y được ‘lá bài cuối cùng’ đó, vẫn luôn muốn nắm được nhiều cổ phần của JA hơn, cho nên vừa nghe thấy có tin tức của Liễu Chi Kính thì ngay cả
mặt mũi của mình cũng không bận tâm, ông ta cho rằng tôi cũng như thế,
cho rằng tôi cũng quan tâm đến nó.”
“Cứt chó!”
Hắn đột
nhiên đá bàn trà bên cạnh, gầm rú như điên cuồng: “‘Lá bài cuối cùng’ gì chứ, JA gì chứ, chết hết đi! Poker Texas, chết đi! Cao thủ, chết đi!
Anh biết không, tôi hận những thứ này! Tôi hận những thứ này! Chính
chúng nó đã cướp mất anh, chính chúng nó!”
“Lạc Lạc, người này hình như không bình thường lắm.”
Lâm Dược vừa nói, vừa đứng lên chậm rãi lùi ra sau, nhưng y còn chưa đi
được hai bước, cánh tay đã bị Daniau bắt lấy: “Tôi hận chúng, tôi hận
chúng! Anh biết không, Caesar, tôi trước giờ chưa từng muốn làm cao thủ
gì, tôi trước giờ chưa từng muốn thắng anh! Nhưng tôi không còn cách
nào, nếu tôi không làm cao thủ, anh căn bản sẽ không nhìn tôi một cái,
anh sẽ không nhìn bất cứ ai, trong mắt anh, chỉ có cao thủ, chỉ có những người có chiến tích trong poker Texas, anh mới chú ý tới!”
“Dandan, Daniau, ngài Daniau…”
Lâm Dược vừa nói, vừa lùi ra sau, nhưng tay y bị Daniau kéo, y lùi một
bước, Daniau cũng theo một bước, tới cuối cùng y phát hiện nếu còn lùi
nữa thì sẽ lùi tới vách tường, chỉ đành dừng lại.
“Ngài Daniau,
anh nhận sai người rồi, anh tuyệt đối đã nhận lầm người. Ạnh xem, tôi,
mắt đen tóc đen da vàng, người TQ, tôi không có tên tiếng Anh, càng chưa từng nghe qua Caesar.”
“Tôi không thể nhận sai. Caesar, tôi đã
nhìn anh ba mươi năm, từ lúc tôi hai tuổi, tôi đã nhìn anh, từng hành
động của anh, phong cách của anh, thói quen đánh bài của anh, tất cả tôi đều vô cùng vô cùng quen thuộc, tôi không thể nhận sai, tuyệt đối không thể. Cho dù hiện tại anh đã biến thành một người khác, tôi cũng không
thể nhận sai.”
“Ngài Daniau, tôi hai mươi bảy sắp hai mươi tám,
anh có thể xem chứng minh thư của tôi xem hộ chiếu của tôi, mà anh năm
nay mới ba mươi hai, anh lại nói đã nhìn Caesar ba mươi năm, cái này,
cho dù kiếp trước tôi là ngài Caesar, thì tuổi tác cũng không thích hợp
mà, lẽ nào là không gian song song? Chuyện này tôi thấy chúng ta phải
hỏi nhà khoa học nhà không gian học nhà vật lý học hoặc thầy ma pháp thì mới có thể cho ra kết luận…”
Miệng thì lải nhải tùm lum, trong
đầu đã bắt đầu tính sổ với Caesar: “Lạc Lạc à, anh đã bị người ta nhận
ra rồi, làm sao đây hả, hơn nữa, sao tôi cảm thấy tình cảm của người này dành cho anh có hơi kỳ lạ nhỉ? Anh rốt cuộc đã làm chuyện gì có lỗi với anh ta vậy…”
“Xin lỗi!”
Câu này không phải là do Caesar
nói mà là Daniau nói, hắn kéo tay Lâm Dược, chậm rãi quỳ xuống, ôm chân y đau đớn khóc: “Xin lỗi, em biết sai rồi, em biết sai thật mà, mười hai
năm trước… hai mươi năm trước em đã biết sai rồi, em không cố ý, em
không hề cố ý, năm đó em mới mười hai tuổi, mới mười hai tuổi, em chỉ là không muốn để ông ta giành mất thân nhân duy nhất của em, người duy
nhất em để tâm!”
“Anh, anh! Từ nhỏ em chỉ có anh, tuy em chưa
từng gọi tên anh, em nói em hận anh, nhưng đó đều không phải là thật, em chưa từng nghĩ muốn giết Liễu Chi Kính, em chỉ muốn để ông ta rời khỏi, em không ngờ ông ta sẽ chết, đó là máy bay gặp sự cố, sao em có thể
nghĩ tới chuyện này, em từng tìm kiếm ông ta, em phái người trục vớt,
chỉ là không tìm được, có lẽ, có lẽ ông ta vẫn còn sống.”
Hắn vừa khóc vừa nói, Lâm Dược nhăn nhó mặt mày oán trách Caesar: “Lạc Lạc, cái gì đây hả, người này sao lại là em trai của anh vậy.”
“Cùng cha khác mẹ.”
“À, cho nên, chúng ta phải gìn giữ trung thành đối với hôn nhân, chúng ta
phải cự tuyệt kẻ thứ ba, chúng ta phải… cái này, Caesar, anh có thể nghĩ cách khiến anh ta ngừng khóc không, anh xem một người đàn ông lại khóc
như thế, khó coi lắm.”
“Nói với cậu ta, cậu là đồ đệ của Liễu Chi Kính.”
“Hả?”
“Cứ nói thế với cậu ta.”
Lâm Dược bán tín bán nghi, nhưng vẫn mở miệng: “Ngài Daniau, anh nói không
sai, Liễu… thầy quả thật chưa chết, tôi chính là do thầy dạy khi ở TQ.”
Daniau ngẩng đầu lên: “Không thể, ông ta chết rồi.”
Nói ông ta không chết là anh, nói ông ta chết cũng là anh…
Lâm Dược thầm trợn ngược mắt, tiếp tục nói: “Nếu thầy chết rồi, lúc này tôi sẽ không ở đây, anh nên biết, tôi vốn chỉ là một người bình thường.”
“Ông ta chết rồi, mà hiện tại anh lại ở đây, vì anh là Caesar. Chiêu đó, chỉ có Liễu Chi Kính và Caesar biết, chỉ có bọn họ mới có thể tùy ý hút
được con bài River cần nhất trong tình trạng không có khả năng. Liễu Chi Kính chết rồi, có thể làm được điều này chỉ có Caesar, anh là Caesar!
Anh là Caesar!”
Nói tới cuối, giọng hắn lại lớn hơn, Lâm Dược
phân tích thế nào, cũng cảm thấy lúc này tinh thần của tên này không
bình thường lắm, chỉ nói: “Theo như tôi biết, ngài Caesar vẫn chưa chết, sao tôi có thể là Caesar chứ?”
“Tiêu Nhiên nói với anh sao?”
Lâm Dược ưm một tiếng, không biết có nên đáp hay không.
“Tôi nên cảm tạ anh ta. Vì như vậy anh mới tới nhìn thân thể của anh không
đúng sao? Anh tới xem, anh tới xem tôi đã bảo tồn anh ta rất tốt, một