Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326562

Bình chọn: 7.00/10/656 lượt.

nh liền xua tan cái suy nghĩ ấy đi

ngay lập tức.”

Tôi

tiếp lời anh một cách thuần thục, anh Hai muốn nói gì đó nữa, bỗng nhiên nghe

thấy một tiếng “cạch” từ nhà bếp vọng lại, tôi lập tức đá anh một phát: “Đi xới

cơm đi.”

Anh Hai

biết rằng tôi không xới cơm giúp anh, cho dù là khi ở tại đây, tôi cũng chỉ phụ

trách nấu chứ không phụ trách những việc linh tinh khác. Anh xúc cơm, rồi ăn

uống một bữa no nê với canh sườn non, sau đó mới thư thái nằm trên sofa: “Nói

đi, lại có chuyện gì à?”.

“Ui

cha, chẳng nhẽ có việc mới đến tìm anh hả, sao thế, em không có việc thì không

đến tìm anh lúc nào chưa? “

“Không

có việc đến tìm anh thì cũng có rồi, nhưng sẽ không mang một nồi canh đến tìm

anh, chắc chắn là có việc gì đó>

Tôi suy

nghĩ một lúc, không thể không tán thưởng câu nói của anh thật quá chính xác.

“Có

phải lại hết tiền rồi không?”.

“Câm

ngay, chẳng nhẽ em tệ hại đến mức ấy sao?”. Tôi đang sám hối cái sự quá thực tế

của mình, nghe thấy những lời này của anh, tôi liền nổi cơn giận dữ.

Anh Hai

bị tôi nạt quen rồi, cũng chẳng bực mình: “Thế thì còn có việc gì? Sô-cô-la thì

em đừng mơ nữa, mấy cái thứ này không được ăn hàng ngày đâu.”

“Ai mà

thèm đến ăn sô-cô-la, anh không phát hiện ra em gầy đi một chút à?”.

Anh Hai

bĩu môi, định nói gì đó, thần sắc bỗng nhiên thay đổi, lập tức ngồi thẳng người

dậy: “Hê, cũng đúng thế thật.”

“Thấy

chưa, thấy chưa?”.

Tôi đắc

ý vênh mặt lên, anh Hai chăm chú nhìn tôi: “Phiêu Phiêu.”

“ Hả?”.

“Em gầy

đi thật đó.”

“Đương

nhiên rồi.”

“Có

điều lại không đẹp.”

...

“Anh

thấy em phải mập một chút mới đẹp.”

...

“Thật

đó, em gầy đi như thế này, cứ quái dị thế nào á.”

...

“Giống

như già đi mấy tuổi.”

...

“Mặt

cũng đen t>

...

“Trông

cứ giống như là bị ốm ấy.”

“Bị ốm

à? Ốm thật à? Chao ôi, Phiêu Phiêu, em nói chuyện đi chứ! Nói đi! Nói đi! Chúng

ta không chơi trò trầm ngâm như thế này đâu!”.

Tôi đã

nói, nhưng không dùng âm thanh, chỉ dùng nắm đấm, tôi phi người lên ghế sofa

bên cạnh, dùng vũ lực nói cho anh Hai biết rằng, thế nào gọi là người gầy nhưng

ra đòn không nhẹ. Dưới sự đày đọa của tôi, cái áo khoác ngủ của anh bị rớt khỏi

người, lại lộ ra cái cơ thể thịt heo kho của anh.

“Hoàng

Xuân Xuân, em nghiêm khắc cảnh cáo anh rồi, cơm có thể ăn một cách tùy tiện,

nhưng không được ăn nói linh tinh.”

Hoàng

Xuân Xuân vặn vẹo nửa người trên ghế sofa, thở hắt ra, chẳng còn sức lực mà mở

miệng. Tôi chỉnh sửa lại quần áo, tự pha cho mình một cốc trà, chầm chậm ngồi

qua đó, sau đó dùng chân đá anh một phát: “Đừng giả vờ nữa, ngồi dậy nói

chuyện.”

“Nói,

nói chuyện gì...”

“Nói

chuyện của đàn ông các anh đó.”

“Cái

gì?”.

“Đàn

ông các anh, rốt cuộc là thích kiểu con gái nào hả?”.

“Dù sao

cũng chẳng phải kiểu người như em.” Anh Hai khẽ thì thào một câu, nhưng mà nhìn

thấy tôi trừng mắt lên, liền nói lại ngay lập tức: “Thế thì nhiều lắm, mỗi

người đàn ông đều có yêu cầu khác nhau. Cũng giống như con gái tụi em vậy, có

người thích chín chắn một chút, có người thích con trai hấp dẫn. Có người thích

con trai hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật, cũng có người thích kiểu con trai

làm về tài chính. Nếu như em hỏi anh thích kiểu con gái nào...”

Nhị ca

ca đang lên tinh thần chuẩn bị cho một bài phát biểu, liền bị tôi ngăn chặn

lại: “Không cần nói, tất cả mọi người trên quả đất này biết anh thích Eruda[1'>.

Bây giờ em đang hỏi anh về đàn ông, một người đàn ông bình thường, chứ không

phải là một người đàn ông sống lì ở trong nhà như anh.”

[1'> Eruda: Nruyện tranh Nhật Bản.

“Một

người sống khép kín như anh, không biết một người đàn ông bình thường thích

kiểu con gái nào.”

Anh Hai

khẳng khái trả lời, tôi liếc xéo anh, anh nói: “Được rồi. Bình thường thì, đàn

ông... bất kể là một người sống khép kín hay là một người đàn ông bình thường,

kiểu người con gái mà người ta thích cũng giống nhau cả thôi. Đẹp, gợi cảm, tốt

bụng, ngây thơ, có lẽ là phải thêm điều kiện quyến rũ một chút vào nữa.”

“Không

có ngoại lệ?”.

“Anh

nói là nói khi mới bắt đầu yêu, nếu như trưởng thành hơn thì không chắc. Có lẽ

người vừa béo vừa mập vừa ngốc nghếch như em anh cũng thích ấy chứ.”

Tôi lại

lườm anh một cái, không định cãi lại những lời anh vừa nói, thực ra những lời

nói này của anh Hai, trong lòng tôi hiểu rõ lắm chứ, đến tìm anh... thay vì nói

là để xác nhận thêm một chút, chi bằng nói là bắt nạt anh một chút, mỗi lần bắt

nạt anh xong, tâm trạng của tôi cực kỳ thoải mái. Lần này cũng không ngoại lệ,

nhưng mà đến tận bây giờ, trong lòng tôi lại cảm thấy chán nản quá.

“Có cái

gì mà chán nản, thay đổi thôi, mày đâu có cụt tay cụt chân, chỉ có hơi mập một

tí béo một tí lôi thôi một tí, nhưng mà những điều này đều có thể thay đổi được

mà. Mày phải biết rằng, trên thế giới chỉ có phụ nữ lười chứ không có phụ nữ

xấu. Nếu như mày có thể thay đổi vì cái người tên Lưu Thụy Căn kia, tao cảm

thấy cuộc tình này của mày rất có giá trị đó.”

La Lợi

bày vẽ cho tôi như thế, tôi im lặng một lúc: “Thế cần... phải thay đổi như thế

nào?”.

Ng


XtGem Forum catalog