toàn xong, Trương Trí Công khởi động xe, đồng thời kéo tay Lâm Dược, Lâm Dược nhìn nhìn, không kháng cự.
“Lâm Dược, nếu cậu muốn, chúng ta còn có thể từ Hồng Kông trực tiếp tới Malaysia.”
“À.”
“Cậu không vui?”
“Cậu hai ơi, Malaysia tôi chưa từng đi qua, nhưng tôi cũng biết nơi đó rất
nóng, cực nóng. Mùa đông đi còn được, mùa hạ sao, tôi lại chưa bị nóng
tới mù đầu, đi Malaysia gì chứ, còn không bằng dứt khoát đi Sahara
luôn.”
Một bụng nhiệt huyết của Trương Trí Công bị tạt một chậu
nước lạnh, nhưng may là gần đây hắn cũng quen rồi, khóe miệng giật giật
giật giật: “Vậy chúng ta chờ mùa đông hãy đi.”
“Chờ mùa đông hãy
nói, tôi còn không biết có thể gom được tiền không. Cậu hai, tôi một
tháng có hai ngàn, tiền để dành hồi trước vừa rồi cũng cho ông già rồi.
Hai, đây là lần đầu tôi ra ngoài, trong lòng hơi lạc lõng. Mảnh đất sinh tôi nuôi tôi, lẽ nào tôi sắp sửa phải rời xa sao? Thì ra cái gọi là
sinh ly, quả thật đau khổ a.”
Khóe môi Trương Trí Công lại lần nữa co giật. Bọn họ sẽ bay vào chiều nay, đã sắp đi, đương nhiên không thể giấu Lâm Dược nữa.
Lâm Dược nghe được phải đến Macao, cũng không biểu hiện quá vui mừng gì, chỉ nói muốn đi thăm Lâm Kiến Thiết.
Hắn không đặt đồ gì trên người Lâm Dược, nhưng trong nhà Lâm Kiến Thiết, từ lần đầu tiên khi bị bắt cóc hắn đã đặt đồ vào.
Cuộc đối thoại của Lâm Dược và Lâm Kiến Thiết vừa rồi hắn cũng nghe được
hết, tuy không có gì, nhưng một vài câu bên trong vẫn khiến hắn bất an,
cũng có chút đả kích.
Đặc biệt là nghe được nguyên nhân không kết hôn của y thì càng thêm thấp thỏm, nhưng hiện tại xem ra, là do hắn nghĩ nhiều rồi.
Vì cậu hai Trương tại Quảng Châu còn có chút chuyện, cho nên bọn họ không
trực tiếp tới Hồng Kông, mà ở lại Quảng Châu một đêm, ngày hôm sau ngồi
xe đến cảng Hoàng Cương.
Cuộc thi đấu mạt chược của khách sạn
Sharon cử hành vào ngày 28 tháng 7, ba ngày đấu vòng loại, một ngày bán
kết, một ngày chung kết.
Ngày chung kết định vào 8 tháng 8, tiền
thưởng cũng rất may mắn, tám triệu tám trăm tám mươi đô Hồng Kông. (Số 8 trong tiếng Hoa có âm đọc khá giống với chữ ‘phát’ của phát tài, nên
được xem là con số may mắn)
Bọn họ tới Hồng Kông vào ngày 21
tháng 7, cho nên lịch trình Trương Trí Công sắp đặt là, trước tới Hồng
Kông chơi hai ba ngày, nếu Lâm Dược có hứng thú, thì vào ngày 26 hạn
chót báo danh sẽ tới Macao, nếu Lâm Dược không hứng thú, thì ngày 28 mới qua.
“Macao không có gì đẹp.” Trương Trí Công nói với Lâm Dược
như thế, “Thật ra Hồng Kông cũng không có gì, chỉ có mấy công viên chủ
đề, đua ngựa, còn thì chỉ có mua đồ. Nhưng Hồng Kông có nhiều chỗ chơi
nhiều đồ ngon hơn Macao. Macao chính là sòng bài, còn di tích Nhà thờ
Thánh Paulo gì đó, chỉ là một đống đổ nát, đến lúc đó cậu đi xem là
biết.”
Lâm Dược thì có cũng được không có cũng không sao, nghe
hắn nói thế, cũng chỉ gật đầu. Trương Trí Công thấy y thuận theo như
vậy, không khỏi vui vẻ, còn thầm tính toán lát nữa có nên đặt một phòng
không, nhưng nghĩ tới lợi ích lâu dài, cảm thấy vẫn nên để nước chảy
thành sông thì hơn.
Nếu không tính mấy hải đảo, Hồng Kông có thể
chơi ba ngày. Một ngày công viên hải dương, một ngày Disney, ngày còn
lại đi mua đồ, tối lên đỉnh núi ngắm cảnh đêm.
Nếu thời gian cấp
bách, thật ra Disney cũng có thể xóa bớt, vì so với Walt Disney tại
những nơi khác trên thế giới, Hồng Kông tương đối nhỏ.
Trương Trí Công coi như ngựa cũ biết đường, dẫn Lâm Dược đi ăn tôm hùm trên biển
đảo, chui vào động Trương Bảo, ngắm núi Đại Dữ, bái Hoàng Đại Tiên.
Bọn họ đón du thuyền ra biển, ngồi thuyền hải tặc trong công viên hải
dương, cùng với mấy bạn nhỏ dưới mười tuổi xung quanh, cầm đồ đập nước
khua bọt, dạo qua từng cửa tiệm chuyên bán đồ, phòng tinh phẩm, bóp da
trên mười ngàn, cậu hai Trương không chớp mắt lấy một cái đã quẹt thẻ.
Thế là không tới một ngày, Lâm Dược từ trong ra ngoài không tìm được một
thứ nào dưới một ngàn nữa, đối với mấy thứ này, câu thường nói nhất của
Lâm Dược chính là: “Cậu hai, tôi cảm thấy cậu nên cho tôi tiền của mấy
món này, thật đó, dù sao là phần trăm của tôi, nên để tôi tự sắp xếp.”
Vì sợ y không tiếp nhận, cậu hai Trương ban đầu nói thế này: “Số tiền này
là khấu trừ trong phần trăm của cậu, ván đó, ít nhất cũng phải cho cậu
mười phần trăm.”
Lâm Dược thắng ván đó, địa vị tại Hạo Nhiên sơn trang lên thẳng tiến, nhưng người ta thì không nhận được chỗ tốt thực chất nào.
Y thắng Daniau, số tiền trên bàn, thuộc về Hạo Nhiên sơn trang, Daniau
vốn dĩ cũng nên thuộc về Hạo Nhiên sơn trang, nhưng không biết Daniau và anh em nhà họ Trương nói gì, không tới hai ngày, hắn đã đi rồi. Trước
khi hắn đi, Trương Trí Thành còn trưng cầu ý kiến của Lâm Dược.
Lâm Dược vốn cũng không có ý kiến gì, Trương Trí Thành hỏi như thế, liền
yêu cầu Daniau bỏ qua cho Lưu Yên Nhiên. Daniau cũng rất dứt khoát,
không chỉ bỏ qua cho Lưu Yên Nhiên mà còn bỏ qua tên mập Trần. Thế là
đến cuối cùng, ba người thua đều có tự do.
Trừ cái này, về trận
đấu đó, Trương Trí Thành không nói gì khác nữa, Trương Trí Công thì càng
