Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216860

Bình chọn: 7.00/10/1686 lượt.

chặt mạn thuyền không dám buông ra.

“Cơ hội cuối nha, đến tột cùng có chịu làm hay không?”

Hắn… ngang nhiên dám uy hiếp ta! Ta nhất định… nhất định phải giết chết hắn! Nhất định!!!

“Ngươi…, dám…!” – Vô Song công tử tràn đầy hối hận vì hôm nay đã quá chủ quan không mang theo kim tuyến cùng ám khí bên người.

Trả lời Tiếu Khuynh Vũ chỉ là tràng cười ha hả khoái trá cùng rung lắc xóc nảy ngày càng kịch liệt! Sự thật trước mắt đã chứng minh, Phương tiểu hầu gia chính xác không có gì là không dám làm cả!

Chiếc thuyền nan vốn vừa nhỏ vừa nhẹ như lông vũ, đã vậy còn bị Phương tiểu hầu gia chẳng chút xót thương kịch liệt đạp lắc, làm sao chịu nổi, rõ ràng rất có nguy cơ lật nhào giữa hồ…

Cứ tưởng tượng đến cảnh đó, thật chẳng chút nào thi vị…

Vô Song công tử khẽ rùng mình…

“Được rồi được rồi! Trước hết ngươi dừng lại đi đã! Chờ lên bờ, lên bờ rồi nói tiếp!” – Rối rít tìm cách hoãn binh, Tiếu Khuynh Vũ thầm nghiến răng: chờ ta lên bờ ngươi nhất định sẽ chết chắc!

Phương Quân Càn nhếch mép, đá một nụ cười yêu nghiệt mê hồn: “Chậm rồi!!!”

Chân phải đạp thật mạnh một cái!

‘Oànhhhh! Soạp…!!!’ Chiếc thuyền con lật nhào! Cột nước trắng xóa bắn lên thật cao rồi tung tóe dội ào ào xuống, khuấy động dữ dội mặt hồ vốn sóng lặng nước yên!

Mãi một lúc lâu sau mới tạm lắng, mặt hồ dần ôn hòa trở lại, nhưng bọt nước vẫn dập dềnh chưa vội tan đi.

Rồi bất thần hai cái đầu cùng lúc ló lên khỏi hồ, làm làn nước lại được một phen kinh hoảng, hai thân ảnh nam nhân, một bạch sam thắng tuyết, một yêu hồng tà mị, rẽ nước chui lên…

Mặt nước rung động truyền đi thanh âm vô cùng giận dữ của bạch y thiếu niên: “Phương, Quân, Cànnnn!”

“Hahahahaha!!!!” – Đáp lại cơn phẫn nộ của ai kia chỉ là giọng cười hả hê đắc thắng của tiểu hầu gia ranh mãnh tinh quái.

Gió thổi, hoa rơi, lạc anh hồng rực thê diễm lả tả đáp nhẹ lên mặt nước trong veo, cánh hoa hồng nhạt thơ thẩn buông mình theo dòng nước biếc xanh, trôi về vô định…

Phương Quân Càn lặng lẽ bơi đến bên cạnh Tiếu Khuynh Vũ, khẽ khàng đưa tay phủi đi cánh hoa mỏng mềm như tơ đang dịu dàng vương vấn mái tóc đen nhánh của y…

Ôn nhu cười.

Gió mơn man thổi nhẹ làm mặt hồ gợn sóng lăn tăn, khói lam hòa quyện cùng sóng biếc, này tình này cảnh, trong khói sương lờ mờ huyền hoặc, diễm lệ tựa hồ một ảo ảnh mông lung…

---oOo---

(1): nguyên văn ‘bệnh nhập cao hoang’: nghĩa là bệnh đã đến lúc nguy kịch, không thể cứu chữa được nữa.

Cao hoang: huyệt cao hoang, vị trí: Ngay dưới gai sống lưng 4, đo ngang 3 thốn.

Nguyên thành ngữ này có một điển tích như sau: Tấn Cảnh Công bệnh nặng, đến nước Tần mời thầy thuốc. Tần Hoàn Công sai Y Hoãn tới xem bệnh. Thầy thuốc còn chưa tới, Tấn Cảnh Công nằm mơ thấy bệnh của mình biến thành hai đứa trẻ. Một đứa nói: “Ông ta là thầy thuốc giỏi, sợ sẽ làm chúng ta bị thương, nên trốn đâu bây giờ?” Đứa khác nói: “Ta ở trên hoang, dưới cao, ông ta làm gì được chúng ta?” Thầy thuốc đến, nói: “Bệnh không thể chữa khỏi, bệnh ở trên hoang, dưới cao, không thể đốt huyệt, châm kim chẳng tới, thuốc không vào được, không thể chữa được.” Tấn Cảnh Công nói: “Đúng là thầy thuốc giỏi”. Bèn thưởng hậu và cho ông ta về. (Nguồn: tiengtrung.org)

(2): ngôi nhà nhỏ bằng tre trúc

(3): Trích trong bài thơ ‘Xuân vãn ký vi chi’ của nhà thơ nổi tiếng thời Đường Bạch Cư Dị. Bạch Cư Dị (772 – 846), thi tài có thể nói là chỉ xếp sau Thi tiên Lý Bạch và Thi thánh Đỗ Phủ, hậu thế gọi ông là ‘Thi ma’. Do tính tình cương trực, không sợ cường quyền nên hoạn lộ không mấy hanh thông, trải nhiều thăng trầm trong quan trường, có lúc bị biếm trích làm Tư mã Giang Châu. Ông mất tại Hương Sơn, Lạc Dương. (Chi tiết về Bạch Cư Dị quý khách thích có thể tham khảo thêm tại wikipedia hoặc những trang web chuyên về văn học nghệ thuật như vnthuquan và thivien)

Bài ‘Xuân vãn ký vi chi’ không phải là bài thơ nổi bật nhất của Bạch Cư Dị. Mượn cảnh hoa đào tháng ba tùy lưu thủy xuôi dòng về vô định, ông gửi vào đó tiếng than thở trước tình hình chính sự nhiễu nhương cùng nguy cơ xâm lăng rình rập, đồng thời qua đó, cám cảnh cho một kiếp nhân sinh ngắn ngủi, chỉ thoáng qua như gió bụi hồng trần.

Ở đây, tôi để nguyên văn bài thơ chữ Hán, bản Hán Việt cùng bản diễn nghĩa mà tôi làm bừa



春晚寄微之 - 诗词正文



三月江水阔, 悠悠桃花波.

年芳与心事, 此地共蹉跎.

南国方谴谪, 中原正兵戈.

眼前故人少, 头上白发多.

通州更迢递, 春尽复如何?



Hán Việt



Xuân vãn ký vi chi- Thi từ chính văn



Tam nguyệt giang thủy khoát, du du đào hoa ba.

Niên phương dữ tâm sự, thử địa cộng tha đà.

Nam quốc phương khiển trích, trung nguyên chính binh qua.

Nhãn tiền cố nhân thiểu, đầu thượng bạch phát đa.

Thông châu canh điều đệ, xuân tẫn phục như hà?



Diễn nghĩa



Xuân muộn tiểu ký


Ring ring