XtGem Forum catalog
Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210472

Bình chọn: 8.5.00/10/1047 lượt.

chỉ cảm ơn anh ta, xuống xe đi thẳng.

Triệu Tường Khánh nghe nhạc, không vội nổ máy, bắt đầu thầm đếm.

Vương Cư An đột nhiên đẩy cửa, bước xuống xe.

Triệu Tường Khánh thở phào, gác tay lên vô lăng. Anh ta dõi mắt ra ngoài, trong lòng đắc ý.

Đêm tối yên tĩnh vô cùng, Vương Cư An cất cao giọng: “Em đứng lại cho tôi!”

Tô Mạt dừng bước nhưng không quay người. Nghe tiếng bước chân tiến lại

gần, cô bỗng có chút hồi hộp, đầu óc xoay chuyển không ngừng, cố gắng

tìm đối sách. Vào thời khắc này,cô còn căng thẳng hơn lúc ứn phó với

Thượng Thuần.

Vương Cư An đi đến trước mặt Tô Mạt. Thấy cô cúi đầu, vành tai đỏ ửng, anh ta nghiêm giọng: “Em đừng gây chuyện cho tôi nhờ!”

Tô Mạt vẫn chưa nghĩ ra cách, bối rối đáp: “Tôi đâu có gây chuyện!”

Anh im lặng vài giây, chuyển chủ đề: “Người toàn mùi rượu, chẳng giống phụ nữ chút nào!”

Tô Mạt nói: “Hôm nay tôi uống hơi nhiều, tôi muốn lên nhà nghỉ ngơi”.

Vương Cư An im lặng.

Tô Mạt bất giác giơ tay ấn vào dạ dày.

“Em đau dạ dày à?”

“Ừ!”

“Cho em đau chết đi!”

“...”

“Uống rượu có thể giải quyết vấn đề hay sao?”

Tô Mạt phản bác: “Tôi nghe nói có người uống nửa lít rượu trắng, ký được

hợp đồng trị giá mấy triệu. Có người uống hai két bia, giải quyết vụ làm ăn ngay tại chỗ. Ở đất Nam Chiêm này, chẳng có gì là không thể. Hôm nay nhờ người ta giúp đỡ, tôi... anh... thật ra không cần làm vậy!”

Vương Cư An lặng thinh.

Đã đến nước này, Tô Mạt chẳng thèm giả vờ ngốc nghếch, cô nói nhỏ: “Có

những chuyện cần hai bên tự nguyện. Nơi đó là địa bàn của An Thịnh, tôi

là trợ lý của Chủ tịch, không giống trước kia... Nếu tôi không đồng ý,

anh ta chẳng thể làm gì tôi. Hơn nữa, tôi tận mắt chứng kiến người phụ

nữ của anh ta chết như thế nào, trong lòng anh ta chắc cũng ngại tôi”.

Vương Cư An nhìn cô.

Tô Mạt càng hạ thấp giọng, nói: “Thượng Thuần đều biết cả. Hôm nay anh làm hỏng việc, anh sẽ ăn nói với cô anh thế nào?”

Vương Cư An vẫn không lên tiếng, đột nhiên cúi đầu, áp môi bịt miệng cô.

Ánh đèn từ các ngôi nhà xung quang sáng lấp lánh, dòng xe qua lại. Tô Mạt

bỗng bị anh ta giữ gáy, ôm eo kéo vào lòng thì sợ đến mức giơ tay ngăn

cản. Nhưng khi ngón tay chạm vào vòm ngực rắn chắc của anh ta, cảm nhận

nhịp tim mạnh mẽ ở nơi ấm nóng đó, cô giật mình, vội thu tay về. Cô bắt

đầu nghĩ ngợi lung tung, ví dụ, nhỡ có người nhìn thấy thì làm thế nào?

Người này điên hay sao mà dùng sức mạnh thế? Rồi lại nghĩ: lần trước anh ta cắn mình, ai cho phép anh ta cắn mình, mình...

