giác ngất ngây từng miếng non mềm ngọt lịm, lại thêm ‘Bích huyết đào hoa’ thiên hạ đệ nhất mỹ tửu thanh khiết ngát hương phối ẩm, bao nhiêu bứt rứt dằn vặt cỏn con của Phương Quân Càn phút chốc bị hắn vứt ra sau đầu, chẳng còn một mảnh!
Tiểu hầu gia ăn rất tận tình, hứng thú, cứ như cả đời hắn chưa bao giờ biết đến cái gì gọi là mỹ thực.
“Khuynh Vũ à, huynh quả thực nên đi làm trù sư để tạo phúc cho muôn dân thì hơn!”
Vô Song công tử điềm đạm nhấp một hớp rượu: “Không được đâu!”
“Vì sao?”
Y thủng thẳng trả lời: “Vì sẽ có rất nhiều người thất nghiệp!”
Phương Quân Càn bật ngửa, ngoác miệng cười ha hả! Cả người ngả ngớn bật tới bật lui vì cười, cười ngặt nghẽo không kềm lại được, cười đến chảy cả nước mắt – Khuynh Vũ… của ta…
Hahahaha
Theo ‘Hoàn Vũ khởi cư lục’ chép lại: Vũ lịch năm thứ mười, ngự thiện phòng dâng lên món ‘Đào hoa chử quyết ngư’, đế bỗng dưng mỉm cười, vài lần nâng đũa lên định nhấm nháp nhưng đều không thể cầm lòng được mà buông. Đế đẩy chén ra xa, bóp trán ngồi trầm mặc hồi lâu. Một thị tòng rón rén đến nhìn mặt đế, chợt phát hiện chẳng biết tự khi nào, lệ đã tràn mi, nước mắt lưng tròng.
Hoàng hôn gió lộng nhuộm hồng mây, hoa bay ai thổi khiến lòng say…
Trong sơn cốc, đầy một trời đào hoa lơ đãng nhàn du theo làn gió dịu dàng phất phơ, mái tranh thanh tuyển u nhã lặng lẽ đón từng cánh hoa mong manh khẽ khàng đáp nhẹ. Bạch y công tử thanh cao thoát tục an tĩnh tọa luân y, cạnh bên một chiếc bàn bằng đá, chăm chăm chú chú, hoàn toàn chuyên tâm nghiên cứu ván trân lung đang vào thế cờ tàn.
Tiếu Khuynh Vũ dường như hoàn toàn bỏ quên chung quanh, tâm trí chỉ chuyên chú vào ván cờ trước mặt, đôi mày thanh tú khẽ chau lại suy tư, hàng mi dài cong vút phủ lên đôi nhãn thần tự tin cao ngạo mà cũng ưu nhã xuất trần nhìn không chớp mắt cuộc cờ, phảng phất có thể thấu triệt hồng trần thịnh thế yên hoa, trong mắt, lấp lánh ánh sáng trong suốt như ngọc bích, kinh diễm mà ôn nhu.
Thiếu niên vương hầu anh tuấn tà mị đột ngột từ sau lưng y nhảy ra: “Đã phá được chưa?”
Tiếu Khuynh Vũ thản nhiên cười nhẹ, ung dung di chuyển quân ‘Tướng’ ra khỏi cuộc cờ, ấn định tàn cục: “Chẳng phải nói hôm nay sẽ lên núi săn hổ sao, sao lại về sớm như vậy?”
Phương Quân Càn ngay lập tức hưng trí phấn chấn, hắn liến thoắng: “Khuynh Vũ có biết khi bổn hầu đi săn hổ đã tình cờ tìm thấy nơi nào không?”
Nhãn thần trong veo của Vô Song công tử không giấu nổi tò mò: “Nơi nào?”
Tiểu hầu gia tinh thần phấn khích hệt như rảo khắp thiên hạ mới tình cờ mua được món hàng quý: “Bổn hầu đưa Khuynh Vũ đi xem thì sẽ biết thôi!”
Đoạn hắn nhẹ nhàng đẩy luân y đưa Tiếu Khuynh Vũ rời đi.
Dốc núi thoai thoải, cỏ mọc xanh um, giữa tấm thảm xanh ngắt ấy xen lẫn từng khóm hoa dại bé nhỏ vô danh. Hoa dại, cỏ xanh ngả nghiêng thân mình trước gió, phả vào không gian hơi thở dịu dàng thanh khiết của mùa xuân.
Trời đất bình yên tĩnh lặng, thiên địa tiêu sái ung dung.
Cảnh sắc, thật thanh bình quá…
Điều khiến cho Tiếu Khuynh Vũ khó hiểu chính là… Trong không khí dường như thoang thoảng hương thơm thanh hàn băng khiết của đào hoa.
Nhìn quanh quất triền núi, tịnh không thấy một gốc đào nào, vậy, lãnh hương này từ đâu phả đến?
Mặc dù không thể tự ý thức được bản thân đang ở đâu, nhưng vẫn không thể không nhận ra, mình càng lúc càng tiến dần lên cao.
Nghi nghi hoặc hoặc ngoái đầu ra sau liếc nhìn gương mặt thản nhiên của Phương Quân Càn: hắn, rốt cuộc là định đưa mình đi đâu đây?
Nhưng mà…
Áng mây đen vừa dợm kéo đến liền lập tức bị thổi bay, Tiếu Khuynh Vũ mỉm cười nhẹ nhàng: bất luận hắn có đem mình đến phương trời nào, dù là chân trời góc bể, cũng không sao cả…
Mùi hương thanh lãnh của đào hoa càng lúc càng rõ ràng, càng nồng đậm hơn, gió nhẹ thoang thoảng, mơ hồ cuốn theo lơ thơ cánh đào hoa phơn phớt mỏng manh khiết bạch.
Thế núi chợt chuyển!
“Đến rồi!”
Vừa khi Phương tiểu hầu gia hô to một tiếng, cảnh tượng trước mắt cũng vừa bừng mở…
Đó là một vùng đất bằng phẳng trên đỉnh núi cao ngất…
Tầm mắt tự do phiêu nhiên khắp chốn, có chút cảm giác choáng ngợp…
Không gian thoáng đãng rộng lớn, không khí tinh khiết thanh nhuần…
Một gốc bạch bích đào rất lớn yên lặng sừng sững một góc trời, trên nền thảm cỏ xanh thơm ngát của thiên nhai.
Mây ấp ôm lưng núi, tiêu tiêu du du, đỉnh núi gió cuốn lồng lộng, thổi đầy trời cánh đào hoa mong manh tuyệt sắc trong điệu vũ cuồng loạn khắp bốn phương tám hướng!
Trong làn hơi nước ẩm ướt lành lạnh, nhật quang như nhòe đi thành cầu vồng bảy sắc, tưới lên khung cảnh tuyệt diễm một thứ ánh sáng long lanh rực rỡ, chói lóa mê ly khiến người lâng lâng như đang trôi trong mộng ảo huyễn hoặc…
Nếu như nói đào thụ ven sông Xí Thủy là nơi nhiệt nháo nhất…
Vậy thì, gốc cây lặng lẽ cô độc nơi thiên nhai này chẳng phải là tối cô liêu tịch mịch đó ư…
“Truyền thuyết kể rằng: trên trần gian có hai gốc đào trăm năm, một nơi phương nam, một nơi đất bắc cùng dõi mắt về nhau trông ngóng. Phía bắc, chính là gốc đào ven sông Xí Thủy. Nghe nói hình như, đào thụ phía nam nằm cheo leo