m trảm quan sụp mi cúi mắt trả lời: “Khởi bẩm bệ hạ, còn đúng một canh giờ nữa là tới giờ Ngọ!”
Gia Duệ đế khinh miêu đạm tả - thản nhiên khoát tay: “Khai trảm đi!”
Giám trảm quan trừng lớn ánh mắt! Khai đao vấn trảm trước một canh giờ?
Nhưng không dám hỏi nhiều vì sợ bị khép vào tội thông đồng, hắn cúi đầu khúm núm lui ra, quay xuống pháp trường, cao giọng hô lớn: “Giờ khắc đã đến! Hành hình!!!”
Trong đám đông, có người bật khóc.
Có người quỳ lạy.
Có người ngất đi.
Cũng có người khinh khỉnh cười nhạo…
Đao phủ lực lưỡng giương cao ngọn đao sắc lẻm, thân đao sáng bóng lóe lên dưới ánh mặt trời ban trưa, áp khí kinh người, bạo tàn, hung hãn, đầy đe dọa…
…
“Đao hạ lưu nhân!!!”
Chưa thấy người, tiếng đã thất thanh vọng lại!
Rầm rập tiếng ngựa dậm vó lao nhanh từ xa đến, vòng vây bách tính đến xem hành hình đông nghìn nghịt đều nghe rõ tiếng cồm cộp của tuấn mã phi nước đại, cả rừng người đang bàn tán xôn xao đều lần lượt từng người từng người câm bặt, tất cả đều không hẹn mà cùng ngoái đầu trông về phía đường lớn dẫn tới pháp trường.
Ở đó, dần hiện ra một con ngựa ô vút nhanh như tên bắn, bốn móng sắt nện xuống nền đất ầm ầm như sấm dội, tuấn mã tung vó chạy cuồng, tức tốc lao đến pháp trường, tốc độ như điện xẹt, chẳng mấy chốc chỉ còn vài trượng nữa là tiếp cận vòng vây.
Trên lưng tuấn mã là một kỵ sĩ, một thân trang phục đỏ rực như lửa hồng, viền ngoài bằng gấm đen. Khoái mã phi cực nhanh, hết thảy y phục vốn mỏng mảnh lại ngược chiều gió dính sát vào cơ thể, khiến bao nhiêu vẻ đẹp hoàn hảo đầy nam tính của hắn đều bộc lộ ra không sót một mảnh.
Tuấn mã như điên như cuồng thẳng hướng đại môn pháp trường lao tới, chỉ một chớp mắt nữa sẽ phóng lên hình đài, nam tử khẽ quát một tiếng, hai tay nắm dây cương kéo mạnh, con ngựa đang cơn say máu bị hắn ghìm chặt.
Ngựa ô ngẩng đầu hí vang, hai chân trước nhổm tung lên trời, nhoài đạp vào không khí, khi thần câu nhẹ nhàng chạm đất thì đồng thời kỵ sĩ cũng xoay mình trượt khỏi lưng ngựa, nghiêm nghị đứng trước bục đá hành hình…
“Thần! Anh Vũ hầu Phương Quân Càn, khấu kiến bệ hạ!”
Trên đài giám trảm, Gia Duệ đế đột nhiên bùng phát cơn ho dữ dội. Nhận được ám hiệu, ngự lâm quân mai phục chung quanh hình đài trùng trùng điệp điệp xông lên, vây chặt Phương Quân Càn vào chính giữa.
“Càn nhi chạy mau! Có cạm bẫy!” – Định Quốc Vương gia gào lên thống thiết, người giãy giụa giằng ra khỏi dây trói cố sức chồm tới gần Phương Quân Càn, khuôn mặt già nua căng lên đỏ ửng, muôn vạn tia máu chảy rần rật trên mặt gần như đứt đoạn, đôi ngươi trừng lớn muốn xé toạc hai hốc mắt…
Đã biết là tuyệt lộ, ngươi còn bước vào?
Chịu chết ư?
Càn nhi…
Phương Quân Càn giữa muôn trùng vây hãm vẫn bình tĩnh lạ thường, đầu ngẩng cao, lưng ưỡn thẳng, hiên ngang uy mãnh tựa dương quang rạng ngời chiếu soi, ung dung tiêu sái như gió xuân mơn man lay động. Khí độ trác tuyệt bất phàm đó khiến trong một khắc, ngự lâm quân bị chấn động đến tê liệt, không kẻ nào dám nhích lên nửa bước.
Đôi đồng tử mang ánh sáng trong suốt của minh nguyệt, lạnh lùng của hàn băng chiếu thẳng lên Gia Duệ đế ngự trên đài cao, như thiêu như đốt, khiến lão vua già nhất thời cảm thấy thất hồn lạc phách.
“Không biết Bệ hạ làm vậy là có ý gì?”
“Xảo ngôn! Khen cho một câu ‘có ý gì?’! Ngươi thân là Anh Vũ hầu Phương Quân Càn, hưởng ơn vua, ăn lộc nước, vậy mà ngươi phụ Hoàng ân, cấu kết phiên bang mưu đồ tạo phản, phạm thượng tác loạn, tội ác tày trời, thiên lý bất dung. Lại dám ở đây ngoa ngôn xảo ngữ? Còn không ngoan ngoãn xuôi tay chịu trói?”
Cấu kết phiên bang?
Mưu đồ tạo phản?
Tội ác tày trời?
Thiên lý bất dung?
…
Hahahaha…
Buồn cười!
Phương Tiểu hầu gia cả người vẫn bất di bất dịch, chỉ có khóe môi tà mị thoáng nhếch, vẽ một nụ cười ngạo nghễ mà thản nhiên: “Bệ hạ minh giám, vi thần tuy phóng lãng kiệt ngạo, không kiêng kỵ lễ giáo phép tắc, nhưng cho dù vậy, trong lòng cũng tự hiểu đầu địch mãi quốc là việc đại nghịch bất đạo, bất khả dung thứ, thần bại hoại đến mấy cũng trăm triệu lần không thể làm. Huống chi, bao phen chinh chiến, tướng sĩ Hung Dã bỏ mạng dưới tay thần không dưới trăm vạn, Hung Dã đối với thần chỉ có hận thấu xương thấu tủy, chỉ mong băm vằm thịt nát xương tan, há có thể nghĩ đến chuyện cùng thần liên thủ? Đây… nhất định là kế châm ngòi ly gián gian ngoan xảo quyệt của Hung Dã! Bệ hạ thánh minh, tuyệt đối không thể rơi vào bẫy, khiến huyết nhục đau thương, cừu thù hả dạ! Vạn mong Bệ hạ suy xét, trả lại thanh danh trong sạch cho thần!”
Gia Duệ đế cứng lưỡi.
Những lý lẽ hắn đưa ra vô cùng thuyết phục, không ai tìm được chút sơ hở nào để phản bác, lại thêm khí thế hiên ngang cùng kiên định dứt khoát trong lời nói càng khiến người ta như lâm vào ngõ cụt. Dưới hình đài, bá tánh vây quanh cũng bị hắn làm chấn động, đồng cảm sâu sắc, nổi lên những lời xì xầm bàn tán, lúc đầu chỉ là rì rầm, dần dần như gợn sóng lan xa, càng lúc càng sôi nổi.
Gia Duệ đế bất động trên long ỷ.
Nét mặt âm trầm hiểm độc.
Lão xưa nay chưa bao giờ ưa Phương Quân Càn.
Lý lẽ t
