ánh lên kỳ vọng, kiên định nhìn bạch y nhân băng thanh ngọc khiết.
Hốt nhiên, Tiếu Khuynh Vũ nhoẻn cười dịu dàng – nụ cười ngời sáng dương quang, khiến sương tan tuyết rã, đất trời hồi xuân, cỏ cây bừng nở…
Chậm rãi nắm lấy bàn tay đưa ra trước mặt, y đáp: “Được!”
Một cảm giác thống khoái vô hạn cuồn cuộn dâng trào trong ngực của Phương Quân Càn, tim thót lại như ngừng đập rồi bất thần rộn rã liên hồi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hắn những muốn hét toáng lên thật to, nhưng cuối cùng, sung sướng đến nghẹn lời khiến hắn chỉ bật ra được một tiếng cười thật khẽ, thật nhẹ nhàng.
Cùng đi nào!
Thật sự, chẳng còn gì để ta lo lắng, để ta chú ý, để ta bận tâm nữa… Từ bỏ hết!
Tất cả, ngoại trừ… huynh!
Khuynh Vũ… của ta!
Nhìn lá thư Phương Quân Càn để lại, Định Quốc Vương gia thở dài não ruột, trong lòng xúc cảm như tơ giăng trùng trùng, ngổn ngang trăm mối.
Rốt cuộc, cũng đi…
Bất giác than nhẹ một tiếng: có lẽ, đó là kết cục tốt nhất…
Lan Di đến gần ôn nhu hỏi: “Có phải Càn nhi cùng với Khuynh Vũ, hai đứa trẻ này cùng cao chạy xa bay không?”
Lão Vương gia gượng cười, cố tỏ ra khôi hài: “Kỳ thực, bổn vương hoàn toàn bội phục đứa con của mình, to gan lớn mật ngang nhiên bắt cóc Vô Song công tử danh chấn thiên hạ, chưa biết nó đánh nam dẹp bắc đỉnh thiên lập địa ra sao, chỉ cần tài năng không kiêng trời chẳng kỵ đất này thôi cũng đủ khiến thiên hạ có mọc cánh cũng theo không kịp!”
Lan Di không vui nổi, khẽ nhíu đôi mày ngài: “Thần thiếp chỉ e Hoàng thượng sẽ không tha cho bọn chúng!”
Định Quốc Vương gia ngửa đầu ha hả, cười ái thê đa suy đa tưởng, tự gánh lo vào người: “Khéo lo, nàng nghĩ hai đứa nó là ai chứ?! Tuyệt thế song kiêu một khi đã muốn đi, thiên hạ hỏi ai đủ bản lĩnh ngăn cản? Thậm chí, bọn nó vạn nhất muốn đào thoát, ẩn cư thế ngoại, thế gian hỏi ai có khả năng tìm thấy?”
Thâm cung.
Nội uyển.
Gia Duệ đế bệnh càng nghiêm trọng, tính mệnh như đèn treo trước bão (1), ho sù sụ từng cơn thắt ngực, tâm trí như điên như cuồng.
“Trẫm… chưa bao giờ nghĩ… Ngươi dám buông tay… buông tất cả mọi thứ để đi theo hắn… Tiếu Khuynh Vũ… Ngươi đúng là… điên rồi!”
Triều đình Đại Khánh bỗng thiếu đi hai nhân vật trọng yếu, cảm giác hụt hẫng cùng trống vắng ai cũng có thể hiểu được, chưa kể sự bí bức ngột ngạt trùng trùng giăng mắc mỗi buổi thượng triều mà không ai can đảm nói ra. Bởi lẽ, Hoàng thượng không nhắc tới, bá quan cũng tự biết thức thời thoái thủ cho khôn ngoan, chẳng ai dại tự mình chọc giận thiên tử, bôi xấu long nhan để chuốc họa vào người.
Ai nấy đều mặc nhiên xác định, mọi chuyện lại trở về như trước đây, xem như Vô Song công tử Tiếu Khuynh Vũ cùng Anh Vũ hầu Phương Quân Càn chưa từng tồn tại. Tại triều đường, sau khi ngươi huyên thuyên ba hoa chán sẽ đến phiên ta đăng đàn, thăng triều rồi lại bãi triều, chẳng có gì khác biệt, cũng như hòn đá đã chìm sâu tận đáy hồ, không thể gây sóng gió phong ba được nữa. Mọi sự, vẫn là phong vân cuồng loạn, vẫn là chước quỷ mưu ma, vẫn là mưu thâm kế hiểm, gian trá khó lường.
Dường như, hoàn toàn chìm vào quên lãng vậy…
Lúc này, khoảng cách đối với tuyệt thế song kiêu đã quá mức xa xôi.
Phương Quân Càn cùng Tiếu Khuynh Vũ, giống như đã dần dần rồi thoát hẳn tai mắt dòm ngó đề phòng của các quốc gia lân bang.
Mọi việc, có vẻ đã trở lại bình yên sau cơn sóng gió.
Không có bất kỳ ai biết, hiện tại tuyệt thế song kiêu mất tích, đến tột cùng thì họ đang tiêu diêu tự tại ở nơi nào.
Nghe nói, một lão tiều phu trong lúc đốn củi vô ý sa xuống khe sâu, đương khi tính mạng như chỉ mành treo chuông thì được hai vị tiên nhân cứu vớt, bọn họ ẩn cư trong một sơn cốc trồng đầy đào hoa, hệt như chốn bồng lai tiên cảnh.
Có điều, điểm kỳ quái chính là, khi lão tiều tìm vào đào cốc lần thứ hai để nói lời cảm tạ, ở đó đã không còn chút tăm tích nào của nhị vị thần tiên dung nhan như họa ấy nữa.
Chỉ còn lại một ngôi trúc ốc (2) nhỏ xinh u nhã, thanh tịnh ẩn mình dưới tán đào hoa thắm hồng diễm lệ, dịu dàng đón từng cánh lạc hoa phiêu diêu trong gió nhẹ, cô tịch cùng an tĩnh…
Tam nguyệt giang thủy khoát, du du đào hoa ba (3)
Nghìn dặm mênh mang, từng mảng đào hoa hồng rực thê diễm lặng lờ xuôi dòng nước biếc, giữa không trung, lạc anh tiêu sái ung dung, thản nhiên lìa cành, vương vấn chao nghiêng trước khi nhẹ nhàng đậu lại, nhuộm cả đất trời bằng một màu hồng tuyệt sắc, khiến người ta ngỡ như đang đắm mình vào làn sương mờ lãng đãng nhàn du, ẩn ẩn hiện hiện của bức thủy mặc non nước hữu tình miền Giang Nam yên vân xa thẳm.
Lạc hoa bồng bềnh phiêu linh trên mặt hồ trong vắt, thả trôi mình tùy dòng lưu thủy lãng du, lặng tờ thanh thản như tách rời hoàn toàn khỏi nhân gian đấu đá đua chen, chỉ còn thiên địa hữu tình, nhân tâm tĩnh tại…
‘Tíchhh… tinh tinh tinh tích tích’ Đâu đó trong vắt tiếng chim ríu rít gọi bầy, véo von ca hót, vọng ngân nga, lan tỏa khắp mặt hồ êm đềm tĩnh lặng.
Một con hạc trắng muốt đạp nước phi vút lên cao, mặt hồ khẽ khuấy động, từng gợn sóng nhấp nhô lăn tròn trên mặt nước chầm chậm loang xa…
Khói sóng là là như mây vương mặt nước, giữ