Ring ring
Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211003

Bình chọn: 9.5.00/10/1100 lượt.

n Bảo chạy đi cắm điện, lại bắt đầu hát hò. Hát xong hai bài, anh ta cảm thấy hết hứng thú, quay sang Tô Mạt nói: “Bài này

cô hát giọng nữ, tôi hát giọng nam”.

Tô Mạt chẳng có tâm trạng: “Tôi không muốn hát”.

Tống Thiên Bảo nhét micro vào tay cô: “Cô hát giọng nữ, tôi hát giọng nam”.

Tô Mạt cất giọng mềm mỏng: “Tôi không hát”.

Tống Thiên Bảo nghiêng đầu nhìn cô: “Cô không vui à?”

Tô Mạt mặc kệ anh ta.

Tống Thiên Bảo nói: “Bài này buồn, cô hát đi”.

Tô Mạt hết cách: “Anh ăn cơm, tôi mới hát”.

Tống Thiên Bảo gật đầu lia lịa, cầm bát mì, ăn lấy ăn để.

Tô Mạt cầm micro, cất giọng hát bài Bình Tụ. Đến phần giọng nam, Tống

Thiên Bảo đờ đẫn nhìn màn hình mà không lên tiếng. Đợi Tô Mạt hát hoàn

chỉnh một bài, anh ta mới vỗ tay đôm đốp. “Cô thư ký, cô hát hay quá,

hát hay hơn cả An An”.

Tô Mạt không đáp lời, cúi xuống nhìn đồng hồ, đoán Vương Á Nam sắp về nhà.

Tống Thiên Bảo lên tiếng : “Tôi ăn thêm một bát nữa, cô hát lại một lượt cho tôi nghe”.

Tô Mạt xới cho anh ta một bát cơm. Quả nhiên anh ta ăn hết. Đợi cô hát

xong, Tống Thiên Bảo lại đòi ăn bát thứ ba. Tô Mạt sợ anh ta ăn nhiều

quá nên không cho, hai người đang nói qua nói lại, có tiếng gọi từ bên

dưới vọng lên: “Thiên Bảo!”

Tống Thiên Bảo nhảy lên mừng rỡ. “Mẹ về rồi!”

Vương Á Nam lên gác, sắc mặt đầy mệt mỏi. Nhìn thấy con trai, bà cười tít

mắt. “Thiên Bảo ăn cơm chưa? Ăn có no không? Món ăn do thư ký Tô nấu có

hợp khẩu vị không?”

Tống Thiên Bảo vỗ bụng: “Con ăn rồi. Cô thư ký ngày mai có đến nữa không?”

Vương Á Nam nhìn Tô Mạt bằng ánh mắt hài lòng. “Tiểu Tô, chẳng còn sớm nữa,

cô về nghỉ ngơi đi. Tuần này cô tạm thời gác mọi công việc, đến đây giúp tôi. Bữa trưa và bữa tối không có ai nấu, tôi chẳng muốn đi tìm người

vì không tin được. Còn nữa, Thiên Bảo hằng ngày đi học, phải có người đi cùng nó. Sáng sớm mai cô hãy đến đây...”

Tô Mạt chỉ còn cách nhận lời, có nhiều điều muốn hỏi nhưng không thể lên tiếng.

+++

Rời khỏi khu biệt thự cũng không thấy có taxi, Tô Mạt đi bộ một lúc mới nhớ ra mình chưa ăn cơm. Đi lên đường chính, hai bên đường dần đông đúc,

bên đường có quán mì vẫn còn mở cửa, trong lều bạt thắp một ngọn đèn

vàng tù mù. Bởi vì bụng trống rỗng nên Tô Mạt không để ý nhiều, cô vào

quán, gọi một bát mì. Nhưng mới ăn mấy miếng cô đã nuốt không trôi. Cuối cùng, Tô Mạt trả tiền rồi bỏ đi, thầm nghĩ bị tên ngốc đó giày vò nên

cô mới ăn không ngon hoặc là thời gian qua cô đã quen ăn uống ngon lành ở khách sạn lớn, rượu uống ở những buổi tiếp khách cũng chọn loại lâu

đời, đâu ấm ức như bây giờ.

