, anh cũng biết rồi đúng không, có người như thế, Hạo Nhiên
sơn trang của chúng ta…”
“Lão Tiêu nhường Châu Hải.”
Trương Trí Công lập tức cừng đờ.
Bọn họ có cứ điểm tại Quảng Châu, nếu có thêm Châu Hải, sẽ kết thành một
khối, không nói thực tế sẽ có gì, chỉ nói về mặt chiến lược, thì đã rất
dồi dào. Mà quan trọng hơn là, Tiêu Nhiên nhường Châu Hải, vậy về sau
nhất định phải dựa vào nhà họ Trương, vì hai điểm hắn muốn hướng tới đại lục đều ở trong tay họ, quả thật là đặt vị trí hiểm yếu của mình vào
tay bọn họ.
Thân thể của hắn bắt đầu run rẩy, càng lúc càng kịch liệt.
Châu Hải, đừng nói một Lâm Dược, mười Lâm Dược, cũng không tính là gì.
Châu Hải, có Châu Hải rồi, bọn họ tại Quảng Châu coi như đã có hai chân, hoàn toàn đứng vững.
Châu Hải, có Châu Hải rồi, bọn họ không cần phải lo lắng Hạo Nhiên sơn trang nữa, cho dù nhất thời khó khăn, cũng chỉ là một chút ít, chỉ cần ứng
phó thích đáng, bất cứ lúc nào cũng có thể lật bàn.
Châu Hải.
Đúng, có Châu Hải rồi, thực lực của họ có thể nói là nghiêng trời lệch đất, ít nhất, cũng được lên một bậc.
Nhưng Lâm Dược của hắn thì sao?
Lâm Dược của hắn thì sao!
Đau đớn cảm thụ được tối qua lúc này gia tăng gấp bội, nguyên do của tất cả chỉ vì hắn không có đủ thực lực. Hắn không có thực lực, hắn vô dụng,
hắn không thể yêu cầu anh hắn vì Lâm Dược mà tranh giành với Tiêu Nhiên, hắn không thể yêu cầu anh hắn từ bỏ Châu Hải mà chọn Lâm Dược.
“Tại sao?” Qua một lúc lâu hắn mới có thể mở miệng, “Tại sao Tiêu Nhiên lại
từ bỏ Châu Hải! Châu Hải đối với chúng ta quan trọng, đối với anh ta
càng quan trọng! Em không tin, em không tin anh ta sẽ vì Lâm Dược mà từ
bỏ!”
“Mặt này anh sẽ xử lý.”
Trương Trí Công đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hồng nhìn anh mình.
Trương Trí Thành sớm đã chuẩn bị, nhưng thấy hắn như thế vẫn phải nhẹ than.
Đứa em trai này, tuy lúc nhỏ có chịu khổ, nhưng từ sau khi được hắn tìm
thấy thì vẫn là một thiếu gia. Thích sạch sẽ thích xinh đẹp, còn hơi có
khuynh hướng tiểu tư sản.
Bất kể lúc nào, đều phải chỉnh trang thỏa đáng mới xuất hiện trước mặt người khác.
Râu luôn luôn cạo sạch, quần áo vĩnh viễn mặc thỏa đáng, ngay cả thắt cà vạt hay gấp khăn tay cũng không bỏ qua.
Mà hôm nay, cằm dưới của hắn có chút xanh, quần áo trên người nhăn nhúm.
Mà hiện tại, tuy hắn nhịn không rơi nước mắt, nhưng trong lòng tất nhiên rất đau rất đau.
Hắn biết, đứa em này từ nhỏ đã sùng bài hắn, hắn vẫn luôn hưởng thụ sự sùng bái này. Mà hiện tại, đôi mắt đó mang theo đau đớn bi phẫn khẩn cầu
nhìn hắn, trong ánh mắt đó, ẩn ẩn còn có chút chỉ trích__ đúng, chỉ
trích.
Có lẽ Trương Trí Công cũng không nhận thức được điểm này, nhưng quả thật là chỉ trích.
Trương Trí Thành cũng biết tại sao hắn chỉ trích__ Hắn là nghiêm túc với Lâm
Dược, không phải tùy tiện chơi đùa. Giống như tự Trương Trí Công đã nói, có thể chỉ nghiêm túc một lần này trong đời, mà kết quả, lại bị hắn đem đi trao đổi.
Hắn thở dài, cuối cùng mở miệng: “Tiêu Nhiên cần
cậu ta, nhưng là làm tản khách, nếu em thật tâm, thì sau này anh có thể
cho em thường trú tại Châu Hải.”
“Anh hai, anh biết rõ không phải như vậy.”
Trương Trí Thành không nói gì, Trương Trí Công lại nói, “Em muốn gặp mặt cậu ta một lần nữa.”
Trương Trí Thành nhìn hắn rất lâu, mới nói: “Được.”
Trở về Sharon, Tiêu Nhiên vừa thấy bọn họ liền cười, bắt tay với Trương Trí Thành, rồi quay đầu nói: “Cậu hai, Lâm Dược đang ở vườn hoa trên tầng
thượng, tôi phái người dẫn cậu đi.”
Macao diện tích nhỏ hẹp, tấc
đất tấc vàng, đặc biệt là khu trung tâm, mấy sòng bài đều xây dựng ở đó, Sharon là kẻ đến sau, có thể chiếm một mảnh đất đã tương đối khó khăn,
đương nhiên không thể nào có mặt bằng để xây vườn hoa.
Vì thế, đưa vườn hoa lên tầng thượng.
Chiếm cả tầng thượng, trồng các loại hoa cỏ, bên ngoài bao trùm thủy tinh,
đương nhiên, cũng không phải nơi người bình thường có thể tới.
Khi Trương Trí Công tới, thì thấy Lâm Dược mặc quần áo hôm qua, đứng trước
giàn hoa dâm bụt màu trắng. Hắn nhận ra, bộ quần áo này, là hắn mua cho y ở Hồng Kông, áo sơ mi tay dài màu trắng hiệu CK, âu phục màu đen hiệu
Armani.
Đều là dòng vô cùng đơn giản, nhưng Lâm Dược mặc trên
người, lại mang theo sự sạch sẽ đặc biệt__ Đương nhiên, đó là khi y
không nói chuyện.
Nghĩ tới đây, hắn đột nhiên bật cười, mà giống
như có cảm ứng, Lâm Dược quay người lại, nhìn thấy hắn, đầu tiên là
cười, giống như lúc bước ra từ phòng thử đồ, sạch sẽ, thuần túy lại mang theo mấy phần biếng nhác không để tâm.
“Ồ, cậu hai.”
Ngay cả phương thức chào hỏi cũng vậy.
Khóe môi Trương Trí Công không khỏi cong lên, hắn đang chuẩn bị nói gì đó, lại nghe Lâm Dược nói: “Ủa, cậu vẫn chưa đi sao?”
“Cậu biết… tôi phải đi?”
Lâm Dược gật đầu: “Tiêu Nhiên nói với tôi rồi.”
“Lâm Dược, cậu…” Trương Trí Công nghĩ nghĩ, thở dài một tiếng: “Lâm Dược,
cậu hãy đợi, tôi sẽ tới đón cậu! Tôi nghiêm túc với cậu, tôi từng nói
tôi thật sự nghiêm túc với cậu, không phải chơi đùa, chuyện lần này… xin cậu đợi, tôi…”
Chuyện này hắn đương nhiên trước đó không biết,
cho dù hiện tại
