Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216555

Bình chọn: 8.00/10/1655 lượt.

là… cố tình!”

Bọn họ… quá hoàn mỹ…

Hoàn mỹ gần như tuyệt đối.

Đến độ, thế nhân không thể chấp nhận ở họ dù chỉ nửa phần tỳ vết.

“Lan phi…” – Ánh mắt hiền từ của Định Quốc Vương gia hé lộ bi thương, “Hai đứa trẻ ấy… đã không còn thuộc về chính bản thân mình nữa…”

Song, Định Quốc Vương gia đã quá xem thường đứa con của mình. Phương tiểu hầu gia một khi đã quyết tâm hành sự, dù là bất cứ việc gì, có đời nào đoái hoài đến con mắt của thế gian trần tục!

Đêm động phòng hoa chúc, khoảnh khắc hạnh phúc thiêng liêng nhất trong cuộc đời nữ tử, Thuần Dương công chúa lại vò võ cô độc ở tân phòng.

Cũng được đi, đêm thứ nhất còn có thể có nguyên nhân gì đó, nhưng rồi đêm thứ hai, rồi đêm thứ ba, thứ tư… cũng vẫn cứ như vậy… Đến suốt hơn một tháng sau, Phương tiểu hầu gia ngay cả tân phòng cũng chưa bước vào nửa bước!

Đã quá một tháng sau ngày đại hôn, tân nương vẫn nguyên vẹn tấm thân trinh bạch xử nữ, điều đó đối với bất kỳ một nữ nhân nào cũng là một sự nhục nhã không thể che đậy giấu giếm.

Thiên hạ mà biết được, Nghị Phi Thuần còn gì danh dự?

Huống chi, nàng đường đường là một vị công chúa cành vàng lá ngọc, làm sao có thể chấp nhận đại sỉ nhục như vậy?

“Phu quân, xin dừng bước!” – Nghị Phi Thuần đã nhẫn nhịn đến cực hạn, quyết không thể nhún nhường hơn nữa, nàng cất tiếng gọi vị trượng phu hờ hững đang lững thững chuẩn bị xuất môn, “Thuần Dương có việc cần thưa!”

Phương tiểu hầu gia chợt cảm thấy có hứng thú: “Công chúa có chuyện, kính thỉnh dạy bảo, bổn hầu xin rửa tai lắng nghe!” Rốt cuộc không thể nhẫn nại nổi nữa! Ai da… nhưng cũng không tồi, không tồi chút nào, rõ ràng bị vũ nhục như vậy, lại có thể cắn răng chịu đựng đến hơn một tháng. Những việc khác tạm không nói đến, chỉ riêng đức tính kiên nhẫn này thôi cũng phải khiến người ta phải thay đổi cách nhìn…

Nghị Phi Thuần cắn môi chua chát… Công chúa… đến giờ phút này rồi mà chàng còn gọi thiếp là ‘Công chúa’ ư?

Chàng là phu quân của thiếp mà…

Nhất thời, trong lòng Nghị Phi Thuần, bi thương cùng tuyệt vọng cùng cực cuồn cuộn dâng trào.

Nàng lại cắn môi lưỡng lự, nửa như muốn nói mà lại khó khăn mở miệng, mãi mới ngập ngừng: “Tiểu hầu gia… đã bao giờ… vì Thuần Dương mà… trong lòng có chút nào rung động… hay chưa?”

Dù sao, cũng là một vấn đề khó lòng bày tỏ, đương nhiên sẽ rất ngượng ngùng, Thuần Dương công chúa nói xong, đôi má đào lại hồng lên e thẹn, hàm răng ngọc lại tiếp tục vân vê bờ môi đỏ son căng mọng…

Rõ ràng là một tuyệt thế giai nhân, bất kỳ nam tử nào nhìn thấy cũng không thể kềm được ý muốn sở hữu…

Nhưng…

“Chưa từng!” – Thuần Dương công chúa vừa dứt câu, Phương Quân Càn đã lập tức buông câu trả lời gọn lỏn, gần như hắn chẳng cần suy nghĩ, lời đáp đã chực sẵn trên môi, chỉ hai chữ ngắn gọn, bình thản ung dung, lạnh lùng quyết tuyệt!

Thanh âm lãnh khốc, hoàn toàn không một tia hy vọng vãn hồi, mọi ý định hầu mong chuyển biến đã tan thành mây khói, khiến Thuần Dương công chúa khiêm nhã đoan trang của trước kia biến mất, biểu hiện hiện tại của nàng chỉ còn là chất chứa tủi hờn, ai oán cùng giận dữ.

Nàng gào lên: “Vì sao?!” Chẳng phải chính nàng chứ không phải ai khác là thê tử đã được hắn, trước mặt cả thiên hạ hai nước đủ tiết đủ lễ, cưới hỏi đàng hoàng hay sao?

“Mục đích của công chúa đến Đại Khánh chúng ta đều biết rõ, nàng không nhất thiết phải đeo vẻ ngây thơ vô tội đó trước mắt bổn hầu!”

Đoạn, đôi đồng tử sáng quắc như sao đêm quay sang, tinh quang lạnh như băng chiếu thẳng vào mắt Nghị Phi Thuần: “Huống hồ, bổn hầu đã đem tất cả tình yêu trong đời mình gửi gắm trọn vẹn nơi một người, làm gì còn chút dư thừa nào dành cho nàng chứ?”

Trong thanh âm của hắn là kiên ngạnh, kiên định, kiên quyết, khẩu khí lạnh lẽo băng hàn, tiệt kim đoạn ngọc. (1)

Dứt lời, Phương Quân Càn hất đầu đi thẳng, không hề quay lại liếc dù chỉ một lần.

Cả người Thuần Dương công chúa chấn động đến bủn rủn, chân tay nhũn ra hệt như vừa bị hút đến cạn kiệt khí lực, run rẩy dựa vào tay vịn của tọa ỷ để không quỵ ngã, thật khó nhọc ngồi xuống.

Khẽ cong lên đôi môi tái nhợt không còn chút máu thành một nụ cười ảm đạm, nàng tự giễu cợt mình: có ai tưởng tượng được… tình địch của mình không phải giai nhân xinh đẹp như hoa, chẳng phải mỹ nữ dung nhan tuyệt sắc, mà lại là… Một nam nhân…??? Ôiiii!!!...

Hoàng cung.

Triều chính đại sự đã thương nghị xong, bá quan văn võ lục tục rời điện. Phương tiểu hầu gia khoan thai đẩy luân y của Vô Song công tử thẳng hướng môn cung ra ngoài.

Trên đường đi ngang qua hành lang quanh co khúc khuỷu của Thần Huy điện, bỗng đâu một trận âm thanh huyên náo hỗn tạp ập vào tai, tiếng mắng chửi thô lỗ, tiếng đánh đá xen lẫn tiếng van vỉ cầu xin cùng khóc lóc…

“Điện hạ… nô tỳ biết lỗi! Nô tỳ biết lỗi rồi!”

Rồi là tiếng Phương Giản Huệ gằn giọng quát đánh: “Tiện nhân! Xem ngươi còn có gan nữa không!”

Nhận thức tình hình, Vô Song công tử khẽ nhíu đôi chân mày thanh tú tựa viễn sơn, liếc nhìn lên Phương tiểu hầu gia với ý ‘Đến xem thử đi’.

Quả nhiên, đúng là Thái tử điện hạ Phương Giản Huệ đang vừa đánh


XtGem Forum catalog