Tô Mạt về đến khu chung cư, tình cờ gặp Tùng Dung đi đổ rác ở dưới nhà.

Hai người cùng đi vào thang máy, Tùng Dung kéo áo cô, nhìn một lượt. “Cô đi đâu thế? Bộ quần áo cao cấp như vậy mà bị dính bột mì và dầu mỡ. Cô đi

tiếp khách mà còn phải nấu cơm cho người ta à?”

Tâm trạng không tốt, Tô Mạt càng không muốn trở thành trò cười của người khác, thế là cô lặng thinh.

Tùng Dung cười. “Về lý mà nói thì không thể. Chắc ai đó không nỡ để người

phụ nữ của mình đi tiếp khách. Đừng nói với tôi là cô đi làm công việc

nặng nhọc đấy nhé!”

Nỗi bực dọc tích tụ cả ngày bùng phát trong giây lát, Tô Mạt nói thẳng:

“Đúng là tôi làm công việc nặng nhọc đấy. Tôi đi nấu cơm, trông con cho

người ta. Tôi đã nói với chị từ lâu, tôi và Vương Cư An không phải như

chị nghĩ. Sau này chị khỏi cần châm chọc tôi”.

Tùng Dung chẳng bận tâm, vỗ vai Tô Mạt, cười rồi nói: “Xem ra ấm ức không

nhỏ. Nào, kể với tôi đi, không chừng tôi có thể đưa ra ý kiến cho cô

tham khảo”.

Tô Mạt im lặng, kìm nén nỗi bực tức.

Tùng Dung nói: “Sống trên giang hồ chẳng có ai không dính chưởng. Rõ ràng

trong tay cô có lá chắn tốt nhưng cô cứ thích chơi trò thanh cao. Từ xưa đến nay, sự đời rất khó vẹn toàn, huống chi là loại người như chúng ta. Cô muốn thanh cao nhưng cũng muốn sống dễ chịu, thoải mái, con người

đâu thể tham lam như vậy. Tô Mạt, rốt cuộc cô muốn làm gì?”

Tô Mạt ngẩn người. “Chị biết cả rồi?”

Tùng Dung cười cười. “Ngoài cô ra, lẽ nào tôi không quen biết người khác ở tổng công ty?”

Tô Mạt hỏi: “Không ngờ một nhân vật thấp cổ bé họng như tôi cũng có người bàn tán sau lưng?”

“Cô bay giờ không giống trước kia”.

“Ý chị là gì?”

Tùng Dung nói: “Ý tôi là gì ư? Sự việc này bắt nguồn từ mâu thuẫn giữa các

phòng ban ở tổng công ty. Muốn dẹp yên, kiểu gì cũng phải có một người

làm vật hy sinh”. Tô Mạt định lên tiếng hỏi, Tùng Dung đã cắt ngang:

“Tôi chỉ biết có bấy nhiêu. Những chuyện khác, cô đâu cần phải đi đường

vòng hỏi tôi. Con người cô không biết ăn nói, cả ngày bày ra bộ dạng như có thù với người ta, từ trước đến nay không rõ mình muốn gì. Đàn ông

chắc cũng sớm chán cô, tôi thật sự cảm thấy sốt ruột thay cho cô”.

Về đến nhà, Tô Mạt đóng cửa, tựa người vào cánh cửa, suy tư hồi lâu. Cuối

cùng, cô rút điện thoại, bấm tin nhắn: “Bây giờ anh có rảnh không?” Cô

vẫn đang do dự, ngón tay không cẩn thận chạm vào màn hình, tin nhắn lập

tức được gửi đi. Tô Mạt trợn mắt, sợ đối phương hiểu nhầm, cô vội nhắn

thêm một tin: “Tôi muốn hỏi anh một chuyện”.

T