… Đôi mắt ngầu đục của Gia Duệ đế bỗng lóe lên một tia sát khí man rợ! Trước khi trẫm chết phải vì Đại Khánh quấy đảo một trận cuối cùng! Phải san cho phẳng Định Quốc Vương phủ vững như bàn thạch kia trước đã!
Khóe môi khô nẻ của lão vua già nhếch một nụ cười ma quái tối tàn độc.
Nơi ẩn cư của Tuyệt thế song kiêu đương nhiên vô cùng bí mật, ngoại trừ Lao thúc, ngay cả Trương Tẫn Nhai Trương tiểu bằng hữu cũng chẳng biết được cuối cùng công tử nhà mình đã đi đâu.
Vừa dợm tiến lên ngạch cửa trúc ốc, liền phát hiện trong nhà không chỉ có một người…
Ngẩng mắt nhìn lên, liền thấy Lao thúc, bộ dáng phong trần mệt mỏi lẫn hoảng hốt bần thần ghé tai Phương tiểu hầu gia nói nhỏ chuyện gì đó.
Liền lập tức, gương mặt Phương Quân Càn trắng bệch không còn chút máu, thần tình vừa hãi hùng vừa đau đớn đan xen như trủy thủ đâm thấu ánh mắt người đối diện đến tóe máu, buốt đau.
Nhìn thấy Tiếu Khuynh Vũ, Phương Quân Càn chẳng còn chút nào vẻ tiêu sái thong dong thường nhật, chỉ còn run rẩy hốt hoảng, khóe môi khó nhọc lắp bắp: “Bổn hầu… về kinh một chuyến!”
Dứt lời, lập tức đạp cửa xông ra ngoài!
Bóng dáng lảo đảo vô lực, bi thương tuyệt vọng của hắn chẳng khác nào một con sói hoang trọng thương đang cố bước lê vào tuyệt lộ, sau lưng, đã chẳng còn đường lùi.
Trong lòng Tiếu Khuynh Vũ bỗng mơ hồ trỗi dậy một dự cảm bất an.
Nhất định đã có chuyện kinh khủng xảy ra!
Nhưng Tiếu Khuynh Vũ vẫn không mảy may tỏ vẻ lo lắng, đôi chân mày thanh tú chỉ thoáng chau lại một chút, thản nhiên quay sang Lao thúc nhàn nhạt hỏi: “Lao thúc, Hoàng thành đã xảy ra chuyện gì?”
Lao thúc không dám nhìn thẳng vào mắt công tử: “Lão nô vô dụng, đêm qua Gia Duệ đế đột nhiên hạ Thánh chỉ, nói… Định Quốc Vương phủ cấu kết Hung Dã mưu đồ tạo phản, sau đó… lục soát Vương phủ, tìm được ngọc tỷ cùng long bào. Vật chứng rành rành, vô cùng xác thực. Định Quốc Vương gia cùng toàn thể gia quyến giờ ngọ ngày hôm nay… chém đầu thị chúng!”
Chém đầu thị chúng?
Trái tim Tiếu Khuynh Vũ đóng băng một nửa.
Nhưng y lập tức lấy lại tinh thần, hít một hơi thật sâu.
Bình tĩnh, bình tĩnh, phải bình tĩnh trước đã… Sự tình vẫn chưa đến nỗi không thể cứu vãn được!
Vô Song công tử hỏi dồn: “Vì sao Hoàng thượng lại nóng vội tiêu diệt Định Quốc phủ như vậy? Có mật báo à?”
“Không có! Lão nô trước đó tuyệt không phát giác được bất cứ dấu hiệu gì, quá đột ngột! Giống như là, chỉ quyết định trong một đêm vậy!”
“Hoàng thượng trừng trị Vương gia, đại sự như vậy trong triều chẳng lẽ không ai dám phản đối? Các đại thần phản ứng như thế nào?”
Lao thúc sa sầm tái nhợt: “Ngay khi Ngự lâm quân tìm ra ngọc tỷ cùng long bào ở Định Quốc phủ, hơn mười vị đại thần ngày thường giao hảo với Định Quốc Vương gia cũng bị quy tội đồng lõa, nhất loạt niêm phong nhà cửa, giết chết toàn gia… Hiện tại trong triều hết thảy đều sợ hãi bất an, lo lắng mình sẽ bị Hoàng đế hoài nghi giáng tội, nào còn ai dám vì công đạo, cầu xin cho Định Quốc Vương gia nữa?”
Tiếu Khuynh Vũ khó khăn nhắm mắt… Nếu mình còn ở lại trấn thủ kinh sư, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện như vậy!!
Chẳng lẽ… đó là cái giá phải trả cho một khắc bốc đồng của Tiếu Khuynh Vũ này ư?
Nhưng mà… Cái giá ấy, làm sao lại đắt đến độ khiến người ta chịu không nổi như thế?...
Tiếu Khuynh Vũ hồ như có thể hình dung được cái đêm máu chảy hoàng đô tàn bạo đó… Trọng binh phong tỏa đại viện, thẳng tay đồ sát chẳng chút lưu tình, mặc con trẻ kêu gào, đàn bà khóc thảm, lửa cháy tận trời, máu tuôn đẫm phố…
Phương Gia Duệ, ngươi điên rồi sao?
“Ngươi nói trên dưới Định Quốc phủ đúng giờ ngọ hôm nay trảm thủ thị chúng?” – Cũng được, chưa muộn, nếu may mắn có thể vẫn còn kịp…
“Dạ đúng! Hoàng thượng còn ngự giá thân chinh, tự mình giám trảm!” – Lao thúc mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm lưng áo, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
“Còn hai canh giờ nữa!” – Tiếu Khuynh Vũ ngửa đầu, đăm đăm nhìn về chân trời vô định, lúc này thiên không đã nhuốm màu ngầu đục, không còn chút nào quang đãng xanh trong.
Là màu của chướng khí, của mù mịt, của chết chóc.
“Về kinh!”
Gia Duệ đế mệt mỏi ngả người tựa vào long ỷ trên đài cao, đôi ngươi ti hí cố giương lên chong chong nhìn xuống vị huynh đệ cuối cùng của mình đang gục đầu quỳ giữa pháp trường, nhãn quang chứa đầy cảm xúc phức tạp không hiểu phải gọi là gì.
Người đó, chính người đó đã toàn tâm ở bên cạnh mình, trợ giúp mình bộc lộ tài năng giữa các hoàng huynh hoàng đệ, phò tá mình đường hoàng bước lên ngôi Cửu ngũ chí tôn. Cũng chính người đó, khi vương vị mình còn non yếu chưa củng cố vững chắc, đã không ngại đích thân giết chết Binh bộ thượng thư mưu đồ tạo phản, giúp mình lực định càn khôn. Rồi lại là người đó, nam chinh bắc chiến định quốc an bang, lừng lẫy uy danh ‘Quân trung chiến thần’ của Đại Khánh bốn phương tám hướng…
Tuy rằng không rõ, Hoàng đệ tài năng xuất chúng ấy vì sao lại không mảy may nghĩ cho bản thân, một lòng phò tá mình đăng quang vương vị… Nhưng mà…
Thuận ta thì sống, nghịch ta… Phải chết!
Gia Duệ đế thều thào hỏi: “Bây giờ là giờ gì?”
Giá
