thoạt của Thẩm Mặc gọi đến từ sớm đang đứng đợi , khi nhìn thấy anh cuối cùng cũng xuất hiện , ân cần tiến lên : “Thiếu gia” Nói xong nhận lấy
áo vest của Thẩm Mặc rồi lại để sang một bên.
Động tác lưu loát liền mạnh này làm An
Nhiên trừng mắt nhìn … Nơi này , không hổ là quân khu đại viện , tất cả
đều phục cổ như vậy .
Sau khi đi vào là một phòng khách rộng
hơn một trăm mét vuông , rất lớn rất rộng rãi thoáng mát , nhưng không
có ai , Thẩm Mặc nắm tay cô cùng vòng qua phòng khách đi đến một cánh
cửa : “Lúc này ông nổi chắc đang ở trong vườn hoa uống trà , nhớ kỹ ,
khi gặp ông nội cẩn thận một chút , ông ấy tuyệt đối là một con hồ ly.”
Có thể nói ông nội mình như vậy sao ? An Nhiên run run mắt , âm thầm nói nhỏ : “Vậy anh chính là một hồ ly con.”
Lời này , Thẩm Mặc không nghe thấy.
Từ cánh cửa kia đi ra ngoài , mọi thứ đều rộng mở trong sáng , đập vào mắt chính là một bờ cở xanh biếc , bên
trên là một bộ bàn trà tây âu , ở giữa còn có một cái bể bơi.
An Nhiên cảm thấy lúc trước kết hôn khi
nhìn thấy nhà Lạc Lãnh Thần cũng đã cảm thấy hết sức xa hoa rồi , nhưng
hiện tại xem ra , so với nơi này , nhà Lạc Lãnh Thần chưa tính là gì.
Sau khi kết hôn cô và Lạc Lãnh Thần luôn
sống ở bên ngoài , một biệt thự độc lập không gọi là quá rộng , chỉ có
mấy căn phòng lạnh như băng , An Nhiên biết , Lạc Lãnh Thần chính là sợ ở nhà với cha mẹ sẽ bị buộc làm cái này cái kia , còn thẳng thắn đòi muốn cháu trai , sau khi dọn ra không chỉ thuận tiện cho Lạc Lãnh Thần còn
có thể không sợ bị bức làm chuyện hắn không muốn .
Nghĩ đến Lạc Lãnh Thần , con ngươi An Nhiên ảm đạm đi một chút.
Thẩm Mặc chỉ vào người đang uống trà bên
cái bàn cách đó không xa nói : “Thấy không ? Đó chính là ông già nhà tôi , ông ấy thích người hảo sảng , ở trước mặt ông nhớ không được nhăn nhó , ngoài ra , không được tuỳ tiện nói dối , ông ấy có thể nhìn ra mọi
chuyện.”
An Nhiên không nói gì , vậy anh còn gọi tôi tới giả mạo vị hôn thế của anh ?!
Thẩm Mặc kéo cô cùng đi qua , xa xa có
thể nghe thấy tiếng cười sang sảng vang dội , nhìn ra được , thân thể
ông lão này rất tốt.
Đến gần rồi , An Nhiên phát hiện thần sắc Thẩm Mặc bất ngờ trở nên vô cùng phép tắc , ngay cả lưng eo cũng đứng
thẳng lên , hoàn toàn không có bộ dạng gian trá lúc trước.
“Ông nội.” Thẩm Mặc kêu một tiếng , ông
lão đang mải mê xem trận đấu trong Tv nghe thấy tiếng cháu mình , kích
động quay đầu không nhìn thấy rõ người đứng sau mà bắt đầu nói : “A Mặc , đến đây nào ? Mau , mau đến xem cuộc thi này , đội Trung Quốc chúng ta
thẳng đấy , ông nói này , công phu của Trung Quốc ta không phải là ai
cũng có thể đánh bại được , đến phút cuối còn có thể chuyển bại thành
thắng!”
Những lời này vừa nói xong , ông lão mới
phát hiện đứa cháu trai của mình còn dẫn theo một cô gái nhỏ gầy teo ,
nét mặt căng ra : ‘A Mặc , đây là thư ký mới của cháu?”
An Nhiên lúc này mới nhìn vào ông , trên
mặt về cơ bản thì không có mấy nếp nhăn , mặt mày hồng hào , vừa nhìn đã thấy toàn thân phấn chấn.
Ông bưng một ly trà từ tốn uống , dường như có chút không quan tâm tới bộ dạng của An Nhiên .
Thẩm Mặc cười : “Ông nội , không phải thư ký mới của con.” Anh đẩy An Nhiên về phía ông “Đây , là cháu dâu của ông nội !”
“Phụt …” Một ngụm nước trà trong miệng
ông phun hết ra , không thương tiếc bắn hết lên người An Nhiên , nhìn về phía Thẩm Mặc , kinh ngạc , không xác định , vui mừng khôn xiết , “Cháu , cháu dâu?!”
Đứa cháu hồ đồ ngu xuẩn không khéo léo của mình lại chủ động dẫn con gái về nhà cho ông gặp hơn nữa còn nói là cháu dâu ông?
Sự kinh ngạc và niềm vui ngắn ngủ qua đi , Thẩm lão gia rất lãnh đạm bình tĩnh lau vết nướt trà mình vừa phun ra , lại đưa mắt nhìn đánh giá người con gái được gọi là cháu dâu của mình
lần nữa.
Ừm , Thẩm lão gia rất hài lòng gật đầu ,
thực ra , nếu không nhìn đầu tóc bị nước trà làm ướt và thần sắc có chút không bình thường ra , cô bé này coi như không tồi rồi , nhìn qua ôn
nhu trầm tĩnh , so với mấy nữ minh tinh nào đó trước kia từng có tin đồn tình ái với A Mặc thì khuôn măt non nớt này tốt hơn nhiều , thanh khiết , không giống người trong giới giải trí , cô gái nào cũng đều bị nhiễm
hư , Thẩm lão gia càng nhìn càng thấy cháu dâu này phù hợp với dáng vẻ
cháu dâu trong lòng ông ,khuôn mặt lập tức cười nở hỏi : “Cháu tên gì ?
Quen Thẩm Mặc ở đâu vậy ? Hai con qua lại bao lâu rồi ? Tính khi nào thì kết hôn ? Sau khi kết hôn chuyển ra ở hay là ở nhà này ?”
Thẩm lão gia một hơi không nghỉ hỏi mấy
vấn đề , An Nhiên hơi trợn mắt , đạp lên Thẩm Mặc , vô cùng không giống
với những gì cô tưởng tượng , vốn là cô nghĩ Thẩm lão gia hẳn là sẽ ăn
nói nghiêm túc giống trong TV , nói không chừng còn có thể hỏi nhà của
cô có xứng với Thẩm Mặc hay không chẳng hạn , kết quả , ông lại chỉ hỏi
những việc này ?
Thẩm Mặc lấy khăn lau nước trà trên mặt
An Nhiên , mấp máy môi nói với ông : “Ông nội , con dẫn cô ấy đi gặp cô
và dì , ông ở đây từ từ xem TV đi.”
Kéo An Nhiên qua , Thẩm Mặc liền đi ra
ngoài , An Nhiên lúc này mới nhìn lại mặt Thẩm Mặc
