thể trở về a…”
“Đợi thêm chút nữa.”
“Chúng ta sắp già hết rồi, không còn nhiều thời gian để đợi.”
“Yên tâm đi, không lâu nữa đâu. Hiện giờ đang cải tổ xây dựng lại,
đánh xong chuyến này có thể để Bạch Phiền ở lại trấn thủ, ta sẽ về với
nàng và hài tử.”
“Thật sao?!” Ta kinh hỉ ngẩng đầu “Không lừa ta chứ?”
“Không lừa.” Hắn cười xoa xoa đầu ta “Ta vừa về đến là đi gặp nàng liền, chưa đủ thành ý à?”
“Vậy khi nào chàng đi?” Ta hưởng thụ tiếp sự vuốt ve của hắn.
“Trời vừa sáng là đi.”
Xem kìa, cứ như là yêu đương vụng trộm vậy, tuy kích thích nhưng vẫn không đã.
“Vậy lần sau khi nào thì chàng về lại?”
“Khó nói lắm, phải xem tình hình chiến đấu.”
“Ngày Chín tháng Chín là Đậu Đậu đầy năm, chàng nhớ phải về đó nha,
có một chuyện rất quan trọng, chàng nhất định phải có mặt mới được.” Ta
nghiêm túc nói.
“Chuyện gì?” Hắn nghi ngờ nhíu mày nhìn ta.
“Bí mật!” Ta vui vẻ nói ——
Từ lúc ta quyết định lập thái tử, quốc sư cứ ba ngày hai bữa là tới
giục ta lập phượng quân, nói cái gì mà định danh vị rồi hậu cung sẽ yên
ổn – thật là quá coi thường bọn hắn đi, dù danh vị có định thì bọn hắn
cũng có thể náo loạn đến mức gà bay trứng vỡ thôi!
Quốc sư lại nói, âm dương phải điều hòa, thiên địa mới có thứ tự, nước không thể một ngày không có phượng quân.
Thật ra ta cũng nhìn thấu lão rồi, lão chỉ là muốn hỏi ta – trên ngọc điệp nên viết như thế nào, cha ruột Tương Tư là ai.
Vấn đề này có trời mới biết, hài tử rắm này chẳng thấy giống người
cha nào cả, mà sử sách cũng không thấy có ghi lại ba cái chuyện lạc thú
này, nếu không giải thích rõ không chừng sẽ cho là ta hoang dâm vô độ,
ngự nam không biết cơ man nào mà kể. Nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc ta nghĩ
ra được một cách.
Hôm đó đúng lúc là Tết Trùng Dương, Đậu Đậu đầy năm, trở thành Trưởng công chúa, tất nhiên là phải thơm thảo khao thưởng bốn bề, sau khi mở
tiệc chiêu đãi quần thần cùng nhau tận hứng, ta ôm cục bột Đậu Đậu sắc
mặt nghiêm nghị quay về tẩm cung.
Năm nam nhân đã sớm đợi sẵn, sư phó và Yến Ly đang giao lưu thuật
dưỡng sinh, Đường Tư và Kiều Vũ đang so nước bọt, Đào Thanh lật giở sổ
sách không biết đang tính toán cái gì…
Ta ho nhẹ một tiếng, năm nam nhân đồng loạt quay đầu lại nhìn ta.
Ta vừa chà đạp khuôn mặt của Đậu Đậu vừa nặng nề nói: “Có chuyện này
ta đã nghĩ rất lâu, hôm nay là ngày cuối cùng phải quyết định.”
Yến Ly nhíu mày, ngoài cười nhưng trong không cười. “Phải nghĩ cho kỹ a.”
Đường Tư xì một tiếng “Phải quyết định thì cứ quyết định, tốc chiến tốc thắng!”
Kiều Vũ trầm mặc trong khoảnh khắc, nói: “Đồng ý”
Đường Tư kinh ngạc ngó lại hắn “Hiếm khi thấy ngươi tán thành ý kiến của ta?”
Kiều Vũ chỉ Yến Ly. “Ta đồng ý với hắn.”
Yến Ly cười nhạo “Tự mình đa tình rồi.”
Mày kiếm Đường Tư xếch lên, mắt thấy sắp sửa có đánh nhau, Đào Thanh ho nhẹ một tiếng “Im lặng!”
Thế là yên tĩnh lại…
Ta thầm hộc máu trong lòng, từ khi nào mình muốn quyết định chuyện gì phải nghĩ đi nghĩ lại mà còn phải bày mưu đặt kế nữa chứ…
Sư phó mỉm cười nói: “Ngọc nhi, có chuyện gì nói đi.”
Ta rụt rụt cần cổ, cúi đầu nhìn thoáng qua nắm cơm nếp nhân đậu đỏ
đang lăn qua lăn lại trong lòng ta, tựa hồ nàng đang nổi giận vì bị ta
chà đạp …
“Là như vầy …” Ta nuốt nước miếng, chậm rãi nói “Văn võ bá quan đều
bức ta lập phượng quân, ấn theo quy củ là nên lập cha ruột của Đậu Đậu,
nhưng vấn đề này a, hắc hắc…” Ta cười gượng vài tiếng, nói tiếp “Ta cảm
thấy vấn đề này không ở chỗ ta, mà là ở chỗ nàng.” Ta giơ Đậu Đậu lên,
nha đầu này đá hậu một cú lên mặt ta …
“Nghĩa là sao?” Yến Ly không hiểu nên hỏi.
“Vầy nè, không phải dân gian có tập tục chọn đồ vật đoán tương lai
hay sao, chúng ta cũng bắt chước theo, để Đậu Đậu tự mình quyết định xem ai làm phượng quân, nàng bắt trúng ai thì người đó chính là cha ruột
của nàng, mấy chàng thấy vậy có được không?” Ta sợ hãi trình bày.
Đường Tư khinh bỉ nói: “Chưa thấy ai trốn tránh trách nhiệm như nàng vậy.”
Rơi lệ mà… Ta chỉ là không còn cách nào khác thôi…
“Bắt trúng ai là người đó, không chơi lại, một lần quyết định thắng
thua!” Ta bất chấp tất cả nêu lên quy định, dù sao kết quả là do Đậu Đậu chọn, bọn hắn cũng không thể đổ lên đầu ta, không được chọn là vì bản
thân bọn hắn không đủ mị lực, không liên quan gì đến ta!
Đào Thanh suy nghĩ một lát, cười nói: “Cũng không phải không thể được, nghe có vẻ rất thú vị!”
Yến Ly cau mày nói: “Nhị ca, ngươi toàn ở bên ngoài suốt cả năm, chỉ sợ lạ mặt đối với Đậu Đậu, cách này bất lợi đối với ngươi.”
Đào Thanh khoát tay cắt ngang lời hắn, hờ hững cười nói: “Không sao,
chỉ là trò chơi mà thôi.” Lúc hắn nhìn Đậu Đậu, ánh mắt nhu hòa đi bảy
phần, chỉ ngập tràn ý cười.
Nhị ca, chàng thật độ lượng…
Sư phó tỏ vẻ không có ý kiến gì, Kiều Vũ cũng vậy, Đường Tư nghĩ nghĩ, đến bên cạnh ta. “Thôi ta không tham gia đâu.”
“Không được!” Hai tay ta mắc ôm Đậu Đậu, chỉ còn có thể duỗi thẳng
đùi móc hắn lại “Cạnh tranh công bằng, Đậu Đậu rất thân với chàng, ta
thấy chàng có triển vọng lắm nha!”
Đường Tư nhìn Đậu Đậu nửa buổi, xem ra hắn cũng ngứa ngáy muốn chứng
minh