nhiều tiền, trừ đánh bài ra, tôi còn có thể làm gì? Hiện tại tôi là tản khách của Sharon, vậy thì, tôi phải cả đời
làm tản khách ở đây, không thể rời khỏi. Khi đã ngồi xuống trước bàn
này, trừ khi tìm được một cái bàn khác lớn hơn, nếu không, thì không thể rời khỏi. Mà cho dù có rời khỏi, cũng chỉ là từ cái bàn này chuyển sang bàn khác mà thôi.”
Cô nói, rồi rút một điếu thuốc ra, nhìn ra ngoài cửa sổ. Lâm Dược nhìn cô, nhất thời không cách nào lên tiếng.
Bữa cơm này rất yên tĩnh, hai tiếng sau thì kết thúc. Khi Lâm Dược trở về, cậu hai Trương tuy ánh mắt ai oán nhưng không nói gì.
Nhưng Lâm Dược vừa đi tắm, lại bắt đầu khảo vấn tiểu Lưu. Nghe tiểu Lưu nói
xong, Trương Trí Công lập tức hạ quyết định, lập tức rời khỏi đây! Một
ngày cũng không thể ở lại chỗ quỷ này nữa!
Nhưng tuy hắn đã quyết định, nhưng đã nửa đêm, cũng không thể đi thiệt, mà sáng hôm sau,
George lại gõ cửa phòng họ: “Cậu hai, ngài Tiêu hy vọng cậu có thể ở lại thêm một ngày, tối nay ngài ấy có chuyện muốn bàn với cậu.”
Trương Trí Công không nghĩ ra được Tiêu Nhiên muốn bàn cái gì với mình, nhưng
hắn vẫn ở lại. Tiêu Nhiên đã mở miệng, thì chỉ một ngày, hắn cũng phải
nể mặt.
Hắn gọi điện cho anh mình, Trương Trí Thành bên kia cũng không nghĩ ra được, nhưng cũng đồng ý hắn ở lại.
Đợi tới tối, quả nhiên có người tới mời hắn.
“Cậu hai, xin đợi chút, ngài Tiêu xử lý xong chuyện sẽ lập tức tới.”
George lịch sự mời hắn vào một phòng khách nhỏ, đích thân làm phục vụ.
Trương Trí Công ngồi ở đó đợi, ban đầu, hắn còn bình tĩnh, nhưng nửa tiếng
sau, hắn bắt đầu không kiên nhẫn, mà George thì vừa thêm rượu thêm cà
phê cho hắn vừa bảo đảm, Tiêu Nhiên lập tức sẽ tới, rất nhanh sẽ tới.
“Tôi không đợi anh ta nữa, nếu anh ta tối nay không rảnh, tôi có thể đợi tới mai, sáng mai tôi có thể cùng ăn cơm với anh ta, có chuyện gì, ngày mai hãy nói.”
Sau khi đợi gần một tiếng, Trương Trí Công đứng lên, mặc George nói gì cũng chỉ đi thẳng.
Khi hắn sắp ra tới cửa, cửa được mở từ bên ngoài, Tiêu Nhiên đi vào.
“Ông ra ngoài trước đi.”
“Vâng.”
George thở phào một hơi, vội ra ngoài.
“Thế nào, lão Tiêu, hiện tại anh thật biết làm giá đó?” Đợi thời gian dài như thế, cậu hai Trương vô cùng bực bội.
“Xin lỗi, cậu hai, chỉ là vừa rồi tôi đang gọi điện cho cậu cả.”
“Anh hai?”
“Đúng, cậu đợi một lát, cậu cả có lời muốn nói.”
Tiêu Nhiên cầm di động lên, ấn số, rồi đưa điện thoại cho hắn.
Trương Trí Công hồ nghi nhìn hắn một cái, nhận điện thoại.
“Tiểu Công.” Trong di động truyền tới giọng nói của Trương Trí Thành.
“Anh, có chuyện gì sao?”
Hắn vừa nói, vừa đi tới cửa sổ.
“Tiểu Công, hôm nay em phải rời khỏi Macao trở về cho anh, hiện tại là tám
giờ, em ngồi thuyền lúc mười giờ về tới Quảng Châu, anh bảo người đi đón em.”
“Được.”
Cảm thấy sự nghiêm túc trong giọng nói của
anh mình, Trương Trí Công cũng không hỏi nhiều, hắn biết lúc này mình
chỉ nên làm theo lời anh là được.
“Em nghe đây, là một mình em trở về, mang theo đám tiểu Lưu, một mình em.”
“À… anh hai! Anh có ý gì? Anh bảo em không mang theo Lâm Dược? Anh bảo em để Lâm Dược lại đây?”
“Đúng.”
“Không được, anh hai, anh cho em biết đã xảy ra chuyện gì, tại sao không thể
dẫn theo Lâm Dược, anh cho em một lý do? Cậu ta là người bên nào? Anh đã tra ra rồi sao?”
“Không phải.”
“Vậy tại sao? Tóm lại anh
phải cho em một lý do, anh hai!” Trương Trí Công cũng không cố kỵ nữa,
“Anh biết em đối với cậu ta là nghiêm túc mà! Cả đời này em có thể chỉ
nghiêm túc một lần thôi. Bất kể xảy ra chuyện gì em cũng không thể bỏ
lại cậu ta. Em biết em luôn khiến anh khó xử, em biết em vô dụng, nhưng, em, em chưa từng nghiêm túc với ai như thế, em thật sự nghiêm túc, anh! Em không thể bỏ lại cậu ta!”
“Anh không phải bảo em bỏ lại cậu ta, anh chỉ nói em về trước một mình.”
“Vậy so với việc bỏ mặc cậu ta có gì khác!”
“Tiểu Công em bình tĩnh chút.”
“Em vô cùng bình tĩnh, nhưng em sẽ không bỏ lại cậu ta, tuyệt đối không!
Chẳng qua là mang thêm một người, cậu ta, thân thủ của cậu ta rất linh
hoạt, sẽ không trở thành người liên lụy, em phải mang theo cậu ta, nhất
định phải mang theo cậu ta!”
Trương Trí Thành bên kia thở dài: “Được rồi, em cứ đợi ở đó trước đi, ngày mai anh lại nói chuyện với em.”
“Tiêu Nhiên, anh nói đi, rốt cuộc là chuyện gì!” Trương Trí Thành vừa cúp máy, Trương Trí Công đã hỏi người trước mặt.
“Cậu hai, nên do cậu cả nói với cậu thì tốt hơn.”
Trương Trí Công trừng mắt nhìn hắn, Tiêu Nhiên chỉ mỉm cười nhìn lại, tự tin,
cẩn thận lại còn chút nhàn nhã… đúng, nhàn nhã, vào lúc này, trên mặt
đối phương không có chút khẩn trương quẫn bách nào, càng không có chút
nghiêm túc.
Trương Trí Công đột nhiên hiểu rõ.
Không, thật ra hắn sớm đã biết người khác nhìn hắn thế nào__ Chẳng qua là một công
tử bột không có chút bản lĩnh, chỉ có một người anh tốt.
Đúng,
những thứ này hắn đều biết, trước kia không để ý. Hắn không thể nghiêm
túc như anh hắn, không thể đấu đá tính toán như anh hắn, hắn chỉ muốn tự do tự tại sống cuộc sống mình muốn.
Đua xe, đánh bài, tìm cơ hội vào núi săn b