không nghi ngờ Dự vương có động tay động chân trong vụ này, tất cả lửa giận đều trút lên đầu Thái tử.
Chiêu thức cao minh này rốt cuộc là ai dạy cho hắn? Mọi người chỉ có thể đoán mò, rất ít người biết rằng trong ngày Thái tử chuyển chỗ ở, Dự vương mừng rỡ đích thân chọn lựa rất nhiều quà cáp sai người đưa đến phủ Tô Triết, mặc dù sau đó người ta cũng không nhận số quà này.
Vụ án làm pháo trái phép đáng ghê tởm này làm tâm tình Hoàng đế Đại Lương trở nên cực kỳ tồi tệ, đồng thời cũng khiến ông lão đã quá hoa giáp này thật sự mệt mỏi. Vì vậy đến cuối tháng, Mông Chí phục mệnh thỉnh tội, nói mình không thể tra được vụ án nội giám bị giết đúng kỳ hạn, Hoàng đế cũng không còn tâm tư quát mắng, chỉ phạt bổng ba tháng, lại thay đổi hai phó thống lĩnh cấm quân rồi bỏ qua không nhắc tới việc này nữa.
Tĩnh vương quả nhiên bị bộ Binh lên án dùng quân nhu sai mục đích mà không kịp thời bẩm báo. Một ngày sau khi hắn dâng sớ thỉnh tội, tân thượng thư bộ Hộ Thẩm Truy có một bài diễn thuyết dào dạt cảm xúc giữa triều đình, căm phẫn biện hộ cho Tĩnh vương.
Tiêu Cảnh Diễm mặc dù là người ngang bướng nhưng lại luôn luôn thấp điệu, những biểu hiện gần đây cực kỳ tốt, ngày càng có nhiều người trong triều đình có thiện cảm với hắn. Cũng vì phụ tử hai người đã nhiều năm không nhắc tới chuyện xưa nên ngay cả Hoàng đế Đại Lương cũng dần dần không còn ghét hắn như trước.
Trong chuyện này, Hoàng đế Đại Lương cho rằng Tĩnh vương không có lỗi gì lớn, không những không giáng tội mà còn khen hắn một câu: “Xử lý quyết đoán, thật biết chia sẻ với triều đình”, sau đó lệnh hắn bổ sung một công văn bẩm báo cho đúng quy định.
Bộ Binh không nắm được hướng gió, không những phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà còn để đối phương được lợi lớn, phe cánh Thái tử vì vậy càng họa vô đơn chí.
"Thù giết con, đương nhiên phải ghi tâm khắc cốt." Tiêu Cảnh Duệ lắc đầu than thở. "Nếu bình thường tên Hà Văn Tân đó không ngang ngược, hống hách thành quen thì cũng chưa đến mức phạm phải tội giết người này... Nhưng bất kể thế nào thì lần này cũng là trừng phạt đúng người đúng tội"
Ngôn Dự Tân nheo mắt, không biết đang suy nghĩ gì, nhưng sau một hồi thất thần hắn cũng không nói thêm nữa.
Hai người chia tay trước cửa Ngôn phủ, Tiêu Cảnh Duệ đi thẳng về nhà, chỉ thay một bộ y phục rồi đi đến tòa viện phía tây nơi nhà họ Trác đang ở để thăm hỏi.
Lúc này Trác Đỉnh Phong không có trong viện, dưới gốc cây anh đào ngoài sân, Trác phu nhân và Tạ Khởi bụng bầu khệ nệ đang ngồi thêu thùa. Thấy Tiêu Cảnh Duệ đi tới, Trác phu nhân lập tức bỏ kim chỉ xuống, gọi con trai đến bên cạnh mình.
“Mẹ, hôm nay mẹ khỏe chứ?” Tiêu Cảnh Duê vấn an rồi đứng thẳng người lên.
So với trưởng công chúa Lỵ Dương sống nội tâm, tính tình lạnh nhạt thì vị mẫu thân nhà họ Trác này tình cảm hơn, xưa nay còn thương yêu Cảnh Duệ hơn cả Thanh Diêu. Bà cầm tay Tiêu Cảnh Duệ, dịu dàng hỏi: "Hôm nay con đi chơi vui không? Đói chưa? Có muốn ăn gì lót dạ không?"
"Duệ ca ca đúng là con cưng của mẹ." Tạ Khởi không nhịn được, nói. "Huynh ở nhà họ Tạ là con trưởng, nhưng đối với mẹ thì lại là con út. Huynh cứ việc làm nũng đi, cứ coi như đại tẩu này không có ở đây."
Tiêu Cảnh Duệ không khỏi bật cười. "Nói thật ra muội đã thành thân mấy năm nay rồi nhưng ta vẫn coi muội là muội muội chứ không phải đại tẩu. Đây là quà ta mang đến cho muội, muội xem có thích không?"
Tạ Khởi mở chiếc hộp ra, đặt mười hai con búp bê bằng sứ lên chiếc bàn thấp bên cạnh, gương mặt cực kỳ vui vẻ. "Đáng yêu quá, đa tạ Duệ ca!"
"Sau này Khởi muội cũng sẽ có nhiều em bé đáng yêu như vậy..."
"Xin huynh đấy, đây là mười hai con, muội mà sinh nhiều như vậy thì chẳng phải sẽ trở thành cái kia..." Mặc dù Tạ Khởi là một nữ tử hào sảng nhưng nói tới đây cũng không khỏi đỏ mặt bật cười.
"Đúng rồi, Thanh Di đâu?" .
"Ra ngoài rồi."
"Hả?"
"Sao? Chỉ có huynh được ra ngoài đạp thanh, còn người khác thì không được đi à? Bật ca đi cùng nó, huynh cứ yên tâm."
"Sáng nay lúc huynh rủ nhị đệ cùng đi, chẳng phải nhị đệ nói rằng có việc không đi được sao?"
Tạ Khỏi cười, nói: "Người ta chỉ không đi cùng huynh thôi, huynh hiểu chuyện hơn một chút có đưọc không?”
"Duệ Nhi tính tình thành thật mà, con cười nó làm gì?” Trác phu nhân vội bênh vực Tiêu Cảnh Duệ, lại chỉnh mấy sợi tóc trước trán cho hắn. “Lúc nào con cũng dẫn một cô nương xinh đẹp về cho mẹ đi!”
"Mẹ..." Tiêu Cảnh Duệ vội chuyển đề tài. "Bệnh của Thanh Diêu đại ca hôm nay thế nào rồi? Thấy Khởi muội có vẻ thoải mái như vậy, chắc là đã đỡ hơn nhiều rồi?"
"Ờ, tốt hơn nhiều rồi. Buổi chiều nó uống thuốc xong ngủ một giấc, bây giờ chắc đã tỉnh rồi, con vào thăm nó đi."
Như được đại xá, Tiêu Cảnh Duệ vội vã chạy vào trong nhà như trốn tránh, phía sau lập tức vang lên tiếng cười như chuông bạc của Tạ Khởi.
Phu thê Trác Thanh Diêu ở nhà phía đông, có một phòng khách, một tẩm phòng, vừa đi vào đã ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng trong không khí.
Do cửa sổ được đóng kín nên ánh sáng trong phòng hơi yếu, có điều đối với Tiêu Cảnh Duệ có nhãn lực cực tốt thì điều này không có trở ngại gì.