Nghĩ đến đây, cô cũng hé môi cắn lại. Vương Cư An thấy nhói đau, quả nhiên giảm bớt sức lực nhưng vẫn không rời khỏi miệng cô.

Hơi thở của hai người hỗn loạn, hòa vào nhau.

Tô Mạt lại cắn mạnh hơn nhưng không có tác dụng. Cô tiếp tục dùng sức, vẫn không thấy mùi máu tanh. Cưới cùng, cô cũng mềm lòng, chỉ một giây phút do dự, cô đã bị anh tách hai hàm răng. Đầu lưỡi anh ta thò sâu vào

miệng cô, môi lưỡi dây dưa, hơi thở hòa quyện. Nụ hôn mãnh liệt hơn bất

cứ lần nào trước đó.

Triệu Tường Khánh ở trong xe nghe nhạc, anh ta gõ gõ ngón tay lên vô lăng

theo tiết tấu điệu nhạc, miệng ngẫm nghĩ hát theo: “Em cho tôi cơn mưa

nhỏ tưới ướt trái tim tôi. Tôi cho em làn gió nhẹ thổi đi bông hoa của

em. Bông hoa trong tình yêu thuộc về em và tôi. Tình cảm của chúng ta

giống sa mạc nóng bỏng...”

Anh ta thấy giọng hát của mình không tồi. Đang chìm đắm trong điệu nhạc, di động đột nhiên rung lên. Anh ta ấn nút nghe, người đầu máy bên kia hỏi: “A lô, anh đang ở đâu? Sao bây giờ vẫn chưa về?”

Triệu Tường Khánh nghĩ thầm:Tôi đang ở dưới nhà em, nhưng ta ta đáp: “Cùng sếp tổng đi bàn công chuyện”.

Đối phương nói: “Vụ gì mà muộn thế?”

“Ngoài vụ đấu thầu dự án ô tô, còn vụ nào khác!”

“Thế nào rồi?”

“Tương đối khó nhằn, ngày càng phiền phức”.

“Sao thế?”

“Có người làm hỏng việc”.

“Ai?”

“Nói ra thì dài lắm”.

“Vậy anh nói ngắn thôi!”

Triệu Tường Khánh vươn vai. “Trẻ trung, vẫn còn trẻ lắm!” Anh ta đột nhiên lẩm nhẩm hát.

Người ở đầu dây bên kia cười lớn: “Triệu Tường Khánh, anh sao vậy?”

“Hát cho em nghe, có hay không? Em thích không? Lời bài hát rất giống chúng ta bây giờ”.

“Anh cuốn xéo đi!”

“Nhưng đây là tiếng lòng của anh”.

“Cút!”

“Ông mặt trời nhìn thấy em cũng trốn tránh em. Mặt trời cũng sợ ngọn lửa tình yêu của em...”

Triệu Tường Khánh thở dài. Nghe thấy tiếng chuông phát ra từ di động ở ghế sau, anh ta vội giơ tay cầm lên xem.

Hai cơ thể dính sát vào nhau. Tô Mạt bị anh ta hôn đến mức cả người nóng

ran. Vương Cư An đột nhiên cầm tay cô, để cô chạm vào nơi đã cương cứng

của anh ta. Đầu óc Tô Mạt nổ tung, mặt càng ửng đỏ, cô vội rút tay về.

Vương Cư An cười khẽ một tiếng, cuối cùng tha cho cô. Hai người đứng yên, mặt kề mặt, thở dốc.

Tô Mạt muốn đi nhưng hai chân như cắm rễ xuống đất, không thể nhúc nhích.

Trong mắt anh ta ẩn hiện ý cười. “Còn nói như đinh đóng cột, đừng quấy rầy em gì đó. Em không có cảm giác với tôi sao?”

Tô Mạt đưa mắt nhìn đi chỗ khác.

Anh ta lại ghé sát. “Em thật sự không có cảm giác với tôi sao?”

Tô Mạt vẫn lặng thinh.

Một lúc lâu sau, cô chỉ nghe thấy tiếng thở c