại, sau sinh thần lần thứ hai mươi hai của Hoàn Vũ đế, thế nhân không ai còn thấy người đeo hồng cân trên vai nữa.
Đại Khuynh Thánh quân Hoàn Vũ đế Phương Quân Càn sinh thời không có con nối dòng, sau khi băng hà, dị mẫu đệ đệ Phương Vệ Y kế vị, kế tục thời đại phồn vinh ‘Khuynh Càn thịnh thế’, lưu danh sử sách với đế hiệu Văn Thành đế.
---oOo---
(1): một mình một phòng trong ngày tân hôn, đây có thể coi như đại sỉ nhục của tân nương thời xưa.
(2): bài thơ… hoàn toàn là sản phẩm của Chie, trong lúc bấn loạn, nó cũng khó lòng gọi là hay, vậy nên thỉnh quý quan khách đừng đem đi đâu cả, cảm ơn rất nhiều!
Vô cùng vất vả mới tạm giải quyết ổn thỏa mọi sự vụ lớn nhỏ của Vương phủ, lại còn phải trấn an, thu xếp thật chu đáo cho Thuần Dương công chúa, Định Quốc Vương gia mệt lả người, lê tấm thân già nua vô lực về sương phòng, vừa nhấc bước qua ngưỡng cửa đã nhìn thấy Lan Di đang len lén lau nước mắt, đôi ngươi u buồn đỏ hoe.
Nhìn thấy người, Lan Di liền cuống quít gạt lệ qua loa, cố bày vẻ mặt tươi cười hoan hỉ: “Về rồi sao?”
“Sao nàng lại khóc?” – Lão Vương gia đến ngồi cạnh, ân cần hỏi han, trong lòng cũng nhóm chút dự liệu chẳng mấy tốt đẹp, “Có phải… không tìm được Càn nhi hay không?”
Bà khẽ lắc đầu, lại một cơn thắt lòng. Mường tượng lại… Bà vừa hỏi hạ nhân Vô Song công tử ở đâu, liền vội vã đến, quả nhiên, nhìn thấy Quân Càn ở đó…
Nhưng bà không ra mặt mà nấp ở một nơi kín đáo, hai người họ không thể nhìn thấy.
Bởi vì, bà nhìn thấy hai nam tử, hồng y hỷ phục phi thường diễm lệ, mỗi người một đầu hồng cân rực lửa định tình, trang trọng bái đường…
Rồi, bà thấy, trên khuôn mặt trắng nõn không tỳ vết của Tiếu Khuynh Vũ, lệ châu như mưa sa, Phương Quân Càn ôn nhu ôm lấy, dịu dàng vuốt lệ…
Và rồi, bà lại nhìn thấy hai nam nhân thế sở bất dung ấy gắt gao ghì chặt, triền miên hôn siết, như cả hai đã hòa thành một, không thể chia cắt, không thể tách rời.
Lan Di bàng hoàng, cảnh tượng trước mắt bà, rõ ràng bội nghịch luân thường, rõ ràng loạn đảo càn khôn…
Nhưng đến cuối cùng, Lan Di vẫn chôn chân tại chỗ, không hề cản lại…
… Vì sao?...
Là không nhẫn tâm, không đủ sức, hay chính bản thân bà không muốn?
Lan Di không biết.
Bà, đến tột cùng vẫn không giải thích được.
Chỉ biết là, lúc ấy, một cảm giác bi thương sâu sắc xâm chiếm tâm can, nhào loạn cõi lòng, dồn ứ lại tựa một tảng đá ngàn cân đè chặt yết hầu…
Đó là… sự tuyệt vọng trước khối tình oan trái, yêu nhau nhưng không thể ở bên nhau…
Trong một thoáng, nước mắt lại tuôn trào, Lan Di cay đắng nuốt lệ. Trong lòng, quặn thắt xót xa cùng thương cảm.
Bà nghẹn ngào, nửa như khẩn khoản, nửa như van xin: “Vương gia… Lan phi tự biết mình không đúng… Nhưng mà Khuynh Vũ… hài tử Khuynh Vũ… quả thực rất đáng thương…”
“Vì cái gì… vì cái gì lại phải như vậy… Đối với hai đứa trẻ đó… chẳng phải… quá tàn nhẫn?”
Lão Vương gia vỗ về Lan Di, nén không nổi bi ai, bất lực thở dài: “Tiếu Khuynh Vũ nào phải người thường, Quân Càn cũng vậy. Nếu Tiếu Khuynh Vũ không phải Tiếu Khuynh Vũ, Phương Quân Càn chẳng phải Phương Quân Càn. Nếu như hai người bình thường hơn một chút, không phải lúc nào cũng toàn vẹn hoàn mỹ, không phải cái gì cũng quán tuyệt thiên hạ… thì có lẽ… có lẽ người ta đã không nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ tôn sùng, có lẽ người ta đã không đặt quá nhiều kỳ vọng, và như vậy, nếu có phản đối khinh chê, cũng chỉ là một số ít…”
Đoạn cười sầu thảm: “Nhưng mà… phải chăng
