ánh ngọt…Chị
bánh ngọt đến kìa…”
Một đám nhóc quay quanh
Ôn Gia Hinh, cô giơ túi đồ lên cười vui vẻ. Cả nhóm thấy thế càng hét to hơn.
Viện trưởng cùng đám nhóc
và Ôn Gia Hinh vui cười đi vào trong. Đến khi vào trong viện, cô lấy bánh ngọt
từ trong túi ra, chia cho mấy đứa nhỏ mỗi đứa một cái.
Đám tiểu quỷ kia ăn rất
ngon miệng, vẻ mặt rất hạnh phúc.
Lúc Ôn Gia Hinh tạm biệt
viện trưởng và mấy đứa nhóc, cô định xoay người rời đi, thì chợt nhìn thấy cách
đó không xa dưới tán cây có một bóng người trông rất quen.
Người đó đang khoanh tay
trước ngực, tao nhã dựa vào thân cây, kính râm đeo trên mặt che khuất nửa khuôn
mặt, nhưng vẫn không dấu được được nét mê người trên khuôn mặt ấy. Quý Tiệp sao
lại xuất hiện ở đây?
Anh chậm rãi tháo kinh
xuống, lững thững đi về phía cô, khóe miệng còn lộ ra nụ cười yếu ớt, “Thì ra
cô từ chối đi chơi với tôi là tại vì đem bánh lại cho mấy đứa nhóc ở viện mồ
côi?”
Mặt cô đỏ lên, “Tôi hứa
với tụi nó là vào đầu mỗi tháng thì sẽ đem bánh đến cho tụi nó. Nếu tôi không
tới, mấy đứa nhóc sẽ rất thất vọng.”
“À, vì không muốn làm tụi
nó thất vọng, nên cô nhẫn tâm làm tôi thất vọng, làm tổn thương lòng tự trọng
của tôi?” Nói là trách móc, nhưng mà giọng nói lại rất dịu dàng.
“Tôi không dám làm tổn
thương lòng tự trọng của anh, tôi làm sao có thể không nghĩ đến tiền lương của
mình được chứ!” Cô sóng vai đi cùng anh, có thể nhìn thấy anh ở đây, ngoài trừ
ngạc nhiên, cô cũng rất vui mừng, kỳ thật cô thật sự rất muốn gặp anh.
Từ chối lời mời của anh,
cô còn giận mình đến cả đêm mất ngủ.
“Được, sáng nay tôi còn
chưa ăn sáng.”
“Lại muốn làm tôi phá sản
hả?”
“Cô cũng nên vì làm tổn
thương lòng tôi mà bồi thường đi chứ.” Anh cười rất thực mê người. “Hơn nữa mấy
cái bánh ngọt cô vừa mới mang cho mấy đứa nhóc, tôi cũng rất thích, cô tự tay
làm sao?”
“Là em tôi làm.” Sau khi
ai nấy lên xe của mình, cô đưa anh đến tiệm bánh ngọt của em cô.
Giữa trưa nên khách trong
tiệm cũng không nhiều lắm, Quý Tiệp chăm chú đánh giá cửa tiệm này, cũng không
lớn lắm, trang trí cũng rất đơn giản, tạo nên sự ấm áp. Chủ cửa tiệm này là một
cô gái xinh đẹp khoảng 20 tuổi, có chút giống Ôn Gia Hinh, nhưng tính cách thì
lại không giống nhau.
Ôn Gia Hinh thì khôn khéo
tinh ranh, còn em cô thì lại ngây thơ chất phác.
Vừa làm việc xong, Ôn Gia
Nhu thấy chị dẫn một người đàn ông đi vào, lập tức phát huy tam cô lục bà công
lực của mình, hỏi đông hỏi tây. Ôn Gia Hinh lười giải thích với Gia Nhu, xoay
người đi vào bếp nấu cơm, sáng sớm em gái đã làm rất nhiều bánh ngọt, cho nên
cô không muốn làm phiền đến em gái, tự mình xuống bếp nấu cơm, dù sao anh cũng
đã tự tay làm cơm cho cô ăn.
Ôn Gia Nhu thấy cô đi vào
trong bếp, tận dụng thời cơ lập tức kéo ghế ngồi bên cạnh Quý Tiệp, không nói
hai lời liền hỏi.
“Anh trai, anh có quan hệ
gì với chị em vậy? Bạn trai sao?” Cô nói thật nhỏ, nhưng ánh mắt lại lóe lên
ánh hào quang, tâm trạng rất phấn khích, “Nói nhỏ cho anh biết, chị em đến từng
tuổi này nhưng chưa từng đưa bạn trai về nhà. Có nhiều khi em nghĩ không biết
có phải…. bạn trai chị ấy là nữ?”
Quý Tiệp cười mỉm, em gái
Ôn Gia Hinh quả thực rất vui tính, nhưng anh lại thích nghe cô nói anh là bạn
trai của Ôn Gia Hinh, hoặc là tại vì anh cũng muốn chức danh bạn trai này lâu
rồi.
“Anh cam đoan chị của em
không có vấn đề gì về giới tính đâu.” Kinh nghiệm vài lần quyến rũ cô, anh dám
chắc cô không có hứng thú với con gái.
“Thiệt không?” Ôn Gia Nhu
lập tức híp mắt nhìn anh, “Chẳng lẽ anh và chị em đã….” Cô đè thấp giọng nói,
“Gạo nấu thành cơm?”
Anh chỉ cười nhẹ, cố ý
tránh đi đề tài này, “Chị em là người rất nhân ái, tuy rằng tính toán tiền
lương rất chi li, nhưng cô ấy lại đối xử mấy đứa nhỏ ở viện mồ côi rất tốt.”
Ôn Gia Nhu rất dễ bị lừa,
lập tức quên đi câu hỏi lúc này, nói, “Chuyện này cũng liên quan đến chuyện gia
đình tụi em.”
“Sao?” Lời của cô làm cho
anh rất hiếu kỳ. “Là chuyện gì?”
“Ba mẹ tụi em đã ly hôn
lúc tụi em còn nhỏ, bởi vì ba em thay lòng đổi dạ, ruồng bỏ mẹ con em để đi
theo người phụ nữ khác, mẹ em không chịu nổi nên đã cắt tay tự sát, để
lại mình em và chị. Họ hàng không ai muốn nhận nuôi tụi em, năm đó chị em mới
16 tuổi. Để trang trải cho cuộc sống này, chị em vừa học vừa làm rất vất cả….”
Càng nghe tâm trạng Quý Tiệo càng ảm đảm.
Không nghĩ tới suốt ngày
lạc quan, cãi cọ với anh, anh không tìm thấy chút tự ti hay nhát gan gì ở trên
người cô, ngược lại cô còn rất kiên cường.
“Chị em cảm thấy mấy đứa
nhỏ ở viện mồ côi rất giống tụi em, ba mẹ không còn, nhất định mấy đứa nhỏ sẽ
rất buồn, cho nên ngoài trừ mỗi tháng đưa bánh đến, lễ Noel chị còn dẫn bọn
nhóc đi chơi trò chơi nữa.”
“Gia Nhu, làm ơn đừng đem
chuyện nhà chúng ta tùy tiện nói cho người ngoài biết được không?” Từ trong bếp
đi ra, Ôn Gia Hinh cầm mấy dĩa đồ ăn trên tay, cô trừng mắt nhìn em gái, “Việc
xấu trong nhà đừng nói lung tung, xem ra em càng ngày càng nhiều chuyện rồi.”
Cô không cần người khác
đồng tình, cho nên không thích kể ai nghe chuyện này.