XtGem Forum catalog
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329673

Bình chọn: 9.5.00/10/967 lượt.

ynh làm sao vậy? Lại tái phát bệnh cũ à?”

“Không sao.” Mai Trường Tô nhận ly trà Tiêu Cảnh Duệ đưa, uống một ngụm, lau nước mắt vừa chảy ra vì ho. “Thái tử và Dự vương điện hạ đều dùng một loại hương thơm gì đó… Ta không thích mùi này…”

“A, ta biết. Đó là long diên hương ở Đông hải do Hoàng thượng ban thưởng, chỉ hai người bọn họ có. Đúng là mùi này hơi nồng, thảo nào Tô huynh lại thấy không quen. Nhưng nghe nói thứ này rất tốt, còn có công hiệu tráng dương nữa.”

“Thế à?” Mai Trường Tô thuận miệng hỏi, thoáng liếc mắt sang bên cạnh nhìn Tạ Bật vẫn làm như không hề chú ý nghe bọn họ nói chuyện.

Thông tin chàng ghét mùi long diên hương chắc chắn tối nay sẽ được Tạ Bật báo cho Dự vương, cho nên lần sau Dự vương đến gặp nhất định sẽ không xức mùi hương này.

Còn Tiêu Cảnh Duệ và Ngôn Dự Tân thì chắc chắn không phải người của Thái tử, vì vậy sẽ không có ai nói chuyện này với Thái tử. Nhưng nếu lần sau Thái tử gặp chàng mà cũng không xức long diên hương thì có nghĩa trong phủ Dự vương có gián điệp của Thái tử.

Còn nếu Thái tử không biết tin tức này, lần sau gặp chàng vẫn xức hương thì chàng cũng phải đánh giá lại năng lực và thủ đoạn của Dự vương.

Sau đó tình hình yên tĩnh hơn nhiều, không có vị khách nào tới thăm nữa. Bọn họ có thể tập trung xem mấy trận tỷ thí, mặc dù vẫn chưa có cao thủ xuất hiện nhưng cũng không đến nỗi quá kém.

Buổi trưa có một canh giờ tạm nghỉ thi đấu, trên lầu Nghênh Phụng vẫn thấp thoáng bóng người, không biết Hoàng đế bệ hạ còn ở trên lầu không. Có thể Hoàng đế cũng chỉ đến một lát chứ không đủ kiên nhẫn để ngồi xem hết các cuộc so tài kéo dài những mấy ngày liền.

Không biết Ngôn Dự Tân đã lệnh cho hạ nhân đưa rượu và đồ ăn đến từ bao giờ, hắn rất hào hứng bình luận những trận tỷ thí diễn ra vào buổi sáng và ngóng chờ những màn so tài của buổi chiều. Có lẽ trong tất cả mọi người, cũng chỉ có hắn mới thật sự đặt hết tâm tư vào cuộc đấu võ này.

Vừa đến đầu giờ chiều, Tạ Bật đã lấy cớ biến mất. Thấy Mai Trường Tô có vẻ mệt mỏi, Tiêu Cảnh Duệ đề nghị sớm về phủ nghỉ ngơi. Ngôn Dự Tân cố giữ lại mà không được, cũng chỉ có thể đứng một mình bên lều tiễn hai người ra về.

Vừa lên xe ngựa, Mai Trường Tô đã tựa vào đệm, nhắm mắt dưỡng thần. Tiêu Cảnh Duệ cũng không quấy rầy chàng, chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh, trầm tư suy nghĩ gì đó.

“Cảnh Duệ, vừa rồi lúc đi ra ngươi có nhìn thấy không?” Sau một lúc lâu, Mai Trường Tô nhẹ nhàng hỏi.

Tiêu Cảnh Duệ hơi giật mình, bàn tay vô thức nắm chặt rèm cửa sổ, hồi lâu mới trả lời: “Có…”

“Có nhìn thấy… vậy có cảm giác gì không?” Mai Trường Tô mở mắt ra, chậm rãi quay sang nhìn người ngồi cùng xe. Tiêu Cảnh Duệ cũng đang chăm chú nhìn chàng, vẻ mặt hơi ghen tị, hơi ngọt ngào, hơi đắng chát, lại có vài phần ngỡ ngàng, nhưng hình như hắn đã suy nghĩ thông suốt.

“Cảm giác đầu tiên là… nàng đã đổi kiểu tóc. Mái tóc buông dài trước kia đã được vấn cao, rất đẹp, đẹp hơn trước kia nhiều…” Tiêu Cảnh Duệ hơi nheo mắt lại, dường như đang mơ màng hồi tưởng. “Sau đó nhìn thấy người bên cạnh nàng, hai người họ nắm tay nhau… Nói thật, lúc này trong lòng ta vẫn thấy khó chịu, có điều lại cảm thấy hai người họ rất hợp nhau. Khi đó nàng quay sang nói chuyện với hắn, hắn yên tĩnh lắng nghe, hình ảnh đó thoạt nhìn rất hài hòa, đặc biệt là khi hắn nhìn nàng… Ánh mắt đó… khiến ta cảm thấy sự chờ đợi của Vân cô nương là rất đáng giá. Có lẽ khi ta say mê nàng nhất cũng không thể nhìn nàng bằng ánh mắt như vậy… Tô huynh, ta không biết vì sao, chỉ biết bây giờ ta nhất định vẫn không làm được, hình như còn thiếu sót gì đó, nhưng ta lại không biết thứ đó là gì…”

“Bởi vì người đã trải qua sống chết cũng giống như trở về từ thế giới bên kia, còn người chỉ sống ở một thế giới này sẽ rất khó có thể được như bọn họ…” Mai Trường Tô nhìn Tiêu Cảnh Duệ chăm chú, ánh mắt cực kỳ điềm đạm. “Nhưng vì sao phải giống như bọn họ chứ? Nếu có thể sống vui vẻ cả đời trong thế giới đơn thuần chẳng phải càng tốt hơn sao?”

Lông mày Tiêu Cảnh Duệ giật giật. “Chẳng lẽ Tô huynh cho rằng… phu quân của Vân cô nương từng trải qua…”

“Nếu không từng trải qua cửa ải sinh tử thì sao có thể nói đến duyên số tiền kiếp?” Mai Trường Tô khẽ than một tiếng. “Bất kể giữa bọn họ từng có những chuyện gì, nhưng một mối tình si có thể đơm hoa kết trái như vậy cũng đáng để mọi người ngưỡng mộ.”

“Đúng vậy.” Tiêu Cảnh Duệ nặng nề gật đầu. “Một người tốt như Vân cô nương đương nhiên nên được hưởng tình cảm phu thê ân ái.”

Mai Trường Tô hơi quay mặt đi, che giấu một thoáng ánh sáng lóe lên trong đáy mắt, liền thấp giọng, lẩm bẩm: “Một người đơn thuần thiện lương như ngươi cũng nên có một kết cục tốt đẹp…”

“Tô huynh, huynh nói gì cơ?” Tiêu Cảnh Duệ ghé tai lắng nghe nhưng vẫn không thể nghe rõ.

“Ta nói… người đơn thuần, thiện lương như ngươi, sau này nhất định sẽ gặp được một cô nương như ý…”

“Sau này…” Tiêu Cảnh Duệ thở dài một tiếng, ngơ ngác đến xuất thần, kéo màn xe ra nhìn khung cảnh bên ngoài.

Vốn chỉ định nhìn bâng quơ nhưng vừa nhìn ra cửa xe đã thấy một đám người đang tụ tập tại ngã ba phía trước. Một c