ắn. Hắn thích cuộc sống như thế, cũng có thể sống như thế, tại sao không sống chứ?
Còn về cách nhìn của người khác… dù sao bất kể là ai, thấy hắn, đều phải gọi một tiếng cậu hai.
Hắn biết mình không xuất sắc gì, hắn biết ưu thế lớn nhất của mình chính là có một người anh tốt, hắn không cảm thấy như thế có gì, hắn vẫn luôn
sùng bài anh của mình, vẫn tự hào vinh hạnh vì có một người anh như thế. Nhưng hiện tại, lần đầu tiên hắn nghĩ khác.
Lúc này Tiêu Nhiên
có thể bình thản như thế, chính là vì hắn là cậu hai Trương vô năng! Đối với hắn, chỉ cần duy trì bề ngoài lịch sự, không cần xem trọng không
cần nghiêm túc, thậm chí không cần phải giải thích gì cho hắn!
Vì bản thân vô năng, cho nên, lúc này ngay cả một đáp án hắn cũng không có được!
Trương Trí Công cuối cùng cũng có cảm giác bị đâm đau đớn.
Hắn nhìn Tiêu Nhiên thật sâu, rồi quay người đi, hắn biết, ở đây hắn không thể đạt được bất cứ thứ gì!
“Cậu hai!”
“Cậu hai!”
…
Vừa về tới phòng, đám tiểu Lưu đã bu lại: “Cậu hai, Lâm Dược bị người của ngài Tiêu gọi ra ngoài, hiện tại vẫn chưa trở về…”
Tuy đã nghĩ tới, nhưng lúc này nghe thế, sắc mặt Trương Trí Công vẫn khó
coi, hắn sải tay: “Tôi đã biết rồi. Tiểu Lưu, tối nay các cậu an bài
trực đêm.”
Chuyện trực đêm này bình thường chỉ làm khi có chuyện, lần này Trương Trí Công chỉ ra ngoài chơi, trọ ở Sharon, cho nên bọn họ cũng ôm tâm tư du sơn ngoạn thủy mà tới, hiện tại Trương Trí Công yêu
cầu trực đêm, mọi người đều kinh ngạc.
“Cậu hai, có chuyện gì rồi sao?”
Sắc mặt Trương Trí Công âm u, giọng nói có vài phần khổ sở: “Không có gì lớn, các cậu an bài trước đi.”
Đám người tiểu Lưu còn muốn nói gì đó, nhưng thấy sắc mặt hắn khó coi, cũng không tiện truy vấn, chỉ đành đi xuống thương lượng.
Trương Trí Công trở về phòng của hắn và Lâm Dược, mấy hôm trước, Lâm Dược luôn ở đây, sau bán kết y không tiện ra ngoài, ngày ngày ở đây chơi game.
Xếp gạch, tiến sĩ Mary, toàn chơi những trò game cũ, bọn họ còn cùng đăng
ký vào trang Kaixin, kết một đống bạn tốt, ngày ngày đi trộm đồ của
người ta, tài khoản còn chưa tới cấp ba, nhưng đã trộm được tài sản lên
cả triệu.
Hơn nửa tháng nay, bọn họ cùng ăn cùng ở, từ Quảng Châu tới Macao, có lúc hắn ra ngoài gặp người, bất kể lúc nào trở về, khi mở cửa, luôn thấy người đó.
Có lúc đang tập trung tinh thần chơi game, có lúc đang đọc sách, có lúc đang ngủ say… người đó, luôn ở đây.
Mà hiện tại, cái gì cũng không có.
Trước máy tính trống rỗng, trước bàn trống rỗng, trên giường, cũng trống rỗng.
Hắn tới trước cửa sổ, nhìn ánh đèn bên ngoài, chậm rãi, dựa đầu vào rèm cửa sổ.
Từ tối tới sáng, từ đêm khuya tới bình minh, bất kể đau đớn vui vẻ, thời
gian luôn trôi đi đặc biệt nhanh. Đêm nay, cứ thế trôi qua.
Khi
ánh sáng mặt trời rọi vào cửa sổ, Trương Trí Công mới như giật mình tỉnh lại, hắn cầm di động, không có một cuộc điện thoại nào, hắn bắt đầu ấn
số anh mình, nhưng vẫn luôn khóa máy.
Hắn không ngừng ấn, không ngừng xuất hiện nhắc nhở khóa máy, cho tới khi di động của hắn không còn pin tự tắt máy.
“Cậu hai.” Không biết từ lúc nào, tiểu Lưu đang gõ cửa bên ngoài, “Điện
thoại của cậu cả, cậu cả nói di động của cậu tắt máy rồi.”
Hắn ngây ra một lúc mới phản ứng, mở cửa, nhận điện thoại.
“Tiểu Công, anh ở bến tàu, em qua đây đi.”
Hắn ừ một tiếng, ném điện thoại cho tiểu Lưu, đi ra ngoài.
Macao vốn không lớn, từ Sharon đến bến tàu cũng vô cùng gần, ngồi xe không tới năm phút đã tới.
Trương Trí Thành đứng bên bến tàu, Trương Trí Công từ xa nhìn thấy hắn, sơ mi
đen âu phục đen, hai tay đút túi quần, tuy vẫn chưa nhìn rõ gương mặt,
nhưng hắn biết đó là anh hắn, hắn từng trêu chọc thế này: “Xã hội đen
trong ti vi vừa xuất hiện là mặc âu phục đen, anh không cần phải làm vậy đi.”
Anh hắn nghe vậy chỉ cười cười, sau đó vẫn thường xuyên mặc một thân màu đen. Hắn đứng đó, bên cạnh lại có vệ sĩ, đã hấp dẫn ánh
mắt người khác, nhưng bất luận là dân Macao bản địa hay du khách, đều
không thử lại gần, xã hội hiện đại, ai ai cũng có ý thức tự bảo vệ.
Hắn xuống xe, lúc này mới biết bên ngoài đã mưa lất phất từ bao giờ, vô
cùng nhỏ, nói là mưa, thì nó giống hơi nước hơn, ở Hồng Kông Macao là
rất thường thấy.
Hắn đi qua, anh hắn quay người lại, nhìn hắn một cái, “Theo anh về đi.”
Trương Trí Công không động, hắn mím môi, nói: “Anh, Lâm Dược là người bên nào?”
Trương Trí Thành không trả lời.
Trương Trí Công đợi một lát, cười nói: “Cậu ta không phải là người bên nào hết, đúng không?”
Trương Trí Thành vẫn không mở miệng.
“Trong nhà cũng không xảy ra chuyện đúng không?” Lần này, không chờ đợi nữa,
Trương Trí Công khẩn trương nói tiếp, “Anh bảo em để Lâm Dược lại, chỉ
vì anh đã bán cậu ta cho Tiêu Nhiên đúng không?”
Trương Trí Thành vẫn không trả lời.
Gió thổi mặt biển, hai người cứ thế lặng lẽ nhìn đối phương.
“Phải.”
Trương Trí Thành cuối cùng mở miệng, Trương Trí Công cúi đầu cười ảm đạm, chậm rãi mở miệng: “Tại sao? Anh hai, cho em một lý do, tại sao? Giá trị của Lâm Dược, anh rõ hơn em, không chỉ là poker Texas, năng lực của cậu ta
về mạt chược