Hắn vừa bước vào đã nhìn thấy bệnh nhân trên giường ngồi dậy, hai mắt mở to.
"Đại ca, huynh dậy rồi à?" Tiêu Cảnh Duệ vội bước nhanh tới đỡ đại ca, cầm một chiếc gối dựa lót vào sau lưng hắn.
"Hai đứa ở bên ngoài cười đùa như vậy, ta đã tỉnh dậy từ lâu rồi" Nụ cười của Trác Thanh Điêu còn có chút yếu ớt nhưng khí sắc rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều. Tiêu Cảnh Duệ đi mở cửa sổ cho thoáng mới xoay người lại ngồi xuống mép giường, ân cần hỏi: "Đại ca, huynh thấy đỡ hơn chưa?"
“Đã có thể đứng dậy đi lại được rồi, nhưng mà mẹ với với Tiểu Khởi cứ nhất định bắt ta phải nằm trên giường."
"Mẹ và Tiểu Khởi cũng muốn tốt cho huynh mà." Tiêu Cảnh Duệ thấy phần hông Trác Thanh Diêu vẫn chưa hoạt động được tự nhiên, trong đầu bất giác hiện lên những lời Ngôn Dự Tân nói, sắc mặt chợt trở nên âm u.
"Sao thế?" Trác Thanh Diêu đỡ vai hắn, thấp giọng hỏi. "Ra ngoài gặp chuyện gì không vui à?"
"Không..." Tiêu Cảnh Duệ gắng gượng cười, im lặng chốc lát, chung quy vẫn không nhịn được, hỏi: "Đại ca, sau khi đến kinh thành huynh có giao thủ với ai không?"
"Không." Mặc dù đáp rất nhanh nhưng ánh mắt Trác Thanh Diêu lại thầm chớp động. "Tại sao đệ lại hỏi như vậy?"
"Thế..." Tiêu Cảnh Duệ chần chừ một lát, đột nhiên cắn răng, hỏi: "Vậy tại sao huynh lại bị thương?"
Hắn hỏi thẳng như vậy khiến Trác Thanh Diêu sững sờ, một hồi lâu mới thở dài, nói: "Đệ nhìn ra rồi à? Không được nói với mẹ và Tiểu Khởi, huynh dưỡng thương một thời gian là sẽ khỏi."
"Có phải phụ thận đệ kêu huynh đi làm gì không?" Tiêu Cảnh Duệ nắm chặt tay Trác Thanh Diêu vặn hỏi.
"Cảnh Duệ, đệ đừng để ý nhiều chuyện quá như thế, nhạc phụ cũng chỉ vì nghĩ cho bách tính thôi..."
Tiêu Cảnh Duệ ngơ ngác nhìn đại ca mình, đột nhiên cảm thấy trong lòng rét lạnh từng cơn.
Đoạt vị, tranh quyền, rốt cuộc đây là chuyện gì mà khiến người ta đều trở nên điên cuồng như vậy? Vì sao cả người nhà và bằng hữu mà mình yêu quý đều lần lượt bị cuốn vào chuyện này? Phụ thân, Tạ Bật, Tô huynh, đại ca… cứ tranh giành như vậy, cuối cùng có thể nhận được thứ gì?
Khởi muội sắp sinh nở đến nơi rồi, vậy mà phụ thân lại sai hiền tế ra ngoài làm chuyện nguy hiểm, bị thương trở về không dám nói rõ với cả những người trong nhà, vậy làm sao có thể coi là hành vi quang minh chính đại cho được? Nghĩ cho bách tính? Bốn chữ nặng nề này có thể dùng cho một chuyện không quang minh chính đại như vậy hay sao?
"Cảnh Duệ, có phải đệ lại nghĩ bậy nghĩ bạ rồi không?" Trác Thanh Diêu nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt má đệ đệ. "Chính vì tính tình đệ từ nhỏ quá ôn hòa hiền hậu, mẹ và nhạc mẫu cũng luôn bênh vực đệ cho nên nhạc phụ mới không muốn thương lượng với đệ về việc lớn cần làm. Giờ đầy Dụ vương làm loạn, nhăm nhe nhòm ngó ngôi báu, nhạc phụ thân là trụ cột triều đình, há có thể đặt thân ngoài chuyện này, không san sẻ nỗi lo với Thái tử? Đệ cũng đã lớn rồi, cả văn lẫn võ đều xem như là kiệt xuất, có lúc đệ cũng phải chủ động giúp nhạc phụ một số việc."
Tiêu Cảnh Duệ mím môi, ánh mắt trở nên sâu lắng. Hắn quả thật ôn hòa hiền hậu, nhưng cũng không phải không biết gì về tâm tư của phụ thân và cục diện trong triều.
Nghe Trác Thanh Diêu nói như vậy, hắn biết đại ca mình và thậm chí cả Trác phụ thân đều đã hoàn toàn bị Tạ phụ thân của mình thu phục rồi, có khuyên bảo thêm nữa cũng vô ích.
Chỉ không biết chuyện Thanh Diêu đại ca mạo hiểm đi làm rốt cuộc là chuyện gì…
“Đại ca, Thiên Tuyền kiếm pháp của huynh vượt xa đệ, trên giang hồ ít có đốt thủ, rốt cuộc là ai có thể làm huynh bị thương nặng như thế?”
Trác Thanh Diêu thở dài. "Nói ra thật xấu hổ, mặc dù huynh thảm bại dưới tay hắn nhung ngay cả tướng mạo hắn huynh cũng không thấy rõ..."
"Vậy đại ca bị thương ở chỗ nào?" Trác Thanh Diêu nhíu chặt hai hàng lông mày lưỡi mác, lắc đầu. "Nhạc phụ dặn huynh có một số việc không thể nói với đệ... Nghe nói đệ và vị Mai tông chủ của Giang Tả kia qua lại rất mật thiết?"
Tiêu Cảnh Duệ hơi trầm ngâm, gật đầu, nói: "Đúng vậy.”
"Vị Mai tông chủ này thật là kỳ tài, nhạc phụ vốn còn hi vọng hắn có thể trở thành trợ thủ đắc lực của Thái tử, không ngờ người này không phân biệt được chính tà, lại ngả về phía Dự vương... Cảnh Duệ, huynh biết đệ là người hiểu tri ân báo đáp, trước kia hắn từng chăm sóc đệ nên tất nhiên đệ cũng thân thiết với hắn, nhưng đại nghĩa triều đình đệ vẫn phải ghi nhớ trong lòng."
Tiêu Cảnh Duệ không kìm được nói: "Đại ca, những chuyện Thái tử làm, chẳng lẽ huynh đều tán thành hết..."
"Bề tôi không luận lỗi của chủ, đệ không được nói bậy. Nhạc phụ đã nói với huynh, trong vụ xưởng làm pháo này, Thái tử bị người khác mưu hại."
Tiêu Cảnh Duệ biết vị đại ca này của mình xưa nay tôn thờ hiệp nghĩa chính phái, một khi đã tin tưởng chuyện gì thì sẽ rất khó thay đổi. Bây giờ thương thế của hắn chưa lành, không thể làm hắn tức giận, vì vậy Tiêu Cảnh Duệ đành cúi đầu, nhỏ giọng vâng một tiếng.
Hai huynh đệ đang nói chuyện thì có tiếng mở cửa, Tạ Khởi chậm rãi đi vào, mọi người lập tức chuyển sang tán gẫu những chủ đề nhẹ nhàng hơn.
Một lát sau đến giờ ăn tối, Trác phu nhân đến gọi Tiêu Cảnh Duệ tớ