XtGem Forum catalog
Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216684

Bình chọn: 7.00/10/1668 lượt.

i>



Tháng ba nước tràn bờ, đào hoa lững lờ trôi

Bao năm vương phiền muộn, đất này đã phai phôi

Phương nam gây hiềm khích, trung nguyên xảy binh lôi

Trước mắt vắng bạn cũ, trên đầu tóc bạc rồi

Đất rộng mãi xa xôi, xuân mất hỏi sao hồi?



(4): Nguyên văn trong ‘Ngư ca tử’ (Bài ca người câu cá) của tác giả Trương Chí Hòa (730 – 810), cũng là một nhà thơ thời Đường. Đi thi từ rất sớm (16 tuổi), từng làm quan và bị biếm trích, từ đó ông ẩn cư, vân du tứ hải, hòa mình với thiên nhiên dân dã. Thi ca của ông ảo huyền mà chân thực, ca ngợi cảnh sắc thiên nhiên cùng cuộc sống tiêu dao khoái lạc. Lý Đức Dụ đã nhận xét rằng: “Ở ẩn mà nổi danh, ở hiền nên vô sự, không giàu có cũng chẳng bần cùng, nghiêm cẩn mà tiêu dao”

‘Ngư ca tử’ là bài thơ nói về cảnh câu cá mùa xuân miền Giang Nam hoa lệ. Vào mùa xuân, hoa đào trôi thành dòng trên sông cũng là lúc quyết ngư sinh sôi nảy nở, phát triển nhất trong năm. Giữa đất trời mùa xuân, phong cảnh hữu tình, lại được tiêu dao tự tại ôm cần đợi cá, hỏi còn lạc thú nào hơn?







(6): ‘trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa’: chim sa cá lặn, nguyệt thẹn hoa nhường’ dùng để miêu tả vẻ đẹp của Tứ đại mỹ nhân thời cổ đại của Trung Quốc, theo đó thì:

Chiêu Quân lạc nhạn

Tây Thi trầm ngư

Điêu Thuyền tu hoa

Ngọc Hoàn bế nguyệt

Mất một hồi loay hoay chật vật mới bám được vào bờ, Vô Song công tử cảm thấy sức lực cả người như bị ai rút đến cạn sạch, mệt mỏi rã rời.

Quần áo ướt sũng, nước chảy thành dòng, lần vải mỏng đẫm nước dán chặt vào người khiến y ngượng chín và khó chịu không thể tưởng tượng. Thân nhiệt Tiếu Khuynh Vũ vốn thấp, bẩm sinh đã không chịu được rét lạnh. Hơn nữa, nước trong hồ lại lạnh như băng giá, hỏi y làm sao đủ sức tự chủ mà không run rẩy toàn thân?

Phương Tiểu hầu gia ánh mắt đầy vẻ biết lỗi, hắn nhanh nhảu đốt một đống lửa lớn ngay bên bờ hồ, dìu Tiếu Khuynh Vũ đến ngồi sát bên ngọn lửa, lại cẩn thận chọn vị trí tốt, phía trên chiều gió để không bị khói tạt vào người.

Vô Song công tử không chần chừ liền xòe tay hơ ấm, đôi mắt lơ đãng liếc quanh thì thấy Phương Quân Càn chẳng chút ngại ngùng cởi ra từng lớp trường sam ướt sũng.

Tiếu Khuynh Vũ bỗng thấy buồn cười, vừa định mở miệng trêu chọc hắn vài câu thì chợt nhớ nơi vắng vẻ đìu hiu này chẳng có ai ngoài hai người họ, cũng không cần quá chấp nhất câu nệ làm gì, nghĩ vậy lại thôi, tiếp tục cúi đầu lúi lúi sưởi, mắt dán vào đống lửa trước mặt.

Phương Quân Càn đã cởi xong y phục, cơ thể hắn rất đẹp, chiếc eo thon gọn, vầng lưng rộng khiến người ta có cảm giác được chở che an toàn, thân thể rắn chắc, săn gọn, cân đối như được tạc từ đá núi, làn da trải qua trăm trận chiến đã se lại nâu bóng như đồng hun, dưới ánh dương quang lại càng ngời lên màu mật ong căng tràn nhựa sống.

Ngồi xếp bằng trên cỏ, hắn tà tà ngắm nghía bộ dáng co ro ướt sũng của công tử Vô Song, nheo mắt lại: “Khuynh Vũ, như vậy không tốt, sẽ bị cảm lạnh đó, chi bằng cởi quần áo ướt ra hơ cho khô chẳng hay hơn sao?”

Vô Song công tử thản nhiên đáp: “Không cần!”

Phương tiểu hầu gia tiếp tục nằn nì, thật không hổ danh da mặt dày đệ nhất thiên hạ: “Nhìn chung quanh đi, nơi này ngoài hai chúng ta ra thì còn ai nữa đâu, Khuynh Vũ hà tất phải khách khí, xem như người xa lạ như vậy?”

Tiếu Khuynh Vũ cắn nhẹ đôi môi xinh đẹp: “Tiếu mỗ không quen!”

Vô Song công tử vì hai chân không tiện, không thể tự đi lại, đương nhiên từ nhỏ phải có người ở bên cạnh chiếu cố, chăm sóc y trong sinh hoạt thường ngày, nhưng bản tính công tử Vô Song vốn quật cường kiên định, những việc ấy y tập mãi cũng thành thói quen, không cần người giúp đỡ, nên chưa từng vì những việc đó mà bối rối không được tự nhiên.

Chỉ là… lúc này… lại ở trước mặt Phương Quân Càn, chung quy là y cảm thấy xấu hổ, không thoải mái chút nào.

Khóe môi Phương tiểu hầu gia cong cớn trêu chọc: “Nha nha, cái này gọi là gì đây… Tương lai chúng ta còn phải…”

Một tia mắt sắc như dao nhằm hắn chém tới.

“Còn phải như thế nào hả?” – Giọng Tiếu Khuynh Vũ lạnh băng như nước hồ. Muốn chết cứ việc nói thẳng!

Le lưỡi: “Ách… Không có gì!” Phương tiểu hầu gia mặc dù da mặt dày thật, nhưng cũng chỉ dám nhủ thầm trong bụng chứ không có can đảm…

Đùa chắc! Không có gì là không có gì??? Hắn rõ ràng là lấp liếm mà! Còn dám mặt dày nói không có gì, câu này thật đúng là không chịu nổi!

Phương Quân Càn tự biết thân im miệng, Vô Song công tử cũng chẳng có lý do gì trả đũa, đành đá một cái liếc mắt tiếc hận sắc như dao vào hắn, rồi tiếp tục cúi đầu sưởi lửa.

Cả hai đều không ai nói gì, bầu không khí trở nên yên tĩnh.

Bốn bề thinh lặng, thiên nhiên tuyệt diễm, núi xanh cao vút, thăm thẳm thiên không, rừng sâu âm u, văng vẳng tiếng suối reo róc rách, khe khẽ tiếng lá khô lìa cành, đào hoa phiêu linh giữa trời mây hồng rực, gió xuân ve vuốt mơn man, đẩy đưa cánh hoa chao liệng trước khi đáp xuống mặt hồ, dập dềnh phiêu dạt trên làn nước xuôi về hư vô. Giữa khung cảnh thế ngoại đào