vừa mắng chửi thậm tệ một cung nữ sơ ý làm vỡ chung trà quý.
“Vừa khéo!”
Tai nghe rõ mồn một, hai chữ ngắn gọn của Tiếu Khuynh Vũ không khỏi khiến Phương Quân Càn nghiêng đầu tò mò liếc xuống, liền thấy khóe môi Vô Song công tử mỉm cười, nụ cười vẫn ôn nhu thanh nhã mà không hiểu sao, nhất thời Tiểu hầu gia chỉ cảm thấy tóc tai dựng đứng, cả người nổi da gà… Hắn bỗng chột dạ…
“Á!!!!!!” – Một tiếng hét thảm thiết. Chân phải Phương Giản Huệ chẳng hiểu sao tự nhiên khuỵu xuống, cả người lảo đảo, loạng choạng rồi té nhào vào ngự trì cạnh bên, nước trong hồ bắn vọt lên tung tóe, báo hại đàn cá cảnh được một phen chết khiếp…
“Cứu mạnggg, cứu mạngggg!!!” – Nhìn thấy Thái tử điện hạ liều mạng quơ quào loạn xạ, tay chân đập nước đùng đùng, đầu cố ngoi lên hớp hớp không khí cầu cứu, cả đoàn cung nữ thái giám ở đó sợ hãi điếng người, nháo nhào xoắn xít, inh ỏi như ong vỡ tổ.
Vô Song công tử mặt không hề biến sắc, tâm chẳng chút hoang mang, thản nhiên điềm tĩnh rút êm.
Phương Quân Càn làm ra vẻ vừa mới phát giác: “Khuynh Vũ, là huynh làm phải không?”
Tiếu Khuynh Vũ quan phục thanh quý hoa lệ, dịu dàng phất tay áo rộng, tác phong trang nhã ung dung, cười mỉm: “Tiếu mỗ chỉ là trùng hợp đi ngang qua thôi, Tiểu hầu gia mà không có chứng cứ nhất định sẽ không hồ ngôn loạn ngữ, bằng không, Tiếu mỗ hẹp dạ sẽ cáo giác ngài vu khống phỉ báng đó…”
“Thì ít ra, bổn hầu cũng tự làm nhân chứng mà!” – Phương tiểu hầu gia mắt sáng như sao, tinh nhạy như rồng như hổ, đương nhiên vừa rồi không bỏ sót một chút nào diễn biến, mắt thấy rõ ràng bàn tay Tiếu Khuynh Vũ nhẹ nhàng bắn ra một mũi kim tiễn trúng vào chân phải Thái tử, liền sau đó thiên tằm kim tuyến mỏng mảnh như vô hình lao đến bó cứng người hắn, chỉ một cái nhấc tay nhẹ liền quăng cả khúc thịt xuội lơ ấy xuống ngự trì.
Phương Quân Càn vô cùng hiếu kỳ lẫn hưng phấn, hắn gãi gãi cằm: “Hay là Thái tử lại lỡ đắc tội gì với Tiếu thừa tướng rồi?”
“Không có, chỉ là tiểu sự, chẳng can hệ nghiêm trọng!” – Vô Song công tử thản nhiên ngắm nghía, mân mê vòng kim tuyến trên tay.
“Bất quá…” Tiếu Khuynh Vũ chợt đổi ngữ điệu, thật ôn văn nhu thuận, thật khiêm nhã thanh cao: “Thái tử điện hạ dám nói năng lỗ mãng với Tiếu mỗ, vậy cũng xem như là tự mình đã sớm chuẩn bị đón nhận cái kết cục này đi!”
Đầu – đầy – mồ hôi – lạnh ngắt.
…
Tiểu hầu gia cảm khái: “Khuynh Vũ à Khuynh Vũ, bổn hầu phát hiện huynh càng lúc càng biết ôm hận thù dai nha!”
