ẳng vào vấn đề, hỏi tôi cô ở
tầng mấy. Lúc đó, tôi không kịp phòng bị, liền nói cho sếp tổng biết.
Tôi vừa nói xong, sếp tổng liền cúp máy, không một câu thừa thãi. Ôi
giời, thái độ ngang ngược không chịu nổi”.
“Không phải như chị nghĩ đâu”. Tô Mạt lên tiếng.
Tùng Dung không tin: “Nửa đêm nửa hôm tìm cô vì muốn đích thân đưa tài liệu
hay bàn công việc? Xe ô tô của sếp tổng đỗ ở dưới nhà khiến tôi lóa cả
mắt, muốn né tránh cũng không kịp”.
Tô Mạt lặng thinh.
Tùng Dung lại lên tiếng: “Người đã theo đến cửa rồi, cô có dự định gì không? Hay là “thân thể ở doanh trại Tào, trái tim ở Hán” (lqd)?”
(lqd) “Thân thể ở doanh trại Tào, trái tim ở Hán” xuất phát từ Tam quốc diễn nghĩa. Quan Vũ vì muốn bảo vệ phu nhân của đại ca Lưu Bị nên bị ép đầu hàng
Tào Tháo. Quan Vũ tuy ở trong doanh trại Tào nhưng vẫn một lòng một dạ
nhớ đến Lưu Bị.
Tô Mạt hàm hồ đáp : “Không liên quan đến những chuyện đó, cũng chỉ một, hai ngày, đợi anh ta chán sẽ ngừng ngay”.
Tùng Dung liếc nhìn Tô Mạt, không lên tiếng. Vài giây sau, chị ta mới nói: “ Tôi đúng là mất công khen cô. Con người cô không có kiểu chưa thấy quan tài chưa đổ lệ như Mạc Úy Thanh. Thế nào gọi là đợi anh ta chơi chán?
Vậy bây giờ cô là gì? Cùng thái tử đọc sách? Cô đúng là hạ thấp bản thân quá đấy”.
“Tôi là người thấp cổ bé họng, lời nói không có trọng lượng”.
Tùng Dung “hừ” một tiếng. “Sao không có trọng lượng? Một khi cô kiên quyết không chịu theo sếp tổng, sếp tổng còn bám lấy cô?”
Tô Mạt lộ vẻ bối rối, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tùng Dung liếc nhìn cô, nở nụ cười ôn hòa. “Một mình cô cũng không dễ dàng,
bên cạnh có người giúp đỡ là điều tốt biết bao. Nếu cô gặp may một chút, có thể kiếm một khoản. Sếp tổng mà cho cô nhà hay xe hơi, cô cứ nhận.
Sau này không được như ý thì bán đi, rời khỏi Nam Chiêm quay về quê nhà, ai biết đấy là đâu. Tôi nói cho cô biết, nếu cô thật sự đi theo sếp
tổng, chỉ có con đường này là khả thi, những thứ khác đều là hư vô, cô
đừng bao giờ nghĩ tới”.
Tô Mạt nói: “chị nghĩ xa thật đấy. Những điều chị nói, tôi chưa từng nghĩ tới. Sau nầ chị đừng nhắc đến nữa”.
Tùng Dung im lặng, thầm cười nhạt. “Tôi ra đời bao nhiêu năm, có chuyện gì
chưa từng gặp? Tôi nói trúng tim đen của cô nên cô không thèm để ý đến
tôi. Ai mà chẳng biết bày ra kiểu đó. Người càng trẻ tuổi càng cố làm ra vẻ ta đây, thích tuyên bố với người đời rằng mình vô cùng thuần khiết
và vô tội, chẳng qua vì sợ trở thành đề tài đàm tiếu, sau này đàn ông sẽ tránh xa. Cứ đợi đi, thế nào cuối cùng cô cũng lao vào vòng tay của
người ta. Trước hư vinh, thanh cao hay lòng tự tôn, tự trọng chẳng đáng
giá một xu. Mạc Úy Thanh thẳng thắn như vậy, còn cô giả tạo quá”.
Tuy nghĩ vậy nhưng Tùng Dung biết, từ nay về sau nói năng không thể tùy
tiện như trước, thế là chị ta lên tiếng: “Cũng phải, người đàn ông như
sếp tổng chẳng thiếu thứ gì, chỉ riêng ngoại hình cũng đủ thu hút phái
nữ. Phụ nữ chúng ta nhất thời bị mê hoặc cũng là chuyện thường tình”.
Đến công ty, Tô Mạt uống tách cà phê rồi lấy lại tinh thần, kiểm tra email, chọn những nội dung cần xin chỉ thị của Vương Á Nam, in ra một bản, sau đó lọc những email quan trọng lưu vào máy tính để trả lời. Cuối cùng ,
cô mới xử lý những việc vụn vặt khác, trong đó có một email gửi cho
nhiều người, là ảnh chụp buổi tiệc mừng công tối qua. Tô Mạt mở ra xem.
Giở đến tấm ảnh chụp cô và Vương Cư An, cô bất giác dừng lại.
Ảnh chụp lúc cô kính rượu Vương Cư An, hai người đều quay mặt nghiêng trước ống kính ở khoảng cách bình thường, không có gì đặc biệt. Cô cảm thấy
thái độ của mình tương đối mờ ám, đôi mắt sáng lấp lánh, nụ cười miễn
cưỡng, cũng không dám nhìn thẳng vào đối phương. Bộ dạng của cô có một
vẻ ngại ngùng khó diễn tả.
Nhìn vô số địa chỉ nhận email này, đầu óc Tô Mạt trống rỗng, lòng bàn tay
rịn mồ hôi. Cô vội vàng tìm ảnh chụp chung khác ở trên mạng nội bộ để so sánh, đối chiếu. Lật giở một hồi, Tô Mạt cũng tìm được một tấm, là ảnh
chụp hôm phòng Marketing tổ chức liên hoan ăn uống, Vương Á Nam sai cô
đi đưa tài liệu cho Vương Cư An.
Tô Mạt lưu hai tấm ảnh vào một file trong ổ cúng. Quan sát kĩ một lúc, cô cảm thấy hai tấm ảnh khác biệt rõ ràng.
Ở tấm ảnh trước đó, Vương Cư An tựa vào bàn làm việc, dáng vẻ rất tự
nhiên, thoải mái. Còn cô đứng một bên, mỉm cười bộ dạng kính cẩn, nhìn
qua cũng có thể đoán ra là quan hệ cấp trên, cấp dưới.
Lúc đó, cô không sợ bị thiên hạ bàn tán nên ánh mắt thẳng thắn, vô tư. Còn
bây giờ, đôi mắt cô che giấu quá nhiều tâm tình, từ có lý trở thành vô
lý. Ngày xưa, cô cây ngay không sợ chết đứng, bây giờ nơm nớp không yên.
Tô Mạt đang chìm trong suy tư, đột nhiên có người gọi “Tiểu Tô”. Tô Mạt
định thần, Vương Á Nam đi vào. Tô Mạt vội đóng file, mỉm cười. “Hôm nay
Chủ tịch đến sớm quá!”.
Vương Á Nam nhìn cô. “Mười giờ mà còn sớm? Từ sáng đến giờ cô bận gì vậy?”
Tô Mạt liền đưa tài liệu vừa pho to cho bà. “Có mấy email cần chủ tịch xem xét”.
Vương Á Nam nhận lấy, xem qua rồi nói với Tô Mạt: “Lát nữa người của phòng
Marketing và phòng Kỹ thuật đến đây,