g lớn hơn, tất cả mọi người đều đứng lên vỗ tay cho y, Lâm Dược cũng đang vỗ tay.
“Lạc Lạc, sao tôi cảm thấy mình đã làm một chuyện không phúc hậu cho lắm vậy.”
Caesar không nói gì, Tiêu Nhiên bước tới, lúc hai người đi ngang nhau, Tiêu Nhiên mở miệng: “Cậu Lâm, cậu vi phạm ước định.”
Lâm Dược sững sờ, tiếp theo nói: “Đây không phải là nguyện vọng của anh sao?”
Thân hình Tiêu Nhiên hơi cứng lại, sau đó, làm như không có chuyện gì bước đi.
Thắng làm vua thua làm giặc, tuy ở đây, Hồng Môn cũng không thể nói là giặc,
nhưng lập tức ít đi năm phần trăm cổ phần, sau này sức nặng của lời nói, tự nhiên không thể so sánh với trước kia, quan trọng hơn là, Daniau lại có thêm tám phần trăm cổ phần, chỉ điểm này, đủ khiến danh vọng của hắn tăng mạnh, vị trí vốn không mấy ổn định giờ lập tức kiên cố.
Chuyện sau đó tự nhiên vẫn còn rất nhiều, nhưng nó đương nhiên không liên quan tới Lâm Dược.
Lúc chín giờ tối, Carlos gõ cửa phòng y.
“Lần này anh đại diện cho ai vậy?” Lâm Dược nhìn hắn, mở miệng.
“Ngài Daniau dặn tôi tới mời cậu.”
Lâm Dược nhìn hắn một cái, đi theo, Daniau đang đợi y trong xe.
“Tôi dẫn cậu tới một nơi.”
Lâm Dược nhún nhún vai, ngồi lên xe, xe lái ra khỏi nội thành, vào một tiểu khu biệt thự, rồi chạy vào một tòa trong đó.
Có một câu nói thế này, biệt thự chân chính không phải là một đường thẳng
là tới, cho dù có thể làm thế, chủ nhân của nó cũng cố ý làm đường vòng
vèo.
Tòa biệt thự này cũng thế, nhìn từ bên ngoài thì không thấy
gì, sau khi vào, cua hai vòng, mới dừng lại trước cửa. Trước cửa đã có
hai hàng người giúp việc mặc áo trắng quần đen đợi ở đó. Đứng ở đầu, là
một vị quản gia mặc âu phục màu đen.
Lâm Dược xuống xe, nhìn trái, nhìn phải, sau đó sờ cằm lải nhải với Caesar: “Lạc Lạc, đây là nhà của anh sao?”
“Không phải.”
“À, vậy thì tốt, nhà này thật huênh hoang quá.”
Lúc này Daniau đã xuống xe, người giúp việc đứng sau cùng quản gia cong lưng: “Hoan nghênh chủ nhân.”
Khóe miệng Lâm Dược bắt đầu co giật: “Lạc Lạc, may là nhà này không phải của anh.”
Daniau quay đầu, nói với Lâm Dược đang ngẩn người: “Theo tôi vào.”
Lâm Dược theo hắn vào, sau đó, thấy ngay một bức tranh sơn dầu cỡ lớn.
Phòng khách rất lớn, bức tranh đó, treo ở ngay khúc cua cầu thang, vị trí đó
bình thường không đập vào mắt người khác trước tiên, nhưng Lâm Dược vừa
nhìn đã thấy bức tranh đó, thực sự là do bức tranh đó quá lớn, quả thật
giống như Posterkhổng lồ trên bảng quảng cáo.
Không chỉ lớn, hơn
nữa có cảm giác tồn tại rất hút, chỉ cần thị lực không quá kém, thì có
thể thấy được người trong tranh rõ ràng ngay từ trước cửa phòng khách.
Tóc vàng, mắt đen, làn da màu cổ đồng, cằm dưới lạnh cứng, đường nét như
được dùng dao gọt ra, nhưng lạnh hơn nữa là đôi mắt đó, sâu trong con
ngươi màu đen giống như có phím ánh nước, ánh mắt rất lạnh nhạt nhìn ra
phương xa, giống như không để tâm bất cứ chuyện gì, không có gì đáng để
chú ý.
Trừ lạnh nhạt, người này còn có cảm giác rất tiêu điều,
nếu không phải mặc âu phục, thì sẽ khiến người ta liên tưởng đến tướng
quân, nguyên soái gì đó.
Không cần nghi ngờ, mặt mũi của người
này rất xuất sắc, nhưng khi nhìn hắn, bạn rất khó chú ý tới dung mạo của hắn, cho dù đứng đối diện bức tranh sơn dầu này, thứ mọi người lưu ý
tới, cũng chỉ là đôi mắt đó, cảm giác đó.
Lâm Dược nhìn chăm chăm bức tranh rất lâu, Daniau cũng không thúc giục y, ngược lại phất tay
bảo người giúp việc và quản gia đều tránh đi.
“Daniau.” Không biết qua bao lâu, Lâm Dược hoàn hồn: “Người này là thật sao?”
Daniau nhìn y, nhàn nhạt nói: “Tuy đây là tranh, nhưng cũng có người thật.”
“Chậc chậc, Daniau anh thật tài ba, nhân tài mà.” Lâm Dược lắc đầu tán
thưởng, “Anh tìm đâu ra người lợi hại như thế này vậy, bức tranh này,
bức tranh này…”
“Nhà nghệ thuật cũng phải ăn cơm.”
Daniau
nói rất hờ hững, Lâm Dược cũng tán đồng, nói tiếp: “Bức tranh này bày ở
đây, chính là môn thần tốt nhất rồi, ánh mắt này, quỷ nào cũng bị dọa
chạy!”
Daniau nhìn y, sau đó nói: “Lâm Dược, cậu tới đây làm gì?”
“Daniau, là anh kêu tôi tới mà.” Y gãi đầu, khó xử nói, “Không phải tôi tự muốn tới mà.”
“Cậu tới Mỹ, là để làm gì?” Hắn hỏi một câu, sau đó không đợi Lâm Dược trả
lời, lại nói: “Cậu tới tìm anh ta. Nhưng tại sao cậu lại tới tìm anh ta
chứ? Cậu đã đắc tội tôi, trước khi tới Mỹ cậu chắc đã biết hiện tại tôi
làm gì, cậu phải biết sau khi tới đây, sẽ không có kết cục tốt, nhưng
cậu vẫn tới. Cậu không phải đồ ngốc, nếu đã biết những điều này, tại sao cậu vẫn tới?”
Lâm Dược nhún vai, sau đó tự động ngồi xuống sô
pha: “Được rồi, nếu nói tới cái này, thì tôi cũng hỏi một câu, nếu tôi
đã đắc tội anh, vậy tại sao không không xử tôi đi? Ừm, hình như anh từng xử tôi rồi, nhưng, tôi vốn vẫn cho rằng anh sẽ chặt ngón tay tôi kìa.”
Daniau nhìn y, đột nhiên cười: “Đâu chỉ chặt ngón tay cậu, tôi còn muốn băm cậu thành bã.”
“Vậy tại sao anh không làm thế?”
“Biết tại sao Hoa Hồ tử lại xuất sơn không? Vì tôi nói với ông ta, có thể cậu là một đồ đệ khác của Liễu Chi Kính. Ha ha ha ha, ông ta vẫn luôn muốn
lấ