Vô Song công tử mặc nhiên thừa nhận: “Đúng vậy đó, chính là từ lúc ta quen biết ai kia đến giờ…”
Phương tiểu hầu gia: “…”
Trầm mặc một lúc, rồi cả hai cùng phá lên cười vang một trận sảng sảng khoái khoái!
Vô Song công tử Tiếu Khuynh Vũ gọi là tuyệt diệu đâu chỉ có mỗi dung mạo diễm lệ thôi? Y tinh anh mẫn tiệp, thông tuệ tuyệt luân, biết tiêu trừ phiền muộn, giỏi đả phá u sầu, ngay cả sự hài hước hóm hỉnh cũng mang một phong thái rất riêng biệt của kẻ thiên hạ vô song.
Có y bên cạnh, thế gian bừng lên muôn vạn sắc màu, có y bên cạnh, hồng trần bỗng bớt mịt mờ nhiễu nhương. Phương Quân Càn thực không dám tưởng tượng, thế giới của hắn mà không có y thì sẽ như thế nào, cũng như trong cuộc đời hắn, vắng đi y, sẽ ra sao…
“Khuynh Vũ…” – Hắn mỉm cười, ôn nhu cúi xuống ghé sát vào tai y, “Chúng ta đi nhé!”
Đi?
Thản nhiên hỏi lại: “Đi đâu?”
“Đi đâu cũng được!” – Phương Quân Càn đang từ sau lưng luân y bước nhanh lên phía trước, trong mắt sáng ngời khao khát chờ mong, nhìn sâu vào mắt Tiếu Khuynh Vũ: “Buông tay đi, cái gì cũng đừng lo lắng, đừng để ý, đừng bận tâm nữa. Ta cùng nhau đến nơi thế ngoại đào nguyên nào đó ẩn cư, không để bất cứ ai tìm ra chúng ta. Hoặc giả Khuynh Vũ nhàm chán cuộc sống vô lo nhàn hạ, ta lại nắm tay nhau du sơn ngoạn thủy khắp đại giang nam bắc. Chẳng phải Khuynh Vũ từng hứa sẽ cùng với bổn hầu ngắm nhìn mỹ cảnh thế gian sao? Này giang sơn vô tận, cổ tích nghìn năm, này biển xanh sông gấm, rừng thẳm non cao, bất cứ nơi đâu, bổn hầu cũng sẽ đi cùng với Khuynh Vũ…”
Tiếu Khuynh Vũ yên lặng ngắm nhìn khuôn mặt khấp khởi hy vọng trước mắt, trong làn thu thủy trong suốt ôn nhu, quang hoa lấp lánh, nhưng vẫn bình tĩnh thản nhiên.
Phương Quân Càn tà tà nói tiếp: “Thật lòng mà nói, bổn hầu cũng chẳng phải cái gì liêm khiết lắm đâu, mấy năm an an ổn ổn ở Bát Phương thành làm Anh Vũ hầu cũng có một chút thu vén riêng tư… A… Tính ra, nếu dè sẻn tiết kiệm cũng đủ cho hai ta chi dụng cả đời đó!”
Khóe môi Tiếu Khuynh Vũ hơi nhếch lên một chút.
“Thỉnh thoảng, có thể về nhà thăm phụ thân cùng Lan Di, còn về phần nối dõi tông đường cứ giao cho Vệ Y đảm trách là được rồi!” – Giờ mới vỡ lẽ, chẳng trách Phương tiểu hầu gia tâm tâm niệm niệm muốn có đệ đệ. Thì ra… đã sớm dự liệu cả…
“An bài như vậy là quá ổn thỏa!” – Hắn ngưng giọng, sóng mắt tha thiết ôn nhu chăm chú nhìn công tử Vô Song bạch y trắng muốt vô nhiễm hồng trần, dịu dàng xòe bàn tay chờ đợi, “Khuynh Vũ, chúng ta đi nhé!”
Tiếu Khuynh Vũ, an tĩnh tọa luân y.
Ôn nhuận như ngọc phách, thanh lãnh tựa nguyệt hồn.
Khiến Phương Quân Càn có chút lo, đôi mắt sáng trong lại càng